“CÒN LÂU TỤI NÀY MỚI CHẾT NHÉ!”, Trúc Chi đáp lại, “Cậu kia. Đừng để bọn chúng khống chế chứ?”

Nói cậu ta bị khống chế chi bằng nói cậu ta bị một đám ma vây quanh. Chúng chần chừ không nhảy bổ vào cậu ta. Trúc Chi không rõ lý do gì. Chỉ thấy cậu ta chĩa thanh kiếm kia về phí chúng, thở hỗn hển nhưng mắt lại sắc lạnh.

Cậu ta phi người chém một tên trước mặt. Cả đám còn lại tức giận kể thì nắm, kể thì níu hắn. Nhưng vô ích. Cậu ta phản xạ vô cùng nhanh. Trúc Chi khẳng định cậu ta chỉ là một người bình thường. Có lẽ, cậu ta cũng có năng lực chiến đấu với ma; hoặc có lẽ, cậu ta cũng như cô, cũng có đôi mắt âm dương; nếu là thần giống Huyết Yêu, cậu ta sẽ không tốn sức nhiều thế.

Mỗi lần vung kiếm về phía hồn ma, cậu ta rất dứt khoát, không nhân nhượng một chút nào, cả cơ thể của cậu ta như hòa vào thanh kiếm, rất điệu nghệ. Trúc Chi thầm khen ngợi.

Trúc Chi bò về phía cây trâm, cố gắng tham gia vào trận giao chiến: 2 con người và hàng tá những con ma. Một trận chiến chênh lệch về số lượng quá rõ ràng. Cô cũng không thể nào cứ để một mình cậu ta chống chọi được. Phải cố đứng dậy tiếp với cậu ta một tay.

Trúc Chi đánh đấm cũng khá, không giỏi, nhưng đủ để không trở thành gánh nặng của cậu ta. Cô phá được vòng vây, kề vai sát cánh cùng cậu ta.

“Trong xe có những lá bùa. Nếu có chúng thì tốt quá. Cô chạy vào xe lấy giùm tôi. Tôi sẽ yểm trợ cho cô.”, cậu ta nói.

“Cô cô cái gì? Cậu nhìn bằng tuổi tôi là cùng. Cậu muốn biến tôi thành bà cô già lắm hả?”

“Cậu cứ làm theo lời tôi đi.”

Trúc Chi một lần nữa bực bội. Làm sao mà hết tên này đến tên nọ yêu cầu rồi sai khiến cô chứ? Nhưng cô không thể không giúp được. Mặc kệ cậu ta muốn gì, sao khi đánh xong đám này hẳn tính.

“Cậu cất nó ở đâu mới được?”

“Trong cái cặp của tôi có một hộp bùa ngủ sắc. Cô lấy đem qua cho tôi. Thứ đó có thể khiến chúng bất động. Lúc đó, dễ dàng xử lý hơn.”

“Tôi có cách hay hơn. Muốn thử không? Cậu hổ trợ cho tôi nhé!”

Cậu ta nghi ngờ nhìn cô, nhưng tay chân vẫn đánh nhau linh hoạt.

Trúc Chi tức tốc chạy về phía xe. Một số con ma rượt theo cô hòng phá đám. Một con ma đột nhiện hiện trước mặt cô. Theo phản xạ, Trúc Chi dùng trâm đâm vào nó, nó liền tan biến.

“Có thấy tên đó không? Khôn hồn đừng tới gần bà. Nếu không, ta sẽ cho các người biến mất như nó.”

Những con ma nghe vậy, không dám tiến tới nữa. Chúng đã được chứng kiến sự lợi hại của cây trâm đó. Không biết cây trâm đó được làm từ thứ gì mà có thể giết luôn cả ma.

Trúc Chi chạy lên xe, cô khởi động máy, chạy về phía những hồn ma, rọi đèn xe vào chúng. Bị ánh sáng làm cho sợ hãi, những hồn ma yếu ớt lần lượt biến mất, chỉ còn lại ma mạnh, ma lâu năm.

“Em biết chạy xe khách từ hồi nào vậy hả?”, Tuấn Tú như không thể tin vào mắt mình.

“Giải thích sau. Giờ tình hình đang căng thẳng. Phải rồi. Anh có thứ nào có thể tạo ra lửa không?”

Trúc Chi nhớ có lần bà nội từng nói: ma sợ lửa. Lửa cũng là một loại ánh sáng giống với ánh sáng mặt trời, nên người ta tin rằng ma quỷ cũng rất sợ. Chỉ cần tìm cách đốt ngọn lửa để đuổi chúng đi thôi. Chứ người mà đánh với ma khi nào mới xong?

“Em muốn làm gì?”

“Em muốn tạo mấy ngọn đuốt. Nhưng ở đây làm gì có gỗ.”

“Với những xe chạy đường dài luôn có bình xăng dự phòng.”

“Đúng rồi ha?”, Trúc Chi giơ ngón cái về phía anh mình tỏ ý khen ngợi.

Cô nhanh tay cầm bình xăng dự phòng chạy về phía đám ma. Cậu ta vẫn còn hăng máu, vừa chém một con ma lăm le lại gần cậu ta.

Trúc Chi đổ xăng xuống đất, ra hiệu cho chàng trai di chuyển về phía minh. Sau đó dùng đánh bật lửa và thả xuống. Ngọn lửa cháy lớn, khiến cả vùng bừng sáng. Ánh sáng từ ngọn lửa khiến ma sợ hãi, thay nhau lặn mất.

Trúc Chi thở phào nhẹ nhỏm. Cuối cùng cũng xong.

“Tôi không nghĩ ra được cách này. Cậu nhanh trí lắm.”, nói xong cậu ta nhét thanh kiếm vào lại trong bao rồi nhấc gót rời đi. Mồ hôi cậu ta chảy ròng ròng ướt hết cả lưng áo.

“Cậu tên gì thế?”

“Nhất Uy.”,

“Sao thanh kiếm gỗ của cậu có thể chém ma thế. Chúng có vẻ rất sợ kiếm của cậu nữa.”

“Thanh kiếm này làm từ gỗ đào đấy. Có nghe qua câu: cây nêu ngày tết không? Người xưa quan niệm nó có thể đuổi tà ma.”

Trúc Chi đuổi theo sát gót. Cô vẫn không buông tha cho Uy.

“Sao cậu có thể nhìn thấy chúng sao? Cậu cũng có đôi mắt âm dương à? Cậu là pháp sư hay sao mà mang thanh kiếm ấy theo bên mình? Bộ cậu là dũng sĩ diệt ma hả?”

“Dũng sĩ diệt ma. Tên hay ghê.”, Uy cười rộ lên.

Lúc này, nhờ ánh đèn xe chiếu sáng cả con đường, Trúc Chi mới kịp nhìn kĩ Uy, một vẻ đẹp ma mị (vừa vô cùng cuốn hút có cảm giác gây nghiện; lại vừa có cảm giác ghê rợn, lạnh lẽo bao trùm). Nhìn lông mi cong cong của cậu ta, Trúc Chi vô cùng ghen tức; đôi môi hình trái tim, mỗi lần hé nụ cười, tim của Trúc Chi đột nhiên xao xuyến.

“Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh” mà đại thi hào Nguyễn Du diễn tả vẻ đẹp của Thúy Kiều, Trúc Chi cũng xin mạn phép dùng câu thơ này nói về vẻ đẹp của cậu ấy.

“Mặt tôi dính gì sao?”

“Đẹp. Rất đẹp.”, Trúc Chi buộc miêng, “Tôi chưa từng thấy vẻ đẹp nào ma mị hơn cậu.”

Nhất Uy tăng tốc. Hắn ghét nghe người khác nói về vẻ đẹp của hắn. Hắn thật sự không thích cái cách người khác nhìn chằm chằm vào mình như một vật thể lạ. Hắn ghét luôn cả khuôn mặt này. Giá như hắn có thể rạch một đường dài trên nó thì hay rồi.

“Đợi tôi với.”

Trúc Chi hấp tấp. Cô vấp phải cục đá bên đường, mất thăng bằng. Khi bình tĩnh lại, đã thấy tay mình nằm gọn trong lòng bàn tay của Uy. Hắn kéo cô về phía hắn, ôm chặt. Trúc Chi có thể cảm nhận trái tim của hắn đang đập nhanh; ngay cả bản thân cô cũng không thể kiềm nén cảm xúc, mặt đỏ lên. Đây là người con trai thứ hai cô có tiếp xúc gần gũi (sau Huyết Yêu). Nhưng sao cảm giác lại khác nhau? Cậu ấy khiến trái tim của cô nóng lên, có cái gì nhột nhột trong lòng, rất khó hiểu.

Nhất Uy buông cô gái ra, không nói gì, tiếp tục đi, chỉ khác một chút, dường như bước chân bước chậm hơn như đang đợi cô gái bên cạnh đi cùng.

“Vậy rút cuộc cậu chưa nói cho tôi biết cậu là ai?”

“Pháp sư trừ tà.”, Uy đứng lại nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Chi, “Cả dòng họ đều theo nghề pháp sư. Tôi có thể nhìn thấy ma. Tôi cũng có thể tiêu diệt chúng. Chỉ là không có giỏi thôi.”

“Tôi thấy cậu đánh đấm cũng giỏi mà. Đâu có như tôi, tôi chỉ biết mấy chiêu tự vệ thôi. Nếu có dịp gặp lại, cậu tập cho tôi mấy thế tấn công nhé. Nếu có gặp ma tôi cũng tự mình đối phó được.”

“Cây trâm đó cô có thể đưa cho tôi xem được không?”, thấy Trúc Chi chần chừ, Uy xua tay, “Thôi bỏ đi.”

“Xem một chút cũng không sao.”

“Vật này cô lấy ở đâu?”, Uy ngấm nghía cây trâm rất kĩ, “Tôi có đọc trong một cuốn sách về cây trâm này, chất liệu bằng đồng nguyên chất, được rèn bởi sáu vị thần, có tẩm máu rồng. Rất hiếm. Tôi tự hỏi cô đã tìm thấy nó ở đâu. Nhìn hoa văn hình rồng xem nè, được khắc vô cùng điêu luyện.”

“Tôi được một người bạn cho mượn để phòng thân.”

“Sao cô có thể thấy được ma nhỉ? Dòng tộc của cô cũng là pháp sư sao?”

“Tôi sinh ra đã có thể thấy được chúng rồi.”

“Đôi mắt âm dương? Rất hiếm.”, Uy trả lại cây trâm, rồi rời đi.

Nhất Uy đội nón trùm kín gương mặt lại. Trúc Chi cũng có thể hiểu được. Hắn ra ngoài với khuôn mặt ma mị cũng khổ cho hắn và cho cả những người nhìn thấy hắn. Mọi người chắc cũng như cô nhìn chằm chằm vào hắn suốt. Hắn chắc khó chịu lắm.

Cô không dám mở lời hỏi xem hắn ở đâu, làm gì, làm sao có thể liên lạc với hắn một lần nữa. Những người đàn ông Trúc Chi gặp từ hắn cho đến Huyết Yêu ai cũng mang bộ mặt lạnh lùng. Làm như cả thế gian này thiếu nợ họ không bằng. May mà cái tên này tóc đen, chứ tóc màu đỏ nữa, Trúc Chi liệu mà chạy xa.

“Ngân Chi.”, Tuấn Tú nói nhỏ, “Sao? Thằng ấy bị gì? Anh thấy em có vẻ thân thiết với thằng ấy lắm. Lúc nảy, đốt lửa làm gì thế?”

“Xua đuổi tà ma. Anh tin không?”

“Thằng ấy nói thế mà em cũng làm theo sao? May mà ở đây đường vắng. Nếu lỡ gần nhà dân hay gần rừng là hai anh em mình vào tù chơi với chuột đó.”

“Em giả bộ thì phải giả bộ cho trót chứ. Anh không thấy nhờ vậy mà hắn theo em lên xe sao?”

Tú gật gù đồng ý và không nghi ngờ gì thêm nữa.

Nhất Uy hoàn toàn không biết mình là chủ đề bàn tán của hai anh em họ. Nếu biết chắc hắn giết luôn cả hai người vì dám nói một người vừa cứu mạng mình bị tâm thần.

Em bé trên xe đã ngưng khóc. Nó nằm trong lòng mẹ ngủ say sưa. Người phụ nữ cầm tay Tuấn Tú cảm ơn rối rít.

“May mà có cậu. Nếu không cô cũng không biết làm sao.”

“Chuyện nhỏ thôi. Bây giờ chuyện cần làm là lái xe lên thành phố. Chú tài xé có vẻ chạy mất rồi. Không biết khi nào mới trở lại. Chúng ta không thể cứ ngồi đây chờ chú ấy. Đáng nói hơn, chẳng ai trong chúng ta có bằng lái xe. Xem ra lại cứ phải ngủ lại một đêm ở đây. Mai bắt xe khác về thành phố thôi.”

“Đành phải làm vậy thôi.”, Nhất Uy lên tiếng, “Chia ca ra canh đi. Tôi sẽ canh ca đầu. Mọi người cứ ngủ một chút đi.”

“Vậy cũng được. Anh sẽ canh ca tiếp theo. Chú nhớ gọi anh dậy đấy.”

“Mọi người mang cái này bên người.”, Nhất Uy đưa cho mỗi người một lá bùa ngủ sắc, “Đây có thể trừ tà mà. Cứ giữ bên mình. Không thừa đâu. Thời điểm này, ma quỷ có thể xuất hiện lần nữa. Chỉ có mặt trời lên mới cứu được chúng ta. Tôi nhấn mạnh một lần nữa: không nên rời lá bùa nửa bước.”

Tuấn Tú liếc nhìn Trúc Chi, ra hiệu “Thằng này không được bình thường.”

“Anh cứ giả vờ nghe lời cho hắn yên tâm đi, cứ nhét vào túi cũng không mất mát gì. Ngày mai, mình đâu còn gặp hắn nữa đâu.”, Trúc Chi thì thầm.

Nhất Uy bước ra xe, rắc cái gì đó màu đen quanh xe. Trúc Chi vô cùng tò mò. Cô muốn chạy xuống hỏi thẳng mặt hắn nhưng bị thằng anh ngăn lại.

“Em tính làm gì nữa?”

“Em xem thằng ấy làm gì. Anh cứ yên tâm đi. Nó mà dám làm gì em, em giết nó.”

“Ha ha!”, Tuấn Tú cười lớn.

Trúc Chi chạy kề kề Nhất Uy bắt chuyện:

“Nè.. Cậu tính làm gì thế?”

“Nhìn con không biết sao? Đây là tro phật có tác dụng xua đuổi ma quỷ. Tôi rắc nó xung quanh xe để bảo vệ người không có khả năng tự vệ với thứ âm linh.”

Trúc Chi im lặng quan sát hắn, thầm nghĩ: “Người vừa đẹp trai vừa tốt bụng. Mỗi tội hơi lạnh lùng thôi.”

Bỗng nhiên, trời nổi gió to. Lửa từ đám xăng ban nảy vụt tắt bất ngờ. Trúc Chi và Nhất Uy nhìn nhau, lo lắng. Vừa mới đối phó cả đám ma, hai người đã mệt lữ. Giờ còn thêm chuyện gì nữa?

Đáp lời câu hỏi của hai người đang đứng thù lù trước mặt: một gã có hính dáng kỳ dị: cao ốm nhom, thân hình bốc mùi hôi thối, ghẻ lở, tóc tai rối mù, mặt mày nhăn nheo, mắt tròn to vô hồn, răng hô lởm chởm, miệng méo mó, tay chân gầy tong teo, óng chân cong queo, duy chỉ có cái bụng phình to nhất. Hắn đi cà nhắc cà nhắc tiến tới chổ hai người bọn họ.

“ĐÓI. TAO RẤT ĐÓI.”, sinh vật ấy phát ra tiếng khó nghe vô cùng giống như tiếng phát ra bằng âm bụng chứ không phải cổ họng.

Nó càng tới gần, hia người càng nhìn thấy rõ ràng: miệng của hắn dính đầy máu tươi. Nó ném một cánh tay người sang một bên, chùi chùi cái miệng đầy máu.

Nhất Uy nắm tay Trúc Chi kèo cô lùi về phía sau mình.

“Ngạ Quỷ.”, Nhất Uy giọng run run.

“NGẠ QUỶ?”, Trúc Chi nhắc lại một lần nữa.

“Chúng ta gặp nguy rồi.”