Chương 25: Sinh biến
Sáng sớm, Lâm Tố Bạch rất sớm đứng lên đi vào phòng bếp, đem canh nồng đã chuẩn bị xong tối hôm qua thả vào trong nồi, nấu một chén mì sợi đơn giản đi ra ngoài. Hương vị nồng nặc bay ở trong phòng, nhìn thấy chén mì có đầy đủ sắc hương vị, cô vội vàng lấy lọ thuốc bên trong ra, đổ ra hai viên thuốc bỏ vào bên trong, cho đến khi thuốc triệt ở bên trong hòa tan, cô mới đem mì bưng trở lại trong phòng ngủ
Trên giường người còn an yên ổn ngủ say, mà trên đất quần áo tán loạn còn có trong căn phòng mang theo mùi vị mờ nhạt, cũng nói rõ ở đây đêm qua trãi qua kích tình như vậy. Nhìn gương mặt ngủ của Mộc Tư Linh, còn có cánh tay lộ ra ở bên ngoài chăn. Trên da thịt trắng nõn mang theo một chút vết đỏ, đều là dấu vết mà bản thân tối qua để lại, nhìn qua mập mờ lại tràn đầy tội ác
Từ khi dự định muốn lấy lòng Mộc Tư Linh, từ đó sau khi tính cảnh giác của nàng rớt xuống, Lâm Tố Bạch từ đầu đến cuối đều mạnh mẽ đánh lấy tinh thần làm chuyện cô không thích. Nhưng con người là sinh vật làm theo quán tính cho phép, Lâm Tố Bạch phát hiện, cô càng tiếp cận Mộc Tư Linh, thì càng cảm thấy phần lấy lòng này không phải khó chịu nữa, trái lại trở thành một loại chuyện rất tự nhiên
Từ từ cô hiểu được, Mộc Tư Linh tựa hồ là một người rất dễ dụ dỗ, nàng không như biểu hiện bên ngoài không dễ dàng tiếp cận như vậy, cũng không phải lúc nào cũng bệnh thần kinh muốn đối với mình làm cái gì. Ngoại trừ buổi tối mỗi ngày khát vọng quá độ cái đó ra, trong ngày thường cũng không có chuyện gì, mà nàng cũng sẽ không yêu cầu bản thân đọc bản thảo nữa, hoặc là nữa đêm đánh thức mình đi làm chuyện kì quái
Nhưng cho dù như thế, Lâm Tố Bạch lại cũng biết, ngày như vậy kiên trì không được bao lâu. Cô không phải Mộc Tư Linh, mãi mãi không thể thật sự lún vào trong cảnh kịch giả này. Lâm Tố Bạch khát vọng tự do, khát vọng trở lại loại cuộc sống như lúc trước. Cô ở trong biệt thự này đã bị nhốt hai tháng, lại cho cô cảm giác phảng phất như hai năm. Cô không dám tưởng tượng, nếu như luôn bị nhốt ở trong đây, bản thân sẽ trở thành thế nào
Lâm Tố Bạch an tĩnh nhìn Mộc Tư Linh, cả bản thân cô cũng chưa từng nhận ra, tằm mắt của cô dần dần từ bình thản đến lạnh lùng, tiếp đó biến thành ngoan lệ. Có lẽ là cảm thấy được phần tằm mắt này, Mộc Tư Linh khẽ nhíu chặt chân mày, có chút sợ hãi co rúc lại cùng nhau, phát hiện động tác của nàng, Lâm Tố Bạch lúc này mới vội vàng thu lại lãnh ý trong mắt, đem mì để một bên, nhẹ nhàng vỗ lấy Mộc Tư Linh
"Mộc Tư Linh, đứng lên ăn đồ ăn nè" Lâm Tố Bạch dùng thanh âm mà bản thân cô cho rằng ôn nhu nhất, vỗ lấy bờ vai của Mộc Tư Linh, người sau rất là thụ dụng mở mắt ra, vừa mới tỉnh lại thì cho Lâm Tố Bạch một nụ hôn
"Khanh Khanh, chị thật tốt, rõ ràng tối qua mệt như vậy, còn dậy sớm như vậy vì em làm đồ ăn" Mộc Tư Linh mở mắt ra thì thấy được Lâm Tố Bạch còn có mì để trên bàn, nàng có chút thụ sủng nhược kinh nói, trên mặt mang theo mấy tia ý cười
Nụ cười này quá mức rực rỡ, để Lâm Tố Bạch cảm thấy có chút loá mắt, hẳn là nhìn đến ngẩng người trong chốc lát. Mấy ngày này cô luôn là như thế, thỉnh thoảng sẽ không tự chủ ngẩng người nhìn chằm chằm Mộc Tư Linh, loại cảm giác này, vẫn thật sự có chút giống như mấy tiểu nữ sinh vừa mới hiểu tình yêu. Nhưng mà Lâm Tố Bạch lại không ngừng khuyên bảo với bản thân, trên đời này cô thích người nào đều được, lại duy chỉ không thể thích Mộc Tư Linh
"Được rồi, mau đi rửa mặt, ra ngoài ăn đồ ăn" Lâm Tố Bạch vừa nói, nhẹ nhàng sờ sờ mặt của Mộc Tư Linh, người sau gật gật đầu, cũng không mặc y phục, trực tiếp đi vào trong phòng tắm, sau đó đơn giản tắm rửa qua, Mộc Tư Linh vừa cười đi ra ngoài, nàng chỉ mặc váy lụa mỏng manh, không có mặc áo lót, mà hạ thân cũng chỉ có một chiếc quần nhỏ ren màu đen. Thấy nàng ngồi ở trên chân mình, rõ ràng muốn mình đút nàng ăn mì, Lâm Tố Bạch tuy trong lòng bài xích, lại không có bất cứ lý do gì để cự tuyệt
Mấy ngày qua cô cảm thấy Mộc Tư Linh đối với mình phòng bị càng ngày càng thấp, mỗi ngày thời gian đi ra ngoài cũng dài hơn rất nhiều. Lâm Tố Bạch có chú ý được, tuy cảnh vệ của biệt thự này là 24 giờ đều ở đây, nhưng mà sáng sớm hơn 10 giờ và tối hơn 8 giờ, lại sẽ tiến hành hai đợt thay ca, chính là nói, nếu như bản thân muốn từ trong đây trốn ra ngoài, không chỉ phải biết mật mã, còn cần trốn qua mấy người này
Chỉ đáng tiếc, mật mã chỉ có Mộc Tư Linh biết, mà Lâm Tố Bạch cũng rõ, nữ nhân này, căn bản sẽ không dễ dàng thả mình ra ngoài. Lâm Tố Bạch cũng không phải chưa từng nghĩ qua khi mỗi ngày Mộc Tư Linh ra ngoài lại đặc biệt lúc cô rời khỏi, nhưng mà mỗi lần nghĩ đến Mộc Tư Linh đối với mình quá mức chiếm hữu và quả quyết kia, Lâm Tố Bạch rất rõ, nếu bản thân thật sự làm, chỉ sợ Mộc Tư Linh sẽ lựa chọn chết chung với mình, cũng sẽ không để bản thân rời khỏi
Trong lúc Lâm Tố Bạch suy nghĩ, lại phát hiện Mộc Tư Linh ở trong ngực chợt đứng lên, thấy nàng bịt lấy miệng, vội vã chạy vào phòng rửa tay. Nghe thấy bên trong tiếng nôn mửa, Lâm Tố Bạch nhớ được, Hạ Lộ cho mình thuốc độc mạn tính không có phản ứng quá lớn, chỉ sẽ để con người buồn ngủ và nôn mửa
Ở đây hơn nữa tháng cho tới nay, mỗi ngày cô đều trong thức ăn của Mộc Tư Linh thêm một hai viên thuốc, con người này tuy nhìn không có biến hóa gì, nhưng gần đây luôn động một chút thì sẽ nôn mửa, suy nghĩ như vậy, Lâm Tố Bạch nhẹ nhàng đè xuống lọ thuốc giấu trong y phục của cô
Cô từng cho rằng bản thân bất đồng cùng với rất nhiều người, nhưng cũng chỉ có chân chính liên quan lợi hại trước mặt, cô mới phát hiện, bản thân và mấy người kia, thực ra không có cái gì không giống. Cô cũng sẽ vì bản thân làm ra chuyện tổn hại người khác, vì tìm lại tự do đi tổn hại Mộc Tư Linh. Mà nay cô thật sự làm rồi, ngoại trừ ái náy trong lòng, lại không có nữa điểm tâm tư muốn dừng tay
Ác niệm, có những thời điểm không chỉ là niệm tưởng (suy nghĩ) của bạn, cũng là một phần của nhân tính
"Khanh Khanh, em có chuyện phải làm, chị ở nhà đợi em" Mộc Tư Linh từ trong phòng tắm đi ra, sắc mặt trở nên không quá tốt, thấy nàng thu dọn một ít thì cầm túi xách rời khỏi, Lâm Tố Bạch vội vàng đem mì nàng chưa ăn hết đổ vào trong thùng rác xử lý xong, tuy cô biết Mộc Tư Linh sẽ không hoài nghi mình, nhưng chí ít đừng lưu lại chứng cứ cho người khác
Ra khỏi biệt thự, Mộc Tư Linh lái xe đi, trên đường đến bệnh viện ở nội ô thành phố, đây là bệnh viện tư nhân có tiếng nhất của thành phố Gia Hải, thông thường đến khám đều là phải hẹn trước, mà Mộc Tư Linh thì là người một trong số không cần hẹn trước thì có thể trực tiếp vào. Nàng lấy ra thẻ thông hành, một đường đến phòng tư vấn tâm lý quen thuộc, nàng vừa đẩy cửa bước vào, liền thấy người mình muốn gặp đã ngồi ở đó đợi mình
Tề Tĩnh Nhàn thấy Mộc Tư Linh như hẹn mà đến, lặng lẽ uống cafe trước mặt, ngẩng đầu đánh giá nàng. Làm một bác sĩ tâm lý, hơn nữa là bác sĩ tâm lý quen biết Mộc Tư Linh hai mươi năm, Tề Tĩnh Nhàn luôn cảm thấy con người này tình trạng hôm nay có chút kì quái. Nói khẩn trương, nàng xác thực rất khẩn trương, nhưng mà, ở trong phần khẩn trương này, rồi lại thêm một chút hưng phấn và thấp thỏm nói không ra
"Động tác cơ thể của ngươi lộ ra sự khẩn trương của ngươi bây giờ, nhưng trong mắt ngươi lại có sự mừng rỡ" Tề Tĩnh Nhàn đem cafe vừa mới pha xong đưa đến trước mặt của Mộc Tư Linh, nhẹ nhàng nói. Lại thấy Mộc Tư Linh lắc lắc đầu, không có uống cafe trước mặt cô ấy, mà là đem que thử thai cầm đến trước mặt mình, hai đường vạch đỏ phía trên biểu đạt một sinh mạng sắp sửa chào đời, lại để Tề Tĩnh Nhàn có chút khổ não
"Ngươi mang thai rồi, cho nên ngươi vẫn là dùng cách đó?" Tề Tĩnh Nhàn nhẹ giọng hỏi, lại thấy Mộc Tư Linh cúi đầu im lặng không nói co rúc ở trên sofa. Cô ấy biết, mỗi khi con người này làm ra loại động tác này, đều là biểu hiện bất an cực độ. Vì để Mộc Tư Linh có thể yên tâm, Tề Tĩnh Nhàn đem một cái đệm thật dày đặt ở góc tường, đem Mộc Tư Linh ngồi ở trong góc tường, mắt thấy con người này vừa chạm đến góc tường liền thận trọng dựa vào, trong mắt Tề Tĩnh Nhàn lóe qua một tia bất đắc dĩ
"Lúc trước ngươi từng nói với ta, ngươi muốn giam cầm Lâm Tố Bạch, ta không có nói cho bất cứ người nào biết, chung quy ta cũng tính là làm việc cho ngươi. Nhưng ngươi từng nói nội trong ba tháng sẽ thả cô ấy đi, bây giờ cách kì hạn của chúng ta còn có một tháng. Thời gian vừa đến, bất luận cô ấy có yêu ngươi không, ngươi cũng không dùng thủ đoạn cưỡng chế giam giữ tự do của cô ấy"
Tề Tĩnh Nhàn thấp giọng nói, nhưng đáp lại cô ấy vẫn là trầm mặc không tiếng động. Cô ấy thấy Mộc Tư Linh dùng tay sờ lấy bụng dưới của nàng còn chưa có bất cứ phập phòng nào, cho dù cùng với Mộc Tư Linh qua lại hai mươi năm, cô ấy lại là không cách chuẩn xác đoán được nội tâm của con người này
Mộc Tư Linh, từ nhỏ là người bị chứng tự kỷ và chứng cố chấp nghiêm trọng
Hết chương 25