Thời gian của một tháng, yên tĩnh mà dài, bận rộn mà ngắn. Chợt mở mắt ra, Lâm Tố Bạch mới phát hiện, cô ấy đã bị Mộc Tư Linh giam cầm cả ba tháng, từ lúc đầu giãy giụa sợ hãi, đến sau này thất vọng tuyệt vọng, cô ấy hôm nay, hẳn là ngoài ý muốn có chút thói quen cuộc sống như vậy. Từ khi cô ấy bắt đầu lấy lòng Mộc Tư Linh, xác thực như Hạ Lộ nói, cuộc sống của mình cũng tốt một chút
Họ thì giống như một cặp tình nhân bình thường, mỗi ngày dính lấy nhau, Mộc Tư Linh thỉnh thoảng sẽ dẫn mình đi trong sân ngồi một chút, ở đây Lâm Tố Bạch không thiếu ăn uống, giống như chim bạch yến nuôi ở trong lồng, chỉ là thiếu phần tự do. Mà phần tự do này, chính là cô ấy muốn
Từ trong lòng của Mộc Tư Linh từ từ lùi ra, lúc trước con người này luôn ngủ đến rất cạn, bản thân có một chút gió thổi cỏ lay (động một chút) cô ấy thì sẽ thức tỉnh, bây giờ ngược lại là không dễ dàng kêu tỉnh. Lâm Tố Bạch ngẩng đầu nhìn gương mặt của Mộc Tư Linh, hơi sửng sốt. Bộ dạng ngủ của con người này yên tĩnh lại rất đẹp, ngủ quan hoàn mỹ ôn nhu để cô ấy nhìn qua thì như người bình thường, có lẽ chỉ có từng sống với nhau, mới biết Mộc Tư Linh cố chấp
Lâm Tố Bạch ở trong thời gian này cơ thể phục hồi không ít, cũng có bình thường ăn cơm, so lại lần nữa Lâm Tố Bạch có nhiều thịt hơn chút, Mộc Tư Linh trái lại càng ngày càng tiều tụy. Lâm Tố Bạch không chỉ một lần phát hiện cô ấy ở trong phòng rửa tay nôn mửa, thần thái yếu ớt cũng nói rõ mình dùng thuốc đang từng bước có hiệu quả
Nghĩ đến một phiên kích tình đêm qua, Lâm Tố Bạch kinh ngạc sờ lấy gương mặt của Mộc Tư Linh, sờ lấy rất lâu, cô ấy mới lấy lại tinh thần mạnh mẽ thu lại. Con người thật sự là động vật có thói quen cho phép, cũng là dễ dàng hay thay đổi. Rõ ràng lúc trước cô ấy ghét và hận Mộc Tư Linh như vậy, mà lại vì một tháng thời gian ngắn ngủi này thì đối với cô ấy khơi lên tình cảm không giải thích được. Ngay cả làm chuyện này, cũng từ chán ghét đến chấp nhận, rồi đến hôm nay thích ứng, Lâm Tố Bạch suy nghĩ, nếu như bản thân không có bị Mộc Tư Linh giam cầm, sẽ thích cô ấy không?
Vấn đề này vừa ra, Lâm Tố Bạch thì vội vã ở trong lòng phủ định, không thể nào, bản thân làm sao có thể suy nghĩ như vậy chứ? cô ấy không nên thích Mộc Tư Linh, cũng sẽ không thích Mộc Tư Linh. Con người này không cách dùng tiêu chuẩn người bình thường để đo lường, có lẽ cô ấy chỉ là xem mình là chỗ dựa tinh thần của cô ấy, ngay cả cô ấy có thật sự thích mình không cũng không biết
Ở trong lòng của Lâm Tố Bạch, Mộc Tư Linh chính là một đứa nhỏ được cưng chiều hư, chỉ cần là cô ấy muốn có được, cô ấy thì sẽ không tiếc bất cứ giá nào cướp vào tay. Nghĩ đến cô ấy từng nói, bất luận bản thân chạy đến chân trời góc biển cô ta cũng phải đem cô ấy trở lại, Lâm Tố Bạch không dám tưởng tượng cả đời này trốn tránh một người là sống cuộc sống khó chịu thế nào, nếu như có thể có được tự do, cô ấy vẫn sẽ đi tranh giành, cho dù phải tổn hại Mộc Tư Linh
"Khanh Khanh, ôm em một cái" trong lúc Lâm Tố Bạch ngẩng người, Mộc Tư Linh đã tỉnh lại. Cô ấy thậm chí mắt cũng không mở ra, thì chen đến trong lòng của Lâm Tố Bạch buồn bực đòi được ôm. Yêu cầu này, Lâm Tố Bạch tự nhiên sẽ không từ chối. Cô ấy cười rồi đem người ôm vào trong lòng, sờ lấy lưng của cô ấy, khi sờ đến xương ở bên trong đó, khẽ cau mày
"Cô quá ốm rồi, nên ăn nhiều một chút, thời gian không sớm nữa, tôi đi làm cơm trưa đây" hai người tối qua chơi đùa đến rất khuya, cũng trực tiếp vượt qua buổi sáng. Nghe thấy Lâm Tố Bạch nói như vậy, Mộc Tư Linh mở mắt ra, tằm mắt ở nơi cô ấy không thấy được lóe qua một tia ảm đạm
Mộc Tư Linh biết cơ thể của mình đang xảy ra biến hóa thế nào, nhưng mà thứ Lâm Tố Bạch mỗi ngày làm cho mình, cô ấy vẫn là mải mai không do dự ăn xuống. Không sai, cô ấy sớm thì từng nói, cô ấy yêu Lâm Tố Bạch, yêu tất cả của cô ấy, nếu như là tình yêu của đối phương cho mình, cô ấy đều sẽ tiếp nhận
"Khanh Khanh, thỉnh thoảng để em xuống bếp một lần được không?" Mộc Tư Linh nói, môi hôn ở trên cổ của Lâm Tố Bạch, cảm nhận được nụ hôn của cô ấy, Lâm Tố Bạch không muốn bây giờ cùng cô ấy làm chuyện này, nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra, gật gật đầu
"Ân, vậy tôi ngủ chút nữa, cô đi làm, xong rồi thì kêu tôi"
Lâm Tố Bạch không hiểu tại sao Mộc Tư Linh phải dùng loại ngữ khí có vẻ khẩn cầu nói chuyện với mình, nhưng cô ấy cũng không có suy nghĩ quá nhiều, thì lần nữa nhắm mắt lại nghĩ ngơi. Thấy cô ấy an ổn ngủ, Mộc Tư Linh cười xuống giường, đi đến phòng bếp. Cô ấy biết Lâm Tố Bạch thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì. Mà bản thân...Mộc Tư Linh từ khi bắt đầu có kí ức, cô ấy thì không thích ăn bất cứ cái gì. Đặc biệt là sau khi mắc phải chứng chán ăn, ăn đồ đối với cô ấy mà nói, đã là chuyện mang tính cưỡng ép và cưỡng chế. Nếu như không phải Lâm Tố Bạch làm cho cô ấy, chỉ sợ cô ấy căn bản sẽ không ăn
Rửa xong rau sau đó nghiêm túc làm, Mộc Tư Linh làm bốn món một canh đơn giản, cũng đều là Lâm Tố Bạch bình thường thích ăn. Thấy được món ăn nóng hổi đầy bàn, cô ấy ngẩng người cười, trong đầu lại tràn đầy món ăn Lâm Tố Bạch trong ngày thường làm cho mình. Ở trong đó...tràn đầy tình yêu của Khanh Khanh đối với mình, tuy rất buồn, nhưng mà cô ấy không cách từ chối bất kì thứ nào Khanh Khanh cho mình
"Khụ khụ..." tâm trạng phập phòng cộng thêm mùi vị của thức ăn kích thích thân thể của Mộc Tư Linh, cô ấy bịt miệng ho khan, có chút vội vã chạy đến phòng vệ sinh, đối với bồn cầu thống khổ ho khan đứng lên. Từng giọt từng giọt màu hồng nhạt thuận theo khóe miệng rơi ở trong nước trắng nõn, Mộc Tư Linh ngẩng đầu lên, chợt cười lên. Cô ấy nhìn bên trong gương khóe miệng nhuộm máu, bản thân người không ra người quỷ không ra quỷ, cảm thấy bộ dạng của bản thân bây giờ, và mẫu thân năm xưa, thật sự rất giống
Mộc Tư Linh đem mặt rửa sạch, che lấy bụng dưới dựa vào bên cửa, cô ấy cảm thấy trong cơ thể rất đau, nói không ra chỗ nào đau, mới hơn một tháng, thứ trong bụng sẽ không đạp cô ấy, như vậy liền có thể là tác dụng của thuốc độc có hiệu lực rồi. Nghĩ đến đây, Mộc Tư Linh có chút điên cuồng cười lên. Phần đau đớn này cô ấy cũng thích, vì là của Khanh Khanh cho cô ấy, cô ấy lại thế nào sẽ không thích
Đau đớn chính là một loại hiện thân khác của tình yêu, Khanh Khanh đem phần đau này cho mình, nói rõ cô ấy là yêu mình. Khanh Khanh sẽ không nỡ để cô ấy đau chết, cho dù chết, cô ấy cũng chẳng qua là đổi một nơi khác cùng Khanh Khanh yêu nhau. Chỗ đó không có người khác, Khanh Khanh cũng sẽ không suy nghĩ rời khỏi từ bên cạnh mình nữa
Thật tốt....
Từ phòng vệ sinh đi ra, Mộc Tư Linh trở lại phòng ngủ, cuối đầu hôn Lâm Tố Bạch, đối phương vốn thì không có ngủ say như vậy, lúc này lại bị Mộc Tư Linh vừa hôn liền tỉnh lại. "sao vậy? " Lâm Tố Bạch nhạy cảm nhận ra được ánh mắt của Mộc Tư Linh có chút tan rã, lại thấy được đối phương ấn lấy bờ vai của mình, từ trong cái tủ bên mép giường lấy ra một cái hộp màu đen
Chiếc hộp đen này xem ra hết sức tinh xảo, đặc biết là phía trên dấu hiệu quá nổi bật, không cần Mộc Tư Linh nói, Lâm Tố Bạch cũng biết đây là cái gì. Khi cô ấy thấy được hai chiếc nhẫn bên trong đó, Nhịp tim của Lâm Tố Bạch cũng nhảy vọt một cái. Cô ấy cảm thấy bản thân có chút khẩn trương, lại sinh ra rất nhiều loại như sự bất an của tiểu nữ sinh được tỏ tình
"Khanh Khanh, em rất yêu chị, rất yêu rất yêu, cùng em kết hôn có được không? hai người chúng ta đi đến một nơi không có người nào biết, mãi mãi sống chung với nhau, sẽ không có người nào đến làm phiền chúng ta"
"Mộc Tư Linh..."
Nghe thấy lời như vậy, Lâm Tố Bạch không biết nên nói cái gì, cô ấy không muốn tiếp nhận chiếc nhẫn này, nhưng mà Mộc Tư Linh đã nắm lấy tay của cô ấy, đem chiếc nhẫn đeo vào trong ngón áp út của cô ấy. Lâm Tố Bạch kinh ngạc nhìn chiếc nhẫn đó, luôn cảm thấy trong lòng có cái gì đó bị treo lên, cảm giác này rất đáng sợ, giống như chiếc nhẫn này chính là đang nói, bản thân mãi mãi trốn không thoát Mộc Tư Linh. Lâm Tố Bạch cảm thấy ngón tay nóng đến kinh người, cô ấy rất muốn đem chiếc nhẫn này tháo xuống, lại không cách ở trước mặt Mộc Tư Linh làm loại chuyện này, kết quả chỉ có thể hủy bỏ ý định
"Khanh Khanh, cũng giúp em đeo lên đi" Mộc Tư Linh đem chiếc nhẫn khác để trong lòng bàn tay của Lâm Tố Bạch, để cô ấy vì mình đeo lên, Lâm Tố Bạch lại có chút phu diễn (hời hợt) đem chiếc nhẫn đặt trở lại trong chiếc hộp, vội vàng xuống giường
"Chúng ta ăn cơm trước đi, chuyện chính thức như vậy, nên tìm một thời gian tốt rồi nói tiếp, cô nói phải không?" Lâm Tố Bạch chạy rất nhanh, ngay cả viện lý do làm ra cho có, thấy cô ấy đi phòng khách, Mộc Tư Linh đem chiếc nhẫn còn lại để ở trên đầu giường, đem cái nắp nhẹ nhàng đậy lại
Đúng a, đợi chị nguyện ý vì em đeo nhẫn, phải đợi bao lâu chứ?
Hết chương 28