Đang nói, người còn chưa tới, một ti võng trắng như tuyết liền quay đầu quét tới. Vô Biên vội vàng hô to,: “Là người một nhà, người một nhà a Tiểu Xá.” Bên kia, Yên Lung tuy rằng pháp lực không bằng trước kia, nhưng vẫn là thần thú, cho nên vội vàng niệm ấn bí quyết, cũng miễn cưỡng phá được thế công của ti võng.

“A? Là Dư Khinh thúc thúc.” Từ trên mây chui ra một tiểu gia khỏa,vừa nhìn thấy Dư Khinh, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc vui mừng, tiếp theo cặp tay nhỏ bé kia vẫy vẫy, ti võng liền trở lại trong tay hắn.

“Ân, thúc thúc dẫn theo vài bằng hữu trở về làm khách.” Dư Khinh nhìn thấy Hướng Tiểu Xá, cũng là hân hoan vạn phần, mấy người cùng nhau xuống mặt đất, y mới sờ đầu Hướng Tiểu Xá nói: “Tiểu gia khỏa, một thời gian dài không gặp, lớn lên cao như thế, càng tuấn tú ra.”

“Dư Khinh thúc thúc, không cần dùng tuấn tú hình dung ta.” Vẻ mặt Hướng Tiểu Xá đứng đắn: “Từng nữ tính hóa hình dung thật sự là rất không thích hợp với vẻ ngọc thụ lâm phong anh tuấn tiêu sái của ta. Nếu nhất định phải khích lệ, thỉnh dùng ‘ đẹp trai, chói mắt như sao thần, phong thần như ngọc, phong lưu phóng khoáng ’ từ ngữ nam tính hóa, cám ơn.”

Vài người đều ngây dại, ngây ngốc nhìn tiểu đại nhân Hướng Tiểu Xá, một lát sau, mới đột nhiên tuôn ra một trận cười to, mà ngay cả Yên Lung tính tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, đều xoay người ôm bụng cười, chỉ kém không lăn lộn trên mặt đất.”

“Uy, không cần quá phận như thế được không? Ta nhìn qua ẻo lả như vậy sao?” Hướng Tiểu Xá tức giận nhu cái miệng nhỏ nhắn, lấy tay chỉ Vô Biên: “Đều là tại gia khỏa nhà ngươi, ta thấy là ngươi cười trước hết, ngươi cứ chờ đó cho ta.”

Vô Biên vội vàng thu tiếng cười, hắn ở sát thủ cốc lâu ngày, biết ai cũng không thể chọc tới vị tiểu tổ tông này. Uy lực của Hương Xá gặp phải con của hắn, cũng đều là con nít, nếu là hắn có tâm đối nghịch, chính mình cả đời cũng đừng muốn đem Khinh Khinh ăn đến trong bụng đi.

Nghĩ thế, liền đến trước mặt Hướng Tiểu Xá, siểm cười quyến rũ nói: “Tiểu Xá a, ta không phải cười ngươi, ta là vui mừng, thời gian dài không gặp, ta nhìn thấy Tiểu Xá ngươi trưởng thành ngọc thụ lâm phong phong thần như ngọc phong lưu phóng khoáng phong độ như vậy, ta thật sự là quá kích động.”

“Nôn…” Dư Khinh cùng Hồng Y A Giang đều rất không nể tình chạy đến đi một bên nôn khan. Yên Lung còn ở tại chỗ cũng co rút khóe miệng, nghĩ thầm người vừa mới nói ta là thần thú, ta không được bôi nhọa thần giới là ai a? Chính là gia khỏa trước mắt với vẻ mặt nịnh nọt này sao? Hẳn không phải là đi.

Lần khen tặng chi ngữ ghê tởm này làm Hướng Tiểu Xá rất là hưởng thụ, hắn ở trong sát thủ cốc mặc kệ nhấn mạnh như thế nào, mọi người cũng không chịu khen hắn một tiếng anh tuấn đẹp trai, thật sự là thiếu chút nữa đem hắn bực chết.

“Cha ngươi nương đâu? Vừa mới ở trên mây còn nghe thấy tiếng nói chuyện.” Khi Hướng Tiểu Xá mang bọn họ trở về, dọc theo đường đi Vô Biên liền hỏi hắn.

“Chắc đang ở hậu sơn, nương ta đang trồng một mảnh linh chi.” Hướng Tiểu Xá đơn giản giải thích.

“Tiểu Xá, sao lại phải sửa lời ca ngợi của mọi người?” Dư Khinh hiếu kỳ nhất chính là điều này, rõ ràng trước kia chỉ cần là khích lệ, tiểu gia khỏa này sẽ cao hứng phấn chấn.

Miệng Hướng Tiểu Xá lại bĩu lên, oán hận nói: “Bởi vì một năm trước ta mới học được chữ, ba tháng trước mới có thể tự đọc sách a, ta mới biết được nguyên lai từ tuấn tú này, chỉ cần là hình dung nam nhân, tương lai phải bị trở thành giống nữ nhân, hừ, ta là nam nhi bảy thước đỉnh thiên lập địa uy phong lẫm lẫm, sao có thể để người khác nói vậy chứ?” TBD: đứa càng nói thế càng giống thụ đó pé.

Người Dư Khinh cùng Vô Biên run lên, nghĩ thầm Hương Xá này không phải, không phải là để Tiểu Xá nhìn thấy nam nam phong nguyệt chi thư mà hắn giấu chứ?

_nam nam phong nguyệt chi thư: sách cấm về nam x nam đó.

“Tiểu Xá, không thể nói như vậy a, ngươi nương chẳng phải là công xà sao? Còn không phải gả cho cha ngươi? Nhưng hắn chưa từng nghĩ mình đường đường nam nhân bảy thước.” Vô Biên nhớ tới yêu nghiệt Hương Xá quyến rũ, không khỏi cảm thán.

“Đừng lấy ta cùng xà yêu không có tiền đồ nương ta so sánh, trong cơ thể của ta có một nửa máu là của cha ta.” Hướng Tiểu Xá vẻ mặt khó chịu, nghiêng mắt liếc Vô Biên: “Ngươi còn muốn đem Dư Khinh thúc thúc ta ăn khiền mạt tịnh không? Muốn thì đừng chọc ta.”

Vẻ mặt Dư Khinh hắc tuyến, nhịn không được đưa tay chỉ Hướng Tiểu Xá: “Ngươi Tiểu Đông Tây chân ngoài dài hơn chân trong này, mình không bênh người nhà, lại còn hãm hại ta, đã quên lúc trước ngươi sinh ra ta là thiên tân vạn khổ như thế nào…”

“Thúc thúc, thiên tân vạn khổ là nương ta, Vô Biên thúc thúc nghe nói cũng ra một phen lực, hình như ngươi cũng không giúp nhiều lắm.” Hướng Tiểu Xá hì hì cười.

“Nói cái gì, ta là thực ra lực a.” Vô Biên không thuận theo kêu: “Ta từ bỏ tôn nghiêm thân là một cái đạo sĩ, giúp nương ngươi đem ngươi sinh ra, ta là vì ai, còn không phải bởi vì đối với nhẹ nhàng vừa thấy chung tình… A…”

Câu nói cuối cùng còn chưa dứt lời là bởi vì cả người hắn đều bị Dư Khinh đá bay đi.

Hồng Y cùng Yên Lung lặng yên trong chốc lát, nhìn về phía Dư Khinh: “Ngươi thật đúng là ra tay được.”

“Không có việc gì mà, trước kia hắn ở sát thủ cốc cũng thường xuyên bị ta đá bay như vậy.” Dư Khinh kỳ thật cũng ngượng ngùng, gãi gãi đầu, thì thào lẩm bẩm: “Thật là kỳ quái, về tới đây, tính tình sẽ trở nên táo bạo một ít, quả nhiên đây là nơi yêu nghiệt tập hợp sao?”

“Dư Khinh thúc thúc, ngươi đây là nói cái gì? Nhiều lắm cũng là ta cùng mẹ ta hai yêu nghiệt thôi, còn cách tập hợp rất xa đi.” Hướng Tiểu Xá híp mắt mắt to.

“Khụ khụ, tuy rằng liền ngươi cùng nương ngươi là hai cái, nhưng lực sát thương kinh người a. Mấy chục người chúng ta ở sát thủ cốc, cũng ngăn không được mị lực vô biên của hai người các ngươi.”

Dư Khinh cười gượng hai tiếng, chợt nghe phía trước cách đó không xa có người kêu lên: “Nha? Đây không phải là Vô Biên sao? Saovừa trở về liền làm đại lễ như vậy a? Ta nói cho ngươi biết, không tết không lễ, không tiền lì xì cho ngươi.”

“Phi phi phi… Ta hiếm lạ tiền lì xì của ngươi, cho dù lễ mừng năm mới, ngươi không đến cướp đoạt ta thì tốt rồi.” Thanh âm của Vô Biên vang lên, tiếp theo ba người từ sau hai cây to đi ra, trừ bỏ Vô Biên, còn có một nam nhân cao lớn anh tuấn cùng một nam tử tuấn tú.”

Hồng Y lập tức liền biết nam tử đó là Hương Xá, thấy lúc hắn giơ tay nhấc chân đều là một loại phong tình quyến rũ tự nhiên, không khỏi âm thầm khen ngợi, nghĩ thầm không hổ là xà yêu tu luyện hơn một ngàn năm, Hương Thiên Nhai kia thật sự là hảo phúc khí a…

Mới vừa nghĩ đến đây, chỉ thấy Hương Xá cao hứng nói: “Nha, Khinh Khinh, ngươi đã trở lại? Trở về thì trở lại, còn mang lễ lớn như thế làm gì chứ? A? Không giống như là lễ vật a, ta biết, ngươi còn chưa có tâm địa cứng rắn có thể lừa gạt con nít. Kia vài người này là để làm gì chứ?”

Hắn nói xong, không đợi Dư Khinh trả lời, liền lại cao hứng phấn chấn nói: “A, ta hiểu được, ngươi đây là mang ứng cử viên đến để ta giúp ngươi lựa chọn phải không?”

Lúc nói đến đây, hắn đã tiến lên thân thiết kéo tay Dư Khinh lại, dùng một bộ khẩu khí ân cần dạy nói: “Khinh Khinh a, không phải tẩu tử ta nói ngươi, thiên hạ này mỹ nam rất nhiều, ngươi nếu người nào cũng muốn dính lấy, sao có thể dính hết? Cho nên a, vẫn là tìm người thiệt tình, theo đến chết là tốt rồi, ngươi xem tẩu tử ta hiện tại rất hạnh phúc a, có phải hay không? Đại ca ngươi đối với ta rất tốt.”

Hắn vừa nói, một bên lại dùng tay chỉ chỉ Hồng Y: “Đây là một con tê tê tinh, tuy rằng có tu luyện, nhưng pháp lực so với Vô Biên, hẳn là kém đến xa mà. Này đi, mặc dù là cao thủ nhân loại, nhưng Vô Biên cũng là cao cao thủ trong nhân loại a. Này mà…”

Hắc xà tinh nói tới đây, liền ngây dại, hắn ngây ngốc nhìn vẻ mặt tươi cười thản nhiên của Yên Lung, bỗng nhiên nhảy ra từng bước, lại nhảy ra từng bước, cuối cùng nhanh như chớp chạy đến trốn phía sau Hương Thiên Nhai, chỉ lộ ra nửa đầu, ngoài mạnh trong yếu kêu lên: “Ngươi… Ngươi con kỳ lân này muốn làm gì? Nói cho ngươi biết, tuy rằng… Tuy rằng ta là yêu, cũng cùng nhân loại thành thân, nhưng là… Nhưng là ta còn chưa phi tiên nha, ngươi không quản ta… Hừ, đừng nói ngươi một con kỳ lân, cho dù là mười vạn thiên binh thiên tướng, cũng mơ tưởng đem ta cùng Hướng lang tách ra…”