Mộ Dung Bắc Hải mở to hai mắt trống rỗng, nước mắt yên lặng chảy xuống ở bên mặt.

Triệu Khương Lan dùng sức bịt miệng lại, hao phí hết toàn bộ sức lực mới có thể không khóc ra tiếng ngay lúc này.

Tại sao lại như vậy, cuối cùng là tại sao?
Rõ ràng Đạo thứ năm đã được giải trừ, nếu như oan hồn của Hoàng Tần Minh đã được yên nghỉ, thì nên giải thoát cho Mộ Dung Bắc Hải mới đúng.

Vốn là nàng còn tràn ngập hy vọng, nói không chừng không cần chờ đến Đạo Sát thứ sáu, từ hôm nay trở đi hắn đã hoàn toàn bình phục.

Ai có thể ngờ tới, cái đợi chờ họ không phải là niềm vui sướng lúc gặp lại, mà là không thể chấp nhận được sinh mệnh này một lần nữa.

Triệu Khương Lan hoảng hốt nắm lấy ống tay áo của hắn: “Tam ca, chắc chắn là đã có nhầm lẫn gì rồi, nhưng trước đây chúng ta đều vẫn rất tốt mà đúng không, chỉ cần sửa chửa lại thì chắc chắn sẽ lại tốt lên thôi, chắc chắn là như vậy!”
Mộ Dung Bắc Hải suy yếu nói: “Không phải muội nói, chỉ cần giải trừ thêm một Đạo Sát nữa thì huynh sẽ tốt lên chút nữa.

Vậy tại sao, đến những thứ mà huynh đã hồi phục được từ trước cũng mất rồi.”

Triệu Khương Lan cắn chặt môi: “Muội, muội không biết.

Thật xin lỗi, tạm thời muội không tìm thấy nguyên nhân.

Nhưng huynh cho muội một ít thời gian được không, muội sẽ điều tra chuyện này rõ ràng.”
“Nhưng huynh không thể kiên trì nổi nữa Khương Lan à.”
Mộ Dung Bắc Hải chậm rãi nhắm mắt lại, mặc dù lúc này hắn không nói gì nữa, nhưng tất cả mọi người cũng có thể cảm giác được.

Ánh sáng vốn nhỏ bé trên người Mộ Dung Bắc Hải dường như đang xói mòn đi từng chút một.

Triệu Khương Lan không ngăn được những giọt nước mắt mà quay người sang chỗ khác, lúc này, có nói ra bất kì lời an ủi nào, hắn chắc chắn cũng sẽ không nghe.

Dù sao trên đời này, đau khổ hơn cả mất đi chính là đã từng có được rồi lại hoàn toàn mất đi.

Nhanh chóng thay đổi từ vui mừng sang buồn phiền.


Sai lầm như vậy không phải là chuyện mà người bình thường có chấp nhận được.

Rất nhanh, Mộ Dung Bắc Uyên đã dẫn những người trong thái y viện đến.

Triệu Khương Lan hồn bay phách lạc đứng ở một bên, viên phán cung kính nói với Mộ Dung Bắc Hải: “Điện hạ, mấy người lão thần phụng hoàng mệnh đến xem bệnh cho ngài, kính xin điện hạ cho phép lão thần bắt mạch.”
Mộ Dung Bắc Uyên nhìn về phía Triệu Khương Lan, đã thấy Triệu Khương Lan từ đầu đến cưới vẫn cứ cúi đầu, không nói một lời.

Trong lòng của hắn càng thêm bất an, chợt nghe Mộ Dung Bắc Hải ở trên giường lạnh lùng mở miệng.

“Cút ra ngoài.”
Viện phán khó xử thỉnh cầu một lần nữa: “Điện hạ, lão thần biết rõ trong chốc lát ngài không thể nào chấp nhận được.

Nhưng bệnh này phát tác đột ngột, cũng nên có một lý do nào đó, nếu không điều tra rõ ràng, vậy chẳng phải không tốt chút nào cho việc bình phục hay sao?”
“Cút ra ngoài, cút hết ra ngoài cho bổn vương! Đừng để bổn vương phải nói lần thứ ba!”
Thấy dáng vẻ của hắn kháng cự như vậy, Mộ Dung Bắc Uyên chỉ có thể nói với mấy người thái y: “Các ngươi cứ hồi cung trước đã, Triệu Minh công tử sẽ ở lại đây, tự mình chăm sóc Sơn Vương điện hạ.”
Thái y không còn cách nào khác, chỉ có thể hành lễ lui ra.

Mộ Dung Bắc Uyên đi đến trước nhẹ giọng gọi một tiếng: “Tam ca.”.