Náo loạn một phen, Triệu An Linh như quả cà tím phơi sương, không còn chút tâm tư gây chuyện nào nữa.

Ánh mắt Mộ Dung Bắc Quý càng lúc càng lạnh lùng, không tự giác siết bàn, chờ chiêu kế tiếp.

Không lâu sau, hạ nhân đưa một nha hoàn từ bên ngoài vào.

Triệu Khương Lan nhìn qua có chút quen mắt, đột nhiên nhớ ra nha hoàn này ở viện của Thẩm Hi Nguyệt.

Chỉ thấy thần sắc nàng ta sốt ruột, xem ra Thẩm Hi Nguyệt đã xảy ra chuyện gì rồi.

Nghĩ đến đây, Triệu Khương Lan hạ khỏe môi, trái tim không khỏi chìm xuống.

Sao Thẩm Hi Nguyệt có thể không biết hôm nay là ngày gì, chỗ này là trường hợp nào, lúc này phải người tới, cũng không khó đoán có tâm tư gì!

Mộ Dung Bắc Uyên cũng nhìn thấy người đến, khóe mắt khẽ nhưởng, chân mày cau lại. Người đó đã đến trước mặt, vội vã nói: “Vương gia không ổn rồi, trắc phi đột nhiên đau bụng khó chịu, suýt nữa ngất xỉu. Nô tỳ sợ ngài lo lắng, cố ý đến đây báo cho ngài một tiếng.

Triệu Khương Lan âm thầm trợn mắt, nếu thật sự sợ hãn lo lắng, che giấu còn không kịp kìa, vội chạy đến trước mặt để nói, đây là sợ Mộ Dung Bắc Uyên không lo thì có.

Nghĩ đến hãn cũng thật đáng thương, sao lại bị nữ nhân đó hạ cổ, cả một bụng đầy âm mưu,

Nghe nha hoàn nói, sắc mặt Mộ Dung Bắc Uyên khế biến.

Theo hiểu biết của Triệu Khương Lan về hằn, Thẩm Hi Nguyệt xảy ra chuyện, hắn tuyệt đối sẽ không ngồi yên bỏ mặc, trong lòng nhất định lo lắng.

Hôm nay hắn cũng đến rồi, lễ vật cũng tặng xong, còn nể mặt thổi tiêu, nàng còn giữ người nữa thì cũng không ổn.

Tuy tâm trạng nàng mất mát không ít, nhưng vẫn nhẫn nhịn nói: “Vương gia, nếu trac phi bị ốm, huynh cũng nên về đi, ta sẽ giải thích với cha nương, họ sẽ hiểu thôi”

Mộ Dung Bắc Uyên biết mình nên đi, nhưng trong lòng lại có một giọng nói bảo hàn không được đi. Mặc dù bề ngoài hắn đã làm đủ mặt mũi, nhưng giữa đường nếu vì trắc phi mà vội vàng rời đi, rơi vào mắt người ngoài, có lẽ sẽ nói Triệu Khương Lan cuối cùng cũng không bằng Thấm Hi Nguyệt. Ảnh mặt hàn lạnh lùng liếc nhìn sắc mặt quận chúa Di Thanh và Triệu An Linh, nhìn sự vui vẻ trong đáy mắt họ, gần như có thể xác định chỉ cần lúc này mình rời đi, mấy lời khó nghe sẽ ném ra ngay, hung hăng đánh vào mặt Triệu Khương Lan.

Vừa nghĩ đến lời buộc tội này, hắn đột nhiên cảm thấy cáu kỉnh.

Có lẽ hắn chậm chạp không có động tác, cũng không lên tiếng, ngay cả Triệu Khương Lan cũng cảm thấy không bình thường.

Nàng nghiêng đầu nhìn hắn: “Sao vậy?”

“Yến hội còn chưa kết thúc.

Nói xong câu này, trong lòng Mộ Dung Bắc Uyên đột nhiên có rút, đau đến mức ngón tay cũng tê dại.

Nhưng hắn vẫn nhẫn nhịn.

Lặng lẽ chống đỡ cơ thể, nói với nha hoàn đến truyền lời: “Bổn vương không phải đại phu, cho dù bây giờ trở về cũng không giúp được cho trắc phi, bảo quản gia nhanh chóng truyền Giang Dương đến chữa trị, không được làm lỡ

Nha hoàn dường như kinh ngạc ngơ ngác, hoàn toàn không nằm trong dự liệu của nàng ta.

Nàng ta ấp ủng hỏi một câu: “Vậy, lẽ nào vương gia không theo nô tỳ trở về sao?”

Hần thản nhiên hỏi ngược lại. “Làm gì có đạo lý nửa đường rời khỏi thân yến của nhạc mẫu?”

Nhìn dáng vẻ như gặp quỷ của nàng ta, Mộ Dung Bắc Uyên cau máy cảnh cáo: “Nếu người biết lễ, hôm nay không nên đến đây.

Nha hoàn bị ảnh mắt sắc bén của hãn làm cho chấn động, mãi một lúc sau mới vội vàng thỉnh tội “Là nô tỳ không hiểu quy tác, nổi tỷ không nên trong tình huống trắc phi không biết tự chủ trương đến quấy rầy vương gia và vương phi, mong vương gia bớt giận. “Còn không mau đi”

Đợi Mộ Dung Bắc Uyên bảo người đi khỏi, Triệu Khương Lan mới phản ứng lại hắn đang nói gì. “Huynh, huynh không về xem Thẩm Hi Nguyệt sao?”

“Nàng rất muốn ta đi?”

Hắn bực bội hỏi.

Triệu Khương Lan nghẹn lời, chột dạ không lên tiếng.

Thực ra, nàng không muốn.

Hàn nhẫn nhịn đau đớn, nhàn nhạt bổ sung một câu, không biết là đang giải thích với ai. “Trở về cũng vô dụng, ta cũng đâu biết chữa bệnh.”

Nói xong hắn không dấu vết cử động, yếu ớt nói bên tai nàng “Vương phi, có thuốc giảm đau không “Huynh lại khó chịu nữa à?”

Triệu Khương Lan chấn mạch cho hắn dưới bàn, cau mày, qua một lúc mới đưa một viên thuốc cho hãn “Chỉ hơi giảm đau một chút thôi, nhưng tác dụng phụ của loại thuốc này rất lớn, uống nhiều hại thân, huynh uống trước đi.

Trong lòng nàng có tính toán, nhất định là vì hắn từ chối trở về thăm Thẩm Hi Nguyệt, độc tình đang “trừng phạt” hãn. Càng nghĩ như vậy, Triệu Khương Lan càng không hiểu, rất cuộc tại sao hàn không trở về?