Lúc Liễu Tố Tố biết được tin tức, cô đang ở trong sân giải thích với nhóm quân tẩu trà sữa là gì.
Ban đầu cô cũng không nghĩ tới trà sữa sẽ nhanh chóng được mọi người biết đến, còn được hoan nghênh như vậy.
Ngày đó sau khi làm xong trà sữa, sợ để lâu sẽ không còn ngon, trưa hôm đó cô liền cầm ca tráng men, đến nhà ăn tìm Tiểu Phương.
Tiểu Phương đang cùng nhân viên ở nhà ăn cắt khoai lang, lương thực của quân khu ít nhưng khoai lang, khoai tây thu hoạch tương đối tốt, chất cả đống trong hầm, nhưng dù có ngon thì ăn nhiều cũng thấy ngán, đặc biệt là vào mùa đông, nhà ăn cơ bản là cả ngày đều ăn thứ này.
Sợ các chiến sĩ chịu không nổi, sau khi thời tiết ấm áp có thể ra ngoài mua lương thực, sĩ quan hậu sẽ dặn nhà ăn thay đổi món để mọi người được ăn một hai bữa ngon.
Cứ như vậy, khoai lang tạm thời bị bỏ dưới hầm, vì để khá lâu nên một đám đều trở nên nhăn nhó dúm dó, sắp héo họ mới lấy ra gọt vỏ chuẩn bị nấu ăn.
Lúc Liễu Tố Tố qua, trên mặt đất còn có một đống lớn, thấy Tiểu Phương đi đến, cô hỏi∶ “Nhiều khoai lang thế này, một bữa ăn hết được sao?”
Tiểu Phương bất đắc dĩ cười cười∶ “Nhất định là không ăn hết, lúc không có lương thực mọi người chỉ đành ăn khoai này thôi, trừ phi không còn gì để ăn mới mang lương thực tinh ra dùng.”
Liễu Tố Tố nghĩ thầm, chờ thêm hai năm nữa, khoai lang mà mọi người không xem trọng sẽ trở thành lương thực cứu mạng đấy.
Chỉ là nghĩ như vậy cũng vô dụng, rốt cuộc hiện tại còn chưa tới nỗi sơn cùng thủy tận, mọi người cả ngày ăn cái này đúng là ăn không vô thật.
Khoai lang nhà ai cũng có, toàn bộ vào mùa đông mỗi ngày đều phải ăn, nhưng Liễu Tố Tố mới đến nên trong nhà không có, nghĩ nghĩ liền nói∶ “Nếu không để tôi mua về một ít?”
“Cô muốn mua cái này?” Tiểu Phương kinh ngạc, lại nhớ ra Liễu Tố Tố mới chuyển đến quân khu không bao lâu, trong nhà không có cái này cũng là bình thường, “Cái này cần gì mua, cô muốn bao nhiêu thì cứ lấy đi, dù sao không ăn cũng lãng phí.”
Liễu Tố Tố không chịu∶ “Không được, nếu là của anh, tôi sẽ không khách khí.” Nhưng đây là của công, khẳng định phải chú ý một chút.
Nói xong liền lấy 3 mao từ trong túi đưa qua, Tiểu Phương nghĩ thấy cũng đúng, bèn nhận lấy, chia cho cô hơn nửa sọt khoai.

Liễu Tố Tố lần này không khách khí nữa, nói cảm ơn xong liền đem trà sữa trong tay đưa cho hắn.
Trong tay bỗng nhiên bị nhét một cái ca tráng men, Tiểu Phương sửng sốt∶ “Đây là..?”
“Đây là sữa bò tôi làm, cho anh nếm thử.”
Tiểu Phương kinh hãi∶ “Đã làm xong rồi hả?” Sao nhanh thế!
Nhưng điều làm hắn càng kinh ngạc còn ở phía sau.
Liễu Tố Tố ban đầu dùng phích nước nóng đựng trà sữa, nhưng hiện giờ phích nước nóng chính là đồ quý, không chỉ cần dùng phiếu mua mà giá cả cũng đắt đỏ, một nhà nhiều lắm là có hai cái, nếu là không cẩn thận làm vỡ chắc chắn đau lòng chết.
Vừa hay trà sữa trong ca tráng men trà sữa đã bị mấy đứa nhỏ uống hết, cô liền đổ vào ca, dùng cái này cầm đến đây.
Tuy thời tiết nóng nhưng đi một hồi, trà sữa đã nguội không ít, lúc Tiểu Phương mở cái nắp ra, chỉ thấy một mùi hương chậm rãi bây lên, hắn lập tức phát hiện không thích hợp—— không giống sữa bò hắn từng uống!

Không chỉ không có mùi tanh, màu sắc cũng thay đổi.
Nhưng hắn vẫn cực kỳ cẩn thận, sợ đây chỉ là ảo giác, không ngửa đầu uống ngay mà lấy cái chén ra, đổ non nửa chén thử uống một ngụm xem vị thế nào, nếu không ngon thì để đồng chí Liễu mang…
“Hửm?!”
Hắn còn đang nghĩ thì bị vị thơm ngọt ở đầu lưỡi làm gián đoạn, bởi vì hắn chỉ nhấp một ngụm nhỏ nên chưa kịp cảm nhận mùi vị đã biến mất, Tiểu Phương lập tức không chần chờ, bưng cái chén lên tu ừng ực một hơi.
“Ngon quá! Món này uống ngon quá đi!” Tiểu Phương vô cùng khiếp sợ thốt lên, nếu không phải hắn vẫn cảm nhận được vị sữa rõ ràng bên trong, có khi còn hoài nghi Liễu Tố Tố đang lừa mình, sao sữa bò lúc trước tanh không chịu được lại trở nên ngon thế này.
Tiểu Phương biết nhưng sĩ quan hậu cần lại không biết, ông mới từ văn phòng đến, muốn xem khoai lang ở nhà ăn còn thừa nhiều hay ít, mới vừa đi tới cửa đã nghe thấy Tiểu Phương nói cái gì đó ngon quá, vội vàng vọt vào, nhìn cái chén tưởng Liễu Tố Tố làm món gì ngon, đúng lúc đang khát, ông liền mình đổ một ly, uống một hơi cạn sạch, đồng thời hai mắt sáng ngời.
“Đây là cái gì, sao lại ngon như vậy!”
Thật sự rất ngon, ngọt mà không ngấy, mang theo mùi trà nhàn nhạt, đặc biệt là hương vị dịu êm khiến sĩ quan hậu cần cả đời chỉ uống trà mê mẩn, nâng chén lên uống một hớp lớn.
Còn chưa nuốt xuống đã nghe Liễu Tố Tố cười nói∶ “Trà sữa ạ, làm từ sữa bò.”
Sữa bò?!
Đột nhiên, sĩ quan hậu cần nghẹn họng, trong lúc nhất thời không biết có nên nuốt xuống hay không.
Liễu Tố Tố nhịn không được bật cười, chỉ là cô còn có việc, chào tạm biệt họ, lấy lại ca tráng men trong tay đối phương rồi xách sọt khoai về nhà.
Cô vừa đi, sĩ quan hậu cần mới gian nan mở miệng∶ “Tiểu Phương, Tiểu Liễu đang gạt tôi đúng không?”
“Không phải đâu, ngài uống không cảm nhận được vị sữa sao? Là sữa bò ngài bảo tôi đưa cho đồng chí Liễu đó.” Tiểu Phương nói.
Sĩ quan hậu cần đương nhiên có thể cảm nhận được, nhưng ông vẫn không tin, sữa bò bình thường rõ tanh, sao tự nhiên lại ngon vậy? Chẳng lẽ Liễu Tố Tố là Trù Thần chuyển thế, bất cứ thứ gì vào tay cô cũng trở nên đặc biệt thơm ngon?
Sĩ quan hậu cần cân nhắc nửa ngày, cảm thấy hơi thèm, duỗi tay muốn rót thêm một chén nữa, tay còn chưa có đụng tới đã bị Tiểu Phương lấy mất∶ “Lúc trước là ngài là nói không cần, đây là đồng chí Liễu cho tôi, ngài không thể cướp đâu!”
Sĩ quan hậu cần∶ “…”
Lúc đó ông không cần là vì ông không ngờ nó ngon như vậy được không! Thằng nhóc này, nếu không phải tôi để cậu đi đưa sữa bò, đồng chí Liễu có thể tặng không cho cậu uống sao?
Sĩ quan hậu cần tức giận đến nghiến răng, nhưng cũng ngại tới tìm Liễu Tố Tố, dù sao ông cũng đã nói mình tuyệt đối không cần…
Ông suy nghĩ nửa ngày, tức giận trừng mắt nhìn Tiểu Phương∶ “Đi đi, nói với đồng chí đội vận chuyển, lần sau đến nông trường mua giúp tôi hai thùng về đây.”
Đến lúc đó ông tự đưa qua cho Tiểu Liễu, còn sợ Tiểu Liễu không mời ông uống sao?
Sĩ quan hậu cần cùng Tiểu Phương ban đầu đã biết trà sữa làm từ sữa bò, cho nên lúc uống đều có chút không dám, khi Hàn Liệt trở về nhà, Liễu Tố Tố không nói với anh đó là cái gì mà đưa luôn cái ly qua∶ “Anh uống đi.”
Hàn Liệt mới vừa huấn luyện xong, vừa mệt vừa khát, cũng không nghĩ nhiều, nhận lấy uống luôn, uống xong mới kịp hỏi∶ “Đây là cái gì?”

Liễu Tố Tố còn chưa trả lời, một viên đạn pháo đã chạy vọt tới, chui vào lòng Hàn Liệt, Hàn Liệt vội vàng đưa tay đỡ lấy nó, Hàn Trình nghe thấy anh hỏi thì cướp lời∶
“Chú ơi, đây là sữa bò đó, chú không phải không thích uống sữa bò sao? Để con tới giúp chú giải quyết phiền não nha!”
Liễu Tố Tố cười nó∶ “Con đúng là hiếu thuận quá ha.”
“Chú Hàn vất vả như vậy, con hiếu thuận là đương nhiên rồi ạ!” Hàn Trình mắt trông mong nói.
Hàn Liệt cũng muốn uống, nhưng nhìn mấy đôi mắt sáng lấp lánh của mấy đứa nhỏ chỉ có thể nói∶ “Đi lấy bốn cái chén lại đây.”
Liễu Tố Tố để phần cho anh một bát lớn, sau khi uống một ngụm còn dư lại không ít, chia làm bốn phần, không cần gọi ba đứa còn lại cũng chạy đến, bê chén trà sữa uống ngon lành.
Hàn Liệt không khỏi cười∶ “Nếu không phiền, về sau nhà chúng ta làm nhiều thêm một chút được không?”
Lần trước ở bệnh viện bác sĩ nói sữa bò rất dinh dưỡng, mấy đứa nhỏ uống nhiều cũng tốt, bỏ tiền ra không tính là gì.
Liễu Tố Tố ngẩng đầu∶ “Tôi cũng muốn lắm, chủ yếu là sữa bò giờ khó mua, khi nào đội vận chuyển đến nông trường một chuyến mới có thể tiện đường mang về.


Hàn Liệt nghĩ nghĩ, cũng cảm thấy rất phiền toái, nhưng nếu quân khu không đặt sữa với số lượng nhất định, bên nông trường chắc chắn sẽ không muốn đưa.
Ở thôn gần đây có bán bò sữa thì tốt rồi, anh sẽ mua một con về, mấy đứa nhỏ muốn uống thế nào thì uống.
Nếu Liễu Tố Tố biết Hàn Liệt có ý muốn mua bò, cô nhất định sẽ bị doạ sốc, nhưng hiện tại cô cũng không vội, dù sao trà sữa vừa tiện vừa ngon, chỉ cần có thể làm cho mọi người đều biết, còn sợ không ai đặt sữa sao?
Thời tiết càng ngày càng nóng, trà sữa cũng không thể để quá lâu, bên trong còn thả lá trà, Liễu Tố Tố cũng không dám làm bọn nhỏ uống quá nhiều, cũng may qua giờ cơm có đám người Hình Tiểu Quân đến giúp đỡ xây phòng ở, Liễu Tố Tố cố ý dặn Hàn Liệt, bảo bọn họ đến thì mang theo ấm nước, ấm nước quân dụng dung tích lớn, mỗi người một ấm là chia hết.
Nhìn ca tráng men đã hết trà sữa, Hàn Trình cực kỳ đau lòng, hỏi Liễu Tố Tố ngày mai còn hay không.
“Ngày mai không có, ít nhất phải đợi 3-4 ngày nữa mới mua được.” Đội vận chuyển không phải ngày nào cũng đến nông trường, cơ bản một tuần chỉ đi hai lần thoii.
“Nương ơi, chúng ta có thể đi tìm ông sĩ quan hậu cần, nhờ ông ấy mua thật nhiều sữa về không ạ?” Hàn Trình hỏi.
Liễu Tố Tố đang ngồi vá áo cho bọn nhỏ, mấy ngày nay đi chơi cả ngày, trừ Hàn Cẩm và Hàn Tú Tú, hai con khỉ nghịch ngợm còn lại quậy cho quần thủng lỗ chỗ, không vá sau này khỏi mặc.
Ngại nó hỏi nhiều, Liễu Tố Tố duỗi tay đẩy ra∶ “Không được.”
“Hưm—— ” Hàn Trình chớp chớp mắt, ý đồ làm nũng để nương nó mềm lòng, nhưng đáng tiếc nương nó là người phụ nữa tâm địa sắt đá, cũng không nhìn nó lấy một cái, cuối cùng vẫn là Hàn Liệt không dành lòng∶ “Ngày mai chú sẽ nói với sĩ quan hậu cần, nhờ ông ấy lần sau mang về nhiều chút, chúng ta uống một lần đã đời.”
“Yêee! Chú Hàn tốt nhất, con thích chú nhất luôn!” Hàn Trình kích động cho Hàn Liệt một cái ôm thật chặt.

Lần này liền Hàn Tiền cũng không khống chế được, ngoan ngoãn chạy tới nói∶ “Cảm ơn chú ạ!”
Hàn Liệt bị bọn nhỏ vây quanh không phát hiện, khi nghe anh nói câu "uống đã đời", Liễu Tố Tố đột nhiên ngẩng đầu nhướng mày, lộ ra một nụ cười không rõ ý vị.
Vì thế rất nhanh anh đã phát hiện có chuyện không thích hợp.
“Sao các con còn chưa ngủ?” Hàn Liệt nhịn không được mở ra đèn lên, phát hiện ba đứa nhỏ đang ở trên giường lăn qua lộn lại, đặc biệt là Hàn Trình còn đang lẩm bẩm không ngừng.
Hiện tại sắp 10 giờ, bình thường mấy đứa nó 9 giờ đã lên giường ngủ, hôm nay trong đoàn có việc cần xử lý, Hàn Liệt mang văn kiện về trong nhà nên đi ngủ muộn hơn một chút, 9 giờ rưỡi mới lên giường, lúc này đáng lẽ bọn nhỏ đều ngủ khò khò cả rồi, nhưng hiện tại vẫn còn tỉnh táo nghí ngoáy trên giường, một chút dấu hiệu buồn ngủ cũng không có.
“Mau ngủ đi.” Hàn Liệt tắt đèn, vốn tưởng như vậy bọn nó sẽ chịu ngủ, nhưng nửa tiếng sau, anh đã sắp ngủ rồi mà bên người vẫn không ngừng truyền đến động tĩnh.
Hàn Trình vặn vẹo mông∶ “Chú ơi con ngủ không được.”
Hàn Tiền cùng Hàn Cẩm đều gật gật đầu.
“Sao lại ngủ không được, muốn đi vệ sinh sao?”
“Không muốn ạ, chỉ là không muốn ngủ, chú, chúng ta chơi trò chơi đi!"” Hàn Trình lớn tiếng đề nghị.
Hàn Liệt huấn luyện một ngày đã mệt không chịu được, giờ chỉ muốn ngả đầu ngủ luôn, nào còn có tinh lực cùng mấy đứa chơi trò chơi, chỉ có thể giở trò cũ∶ “Ngủ không được? Vậy tập hít đất đi.”
Tập mệt sẽ muốn ngủ.
Lần trước lúc mấy đứa nó đòi nghe kể chuyện, anh cho hít đất hai cái lập tức ngoan ngoãn ngủ luôn.
Hàn Liệt tưởng rằng lần này cũng có hiệu quả như thế, kết quả mấy đứa nó ngược lại còn cùng anh cười hi hi ha ha, đặc biệt là Hàn Trình, một chốc hỏi Hàn Liệt ở bộ đội có phải tập thế này hay không, một chốc nói tư thế của con có chuẩn chưa… Tóm lại, sáng hôm sau lúc Liễu Tố Tố nhìn thấy Hàn Liệt, anh đang ngồi trên ghế với đôi mắt vô thần.
Liễu Tố Tố sửng sốt∶ “Phó đoàn trưởng Hàn, anh sao vậy?”
Phải biết rằng, Hàn Liệt quả thực là nhân nhân có chức nghiệp tu dưỡng nhất mà cô từng gặp, lưng lúc nào cũng thẳng tắp, bộ dáng tinh thần phấn chấn hận không thể lập tức ra ngoài chạy 5km, làm gì có thời điểm "không chú ý hình tượng" như bây giờ.
Hàn Liệt lấy lại tinh thần∶ “Ngày hôm qua không biết vì sao mà ba đứa nhỏ không chịu ngủ, ầm ĩ muốn chơi…”
Lời còn chưa dứt, Liễu Tố Tố đã nở nụ cười∶ “Anh còn không biết vì sao? Còn không phải nhờ nửa chén trà sữa của anh sao!”
Uống trà sữa vốn đã không dễ ngủ, Hàn Liệt còn đem nửa ly của anh chia ra, mấy đứa nó không ầm ĩ đến nửa đêm mới là lạ, tối qua ngay cả Tú Tú cũng có chút ngủ không được, chỉ là con bé hiểu chuyện, biết Liễu Tố Tố ban ngày rất mệt nên không quậy cô.
Hàn Liệt đứng hình.
Đúng lúc này, Hàn Trình trong miệng ngậm nửa cái bánh lon ton chạy tới∶ “Chú ơi, chú nhớ tìm ông sĩ quan hậu cần đó nha.

Bọn con muốn uống một lần đã đời luôn!”
Hàn Liệt∶ “...” Anh hận không thể trở lại tối hôm qua cho bản thân một đấm.
Uống thêm nửa chén trà sữa có thể hại anh cả đêm không ngủ, nếu là uống đã đời, Hàn Liệt cảm thấy mình có thể chuyển sang nghề bảo mẫu được rồi.
Liễu Tố Tố nhìn anh đen mặt thì cười phá lên.
Lúc này Hàn Liệt không biết, người ở quân đội cũng đang đàm luận về trà sữa.


Vẫn là do ấm trà sữa ngày hôm qua Liễu Tố Tố đã cho mấy người giúp đỡ xây phòng.

Vì sợ bọn họ không chịu nhận nên lúc đưa cô chỉ nói đó là nước đường, bọn họ vừa uống liền phát hiện hương vị này quả thực so nước đường còn ngon hơn nhiều, vừa thơm vừa ngọt, không nhịn uống ba ngụm là hết.

Thêm nữa, các chiến sĩ huấn luyện cả ngày, uống bình trà sữa lớn cũng không giống mấy đứa nhỏ bị mất ngủ nên bắt đầu tuyên truyền trà sữa có bao nhiêu hấp dẫn.
Cũng có người không tin∶ “Cậu nói thật không đó, chị dâu làm đồ uống thôi mà lợi hại như vậy á?”
Ban đầu lúc Hàn Liệt muốn xây phòng ở, trong đội có không ít người muốn đến giúp, không chỉ vì anh là phó đoàn trưởng, mà còn là vì anh rất lợi hại, có bản lĩnh, ai cũng tin phục, tất nhiên họ thật lòng muốn cùng anh kết giao.

Nhưng một vài chiến sĩ đến giúp với ý tưởng này đã hoàn toàn thay đổi thái độ sau ngày đầu tiên.

Bởi vì ngày hôm sau đến quân đội, những người khác lập tức hỏi∶ “Thế nào, đến nhà phó đoàn trưởng Hàn giúp đỡ vẫn tốt chứ?”
“Tốt? Phải nói là không còn gì tốt hơn, chị dâu nấu cơm hơi bị ngon đó!” Người đến giúp đỡ đáp, trong giọng tràn đầy khoe khoang, “So với đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh trên huyện thành còn ngon hơn!”
Quân khu đóng quân ở chỗ hẻo lánh, huyện thành đã là địa điểm khá xa mà mọi người có thể đi, mỗi tháng lúc được phát tiền trợ cấp, họ sẽ đến tiệm cơm quốc doanh trên huyện thành ăn một bữa, đây chính là niềm vui lớn nhất của họ.

Bây giờ có người nói với họ, tay nghề của chị dâu so tiệm cơm còn tốt hơn? Rất nhanh đã có người không tin.
Nhưng người đến nhà Hàn Liệt không chỉ có một, mọi người đều có thể làm chứng, thậm chí Hình Tiểu Quân miệng lưỡi sắc bén, trước kia hắn còn từng là cảnh vệ viên, miêu tả bữa lẩu có hôm đó có bao nhiêu ngon, bánh bột ngô có bao nhiêu thơm, miêu tả sinh động như thật, nước miếng người nghe đều sắp chảy hết ra.
Mọi người vốn hâm mộ bọn họ có thể đến nhà Hàn Liệt giờ phút này lại càng thêm ngứa ngáy.

Mà còn chưa nguôi cơn ngứa, họ lại nghe được tin, chị dâu còn làm đồ uống, vừa ngọt vừa tươi mới, ngon hơn cả nước đường, họ càng thêm tò mò, tóm lấy Hình Tiểu Quân hỏi không ngừng, bọn họ tuy rằng không thể đến nhà phó đoàn trưởng, cũng không được nếm thử tay nghề của chị dâu, nhưng nói không chừng có thể tự làm thì sao.
Chỉ tiếc, ai cũng không biết, Hình Tiểu Quân nói∶ “Dù sao cũng không phải nước đường.”
Hôm qua hắn mang về một ấm, Trần Nam nhìn qua nói không thể nào là nước đường, cô ấy còn nói hôm nay muốn hỏi Liễu Tố Tố xem sao.
“Tuy tôi không biết thứ nước đó gọi là gì, nhưng hương vị kia thật đúng là quá ngon, đời này tôi chưa từng uống thứ nào ngon như vậy!”
Mọi người∶ “...” Lại tới nữa lại tới nữa, anh không biết còn ở đây quyến rũ bọn tôi!
Ngay khi mọi người đang định dạy cho Hình Tiểu Quân một bài học về "tình huynh đệ" thì đột nhiên thấy Hàn Liệt đi tới, có người chạy tới hỏi anh nước trong ấm hôm qua là nước gì?
Hàn Liệt nghe thấy việc này là lại thấy mệt mỏi∶ “Là trà sữa.”.