“Mẹ, mẹ đừng tức giận, không phải con đã về rồi sao.

Bây giờ mẹ có đánh chết con thì cũng chẳng có ích gì.” Sở Y Nhất giấu cây chổi ra phía sau lưng mình, né trái né phải để tránh Lý Thúy Hoa, cơn giận của bà ấy sao lại lớn đến thế này cơ chứ.

Bản thân cô cũng không cảm thấy có gì phải mất mặt cả, làm thế để làm gì.Sở Y Nhất tìm được một vị trí cách xa Lý Thúy Hoa một chút, khuỵu gối xuống thở hổn hển, “Mẹ, mẹ khoan kích động đã, nghe con giải thích được không? Mẹ xem, điều này ảnh hưởng xấu biết bao.” Cô vừa nói, vừa dùng ánh mắt biểu thị về phía cánh cổng.Lý Thúy Hoa nhìn theo tầm mắt của cô, nhìn thấy đám người đang vây quanh để xem trò vui, sắc mặt đột nhiên trở nên xấu xí, trừng mắt nhìn Sở Y Nhất, “Nhìn cái gì mà nhìn? Rảnh rỗi vậy à? Không đi làm nữa à?” Nói xong, bà ấy dùng sức đóng cánh cửa gỗ cũ kỹ và có phần mục nát của nhà mình lại.“Bây giờ con mau giải thích cho mẹ nghe, rốt cuộc chuyện này là như thế nào đây? Người trong xã đều nói con ép buộc Quách Chí Cường bỏ trốn với con, nhưng anh ta không đồng ý.

Sau đó anh ta đã báo cáo trong xã về chuyện của con, bây giờ ai ai cũng biết hết rồi.


Con vội vã đi bám dính lấy người ta, con nói xem, cái đầu của con đang nghĩ cái gì vậy.” Nước miếng của Lý Thúy Hoa suýt chút nữa phun vào mặt Sở Y Nhất, cô nhanh chóng tránh né.Cái tên đàn ông chó chết này, thật sự không phải là người.

Nếu cô nhớ không lầm thì chính anh ta là người đã dụ dỗ cô trước, lừa ăn lừa uống.

Cô gái Sở Y Nhất này sao mà đui mù dữ vậy, chẳng hiểu sao lại ưng cái loại người này, cô cảm thấy thật không đáng thay cho cô ấy.“Mẹ, không phải con biết lỗi rồi sao, con về rồi mà.

Con làm sao biết được cái tên Quách Chí Cường đó lại giống chó đến vậy, làm sao biết được đầu óc anh ta bẩn thỉu đến vậy.

Đã thế còn cắn ngược lại con, anh ta thật sự là một tên mặt dày.

Rõ ràng là chính anh ta đã nói muốn dẫn con rời khỏi chỗ này, sống những ngày tháng tốt đẹp, bây giờ thì anh ta lại phủi sạch mọi thứ.”“Con nhỏ chết tiệt này, con còn có mặt mũi mà nói ra những điều này nữa sao.

Mẹ đã nói với con từ lâu rồi, con xinh đẹp đủ để kiếm cơm.


Con cũng không tự xem bản thân nặng nhẹ bao nhiêu, người ta là chàng trai trí thức đến từ thành thị, sớm muộn cũng phải quay trở về, có thể ưng được con chắc?” Lý Thúy Hoa tức giận đến mức đánh Sở Y Nhất vài cái.“Ui da, mẹ, đau quá, mẹ đừng đánh con nữa, con đã đau lòng lắm rồi.” Sở Y Nhất sờ lên cánh tay bị Lý Thúy Hoa đánh, cô nói vặn lại.“Con đau lòng à, con nói xem, con dày vò như thế này, em gái con và em trai con sau này làm sao có thể kết hôn, gả cho người ta đây.

Con mau cút khỏi ngôi nhà này đi, me coi như không có đứa con gái này.” Lý Thúy Hoa thở gấp, bà ấy vội vã lập ra một ranh giới với Sở Y Nhất.Nhìn Lý Thúy Hoa quay lưng về phía mình, và cả người nhà đang đứng trong phòng nhìn cô bằng ánh mặt lạnh lùng, tuy rằng Sở Y Nhất không phải là chủ của cơ thể này, nhưng cô cũng cảm thấy rất buồn, bởi vì cô đã phạm phải một sai lầm.

Căn nhà này không còn chỗ để dung thân cho cô nữa, bản thân cô cũng không có cơ hội để sửa chữa sai lầm.“Mẹ, mẹ nói lời thật lòng đi, mẹ thật sự muốn con đi sao?”“Đi nhanh.”“Mẹ, mẹ đừng ép chị cả nữa.

Trước tiên cứ để chị ấy ở trong nhà đi, mẹ đuổi chị ấy ra khỏi nhà vậy thì chị ấy có thể ở đâu được chứ?” Sở Hồng Ngọc, người đang im lặng nãy giờ, đứng ra nói vài câu với Lý Thúy Hoa.Sở Y Nhất hơi ngạc nhiên, em gái cô ấy chưa bao giờ thân thiết với cô ấy.

Nếu cô nhớ không lầm, khi cô bỏ trốn cùng với Quách Chí Cường, chính em ấy cũng tiếp tay cho cô.


Là em ấy đã cổ vũ cho cô nên sống cùng với người mà bản thân mình yêu thích, giờ lại giở trò gì nữa đây.Không biết Sở Hồng Ngọc đã thì thầm điều gì bên tai của Lý Thúy Hoa, cô chỉ thấy Lý Thúy Hoa ngẩng đầu lên đánh giá bản thân cô.Lý Thúy Hoa nhìn khuôn mặt trắng nõn của Sở Y Nhất, tâm tư của bà ấy lại thay đổi.

Con gái lớn của bà ấy là một cô gái đẹp có tiếng ở các xã gần xa nơi đây, phơi mưa phơi nắng suốt ngày nhưng không hề khô héo, da không bắt nắng, mặt lại trắng nõn, đôi chân mày thanh tú.

Khi cười, miệng giống như vầng trăng khuyết, và khi nói chuyện, âm thanh lại giống như chim vàng anh đang hót.

Một cô gái như thế này, có ai mà không muốn lấy về nhà làm vợ chứ, tuy rằng bây giờ thanh danh không được tốt lắm, nhưng cũng không tới mức không thể gả đi..