Nghe Mộ Dung Bắc Uyên hỏi vậy, trong lòng Chu Khiết do dự không thôi.
Có điều nhớ tới lời cảnh cáo đầy nghiêm nghị của Triệu Khương Lan, hắn ta lại kiên định mà lắc đầu.
“Chỉ có mấy người binh lính của Sơn Vương Phủ chứ không có người nào khác nữa.”
“Kỳ lạ, hôm qua bổn vương thấy được mang máng bóng dáng của vương phi, chỉ là bây giờ không nhớ rõ được.”
Chu Khiết đành nói: “Nghe mấy người ám vệ đã tỉnh lại nói, tiếng đàn kia có thể làm cho người ta thấy được những hình ảnh mà họ muốn thấy nhất.

Có lẽ do điện hạ quá nhớ nhung vương phi nên mới có thể nhìn thấy n ấy ngay lúc đó.”
Mộ Dung Bắc Uyên tự cười giễu bản thân, lại nghe Chu Khiết mở miệng: “Đúng rồi, đêm qua hoàng thượng đã phái Ngự Lâm quân đến đây mời ngài về, thuộc hạ nói ngài vẫn chưa tỉnh, nhưng trong cung đã phái người nhắc nhở, chỉ cần ngài tỉnh lại thì nên lập tức tiến cung gặp hoàng thượng.”
Mộ Dung Bắc Uyên giơ lên tay: “Gọi người đến thay quần áo cho bổn vương!”
Vừa dứt lời, tầm mắt của hắn đã bị ngón tay út hấp dẫn.

Hắn đưa lên chóp mũi ngửi, một mùi hương mát lạnh của thuốc tỏa ra.
“Đây là thuốc bôi gì vậy, thoa cho bổn vương khi nào đó.”
“Bẩm điện hạ, đây là thuốc do vương phi đã sai người mang đến Vương phủ.

Thuộc hạ nghe nói thuốc này làm lành lại xương cốt rất hiệu quả, nêm đã tiện tay băng bó giúp người.”
Mộ Dung Bắc Uyên nghe vậy thì cười một cái: “Là vương phi đưa tới sao? Quả nhiên bất kể là nàng ấy đang ở đâu thì cũng đều nhớ đến bổn vương.

Ơ, không đúng, ai nói cho vương phi biết chuyện ngón tay út của bổn vương bị thương?”
Chu Khiết vội vàng nói: “Dù sao cũng không phải do thuộc hạ nói, chắc chắn là do sơn Vương điện hạ đã lỡ miệng nói ra.”
Mộ Dung Bắc Uyên hít một hơi: “Mà thôi.


Tạm thời dù sao cũng không gặp được nàng ấy, gần đây bảo nhà bếp làm thêm nhiều món ăn giúp khép miệng vết thương một chút, phòng khi lúc gặp nhau vương phi lại lo lắng.”
Chu Khiết không nhịn được mà nói thầm trong lòng, hai vị chủ tử này thật sự là có thói quen tốt khoe xấu che mà.
Lúc bị thương thì việc đầu tiên luôn là nghĩ cách để gạt đối phương.
Sau khi tiến cung, Chiêu Vũ đế vừa nhìn thấy Mộ Dung Bắc Uyên đã mở miệng hỏi ngay: “Triệu Minh đang ở đâu?”
Mộ Dung Bắc Uyên không ngờ hắn ta vội vàng muốn gặp mình đến như vậy là để tìm Triệu Minh.
“Phụ hoàng, nhi thần cũng không rõ lắm.”
Chiêu Vũ đế vỗ một cái lên bàn: “Không phải trẫm đang thương lượng với con, chuyện rất cấp bách, con phải đưa Triệu Minh đến đây, bây giờ tình hình của quận chúa Minh Châu đang rất không rõ ràng, chậm trễ nữa thì khó mà giữ được tính mạng.”
Mộ Dung Bắc Uyên không khỏi nhíu mày: “Sao lại như vậy? Nhi thần nghe Chu Khiết nói, nữ thổ phỉ bắt cóc nàng ấy đã bị bắt rồi mà.

Nếu đối phương không chịu nói thì cứ trực tiếp dùng hình để tra tấn là được, trong đại lao có nhiều biện pháp như vậy, lại không thể khiến cho nữ nhân kia mở miệng sao?”
Chiêu Vũ đế chớp mắt một cái, vẻ mặt có chút tế nhị: “Không được, không thể dùng hình với nàng ấy được.”
“Tại sao?”
“Trẫm nói không được là không được! Con đừng nghĩ sẽ gạt trẫm là con không biết Triệu Minh đang ở đâu, hôm đó hắn bị Chu Khiết đưa đi từ trong cung, nửa đường thì mất tích, chắc chắn trong lòng con rất rõ hắn đã đi đâu.”.