Editor: Sweetie
Liễu Tố Tố đã sớm từ trong miệng đồng nghiệp biết được yêu hận tình thù giữa đoàn trưởng Trương và Bộ trưởng Triệu, lúc này cô không nhịn được liền bật cười.
Sau khi đoàn trưởng Trương bi phẫn trở về văn phòng, Liễu Tố Tố lại là cầm lấy cái xẻng ra vườn rau.
Hôm nay cô ở nhà, không cần đưa bọn nhỏ đến nhà Trần Nam, nhưng mấy đứa nó đều đã ra ngoài chơi, chỉ có Hàn Cẩm ở lại, thấy cô cầm xẻng, cái đuôi nhỏ lập tức chạy theo, đứng trước mặt cô nghiêng cái đầu nhỏ nghi hoặc.
Tuy thằng bé mở to đôi mắt sáng lấp lánh trông đặc biệt đáng yêu, nhưng lần này Liễu Tố Tố không lập tức trả lời nghi vấn của nó, mà ra vẻ khó hiểu hỏi một câu∶ “Tiểu Cẩm tìm dì có việc sao?”
Hàn Cẩm gật gật đầu.
“Vậy có chuyện gì nào?”
Hàn Cẩm chỉ chỉ cái xẻng, ý tứ rất rõ ràng, chính là hỏi dì đột nhiên lấy cái xẻng làm gì.
Nhưng Liễu Tố Tố vẫn như cũ không nói gì, cô ngồi xổm xuống, kéo tay nó hỏi∶ “Tiểu Cẩm, dì hy vọng về sau con muốn có cái gì sẽ nói ra, muốn hỏi cũng nói ra được không, đừng không chịu nói, con nói mọi người mới biết được con muốn cái gì...!Tựa như Tiểu Trình đêm qua vậy, nếu ngày hôm qua thật sự gặp chuyện gì, nếu em trai không lập tức la lên, không phải dì và cha con đều sẽ không thể lập tức phát hiện, cũng không thể qua bảo vệ em hay sao?”
Lúc trước Hàn Cẩm không chịu giao tiếp với bên ngoài, tinh thần không thích hợp, Liễu Tố Tố sẽ không ép buộc thằng bé nói chuyện, rốt cuộc càng ép nó càng không muốn làm, càng phản cảm với mọi người và môi trường xung quanh.
Nhưng giờ thì đã khác, tình trạng của Hàn Cẩm đã khá hơn nhiều, hơn nữa nó cũng nguyện ý nói chuyện, chỉ là nhiều lúc không thích nói mà thôi.
Từ kháng cự đến không thích, đây là một sự chuyển biến, điều đó có nghĩa là Liễu Tố Tố có thể can thiệp vào vấn đề này.
Nếu là tình huống khác, có lẽ cô sẽ chờ thêm một chút, nhưng cô muốn nói chuyện trở thành thói quen của Hàn Cẩm, như vậy không chỉ có ích khi nó đi kết bạn, mà quan trọng hơn cả, lỡ như có chuyện không may xảy ra, Hàn Liệt và cô không ở bên các con, Hàn Cẩm sẽ không đến mức kêu cứu cũng không làm được.
Liễu Tố Tố nhìn thẳng vào mắt thằng bé, trong mắt tràn đầy kiên nhẫn cùng chờ đợi, Hàn Cẩm rất thông minh, dù chỉ mới năm tuổi nhưng cũng có thể hiểu ý cô, sau khi cúi thấp đầu nghĩ nghĩ, nó nhấp nhấp cái miệng nhỏ, gật gật đầu∶ “Vâng ạ.”
Liễu Tố Tố lúc này mới vui vẻ cười, “Ngoan lắm, vừa rồi Tiểu Cẩm muốn hỏi dì cái gì nào?”

“Lấy cái này...!làm gì ạ?” Hàn Cẩm ngửa đầu hỏi.
“Đào rau củ, Tiểu Cẩm giúp dì nha?”
“Vâng!” Hàn Cẩm lập tức gật gật đầu, đây là việc mà nó thích nhất!
Liễu Tố Tố định đào hết số rau củ còi cọc trong vườn lên ăn hết, tiếp theo trồng một lứa mới, giờ hầm biogas đã chuẩn bị ổn thỏa, trồng xong đám rau mới là có thể dùng bùn và cặn khí sinh học bón.
“Hôm nay...!ăn cái này ạ?” Hàn Cẩm nghĩ nghĩ hỏi.
“Tối nay ăn mì được không, ăn mỗi rau sẽ không đủ no.”
Cô mới được phát tiền lương mấy hôm trước, hiện tại đã được coi là nhân viên chính thức của Bộ quân vụ, tuy tiền lương thấp hơn Hàn Liệt là phó đoàn trưởng, nhưng so với nhà ăn thì vẫn cao hơn một ít.
Mấy loại phiếu lương thực tinh, thịt, thực phẩm phụ đều có, chỉ riêng tiền trợ cấp một tháng đã là 45 đồng, tối hôm nhận được tiền lương, Liễu Tố Tố hưng phấn suýt chút nữa không ngủ được.
Rốt cuộc đây chính là số tiền đầu tiên hoàn toàn thuộc về cô sau khi cô đến thế giới này.
Tuy hiện tại Hàn Liệt đem toàn bộ tiền lương giao hết cho cô, nhưng đó là tiền của Hàn Liệt, cảm giác hoàn toàn khác với số tiền cô dựa vào năng lực bản thân làm ra.
Hơn nữa chờ đến lúc các con đi học sẽ cần chi số tiền lớn, kiếm bao nhiêu tiền cũng không ngại nhiều.
Mấy ngày trước ăn không ít thịt, tiền lương cũng chưa dùng được bao nhiêu, Liễu Tố Tố mới chỉ mua 5 cân bột mì phú cường, vừa lúc hôm nay có thể thay đổi khẩu vị, cô định làm món mì sốt dầu hành.
Nói đến cũng kỳ quái, rau dưa nhà cô mọc không tốt lắm, duy chỉ có hành tỏi là tươi tốt, đặc biệt là hành, tươi non mơn mởn, mỗi lần nấu ăn hái xuống, băm nhỏ rắc lên đồ ăn đều có thể làm món ăn sặc sỡ không ít.
Hàn Cẩm chưa ăn qua món này bao giờ, “Mì sốt dầu hành?”
“Đúng, món này rất ngon, chờ lát nữa dì làm cho Tiểu Cẩm một chén lớn nha.”
Mì sốt dầu hành không chỉ thơm ngon, còn rất dễ làm.

Chỉ cần đem hành mới hái cắt thành từng đoạn, bỏ vào chiên trong dầu hạt cải, đến khi mùi hành bay ra thì vớt hành ra ngoài, đổ đường trắng và nước tương vào điều thành nước sốt hơi sệt.

Chap ????ới luôn có tại # ???? ???? Ù ???? ???? ???? ???? Y Ệ N.????N #
Thật ra cho thêm ít dầu ăn là ngon nhất, tuy hiện tại trong tay cô không có, nhưng theo nhiệt độ trong nồi ngày càng cao, nước sốt sôi ùng ục, mùi thơm hấp dẫn cũng bốc lên.
Mì đã nấu xong thì trụng nước lạnh, sợi mì càng dai, tiếp theo đổ nước sốt vào trộn lên một chút là có thể ăn.
Liễu Tố Tố sợ bọn nhỏ ăn cái này không đủ no, lại xào thêm một đĩa rau xanh với mỡ lợn và muối, hương vị thanh đạm nhưng rất ngon.
Mì sốt dầu hành vừa dọn lên bàn, Hàn Liệt cũng đã trở lại, trong nhà tràn ngập mùi hành khiến anh thấy hơi đói bụng.
“Mì sốt dầu hành?”
Liễu Tố Tố gật đầu∶ “Anh ăn qua rồi sao?”
“Chưa ăn qua, nhưng tôi có một chiến hữu là người Thiểm Tây, cậu ta nói hương vị rất ngon.”
Lúc ấy bọn anh đều không tin, chỉ là dùng hành và dầu làm mì, một chút thịt cũng không có, có thể ngon đến đâu? Nhưng lúc này chưa cần nếm thử, chỉ nhìn sợi mì nhuộm màu nước sốt trong chén cùng mùi thơm mê người, Hàn Liệt liền biết hương vị ngon cỡ nào.
Hàn Liệt cười cười, gắp từng đũa mì lớn, sau khi lấp đầy cơn đói bụng, anh mới nhớ ra một việc, “Đúng rồi, Hình Tiểu Quân nói với tôi, ngày mai cậu ta muốn đi lên thành phố giao báo cáo, em có thứ gì muốn mua không?”
Liễu Tố Tố còn chưa kịp nói, Hàn Trình liền hô to∶ “Mua gạo! Mua gạo!”
Trước đây mấy đứa nhỏ còn chưa tin cơm có bao nhiêu ngon, hiện tại nghiễm nhiên đã trở thành fan trung thành, không chỉ Hàn Trình, mấy đứa Hàn Cẩm cũng nhìn đầy chờ mong.
Bọn nó vẫn còn nhớ, nương nói chỉ có thành phố mới có gạo.
Trong khoảng thời gian này Liễu Tố Tố bận rộn chuyện hầm biogas và trại chăn nuôi nên không có thời gian cân nhắc về hạt thóc, tuy nhiên cho dù có thời gian cũng không nhất định có thể trồng ra, cô gật gật đầu∶ “Ừm, vậy mua ít gạo đi, còn mấy cái khác để tôi nghĩ thêm, ngày mai nói trực tiếp với Trần Nam có được không?”

“Được.” Hàn Liệt gật đầu, dù sao Hình Tiểu Quân đã nói với anh, Trần Nam chắc chắn cũng sẽ biết đến.
“Anh có cần gì không?” Liễu Tố Tố hỏi.
Hàn Liệt lắc đầu∶ "Tôi không cần."
Nếu là trước đây, chắc chắn anh sẽ lập tức nói mình cần mua không ít, đồ ăn vặt cho các con, thức ăn còn có quần áo gì đó, trong nhà đều thiếu.

Nhưng từ khi Liễu Tố Tố đến đây, những việc này căn bản không cần anh nhọc lòng, ngay cả có đôi khi anh mặc quân trang đến quân đội, đang đi trên đường cũng có thể phát hiện trong túi có một ít thức ăn nhẹ.
Đây đều là Liễu Tố Tố cố ý gói cho anh, dặn anh chỉ cần đói bụng thì lập tức ăn lót dạ, ngàn vạn đừng để bị đói.
“Em mua cho em cùng các con là được.” Hàn Liệt nói, trong mắt tràn đầy ôn nhu.
Liễu Tố Tố vừa định nói “ừ”, ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt của Hàn Liệt, đột nhiên tim nóng như lửa đốt, gương mặt nhanh chóng đỏ ửng.
Cô vội vàng nói sang chuyện khác∶ “Được rồi, vậy thì ăn nhanh lên, ăn xong tôi liền đi viết danh sách.”
***
Tuy nói mình không cần mua gì, nhưng ngày hôm sau vừa đến quân đội Hàn Liệt đã thay đổi ý định.
Đoàn trưởng Thạch ngăn anh lại, hỏi anh có phiếu đổi hay không.
“Đoàn trưởng, anh muốn đổi phiếu gì?”
Đoàn trưởng Thạch thở dài∶ “Còn không phải đổi phiếu thịt sao, đám trẻ con trong nhà cả ngày đòi ăn thịt, ồn ào đến mức đầu tôi sắp nứt ra rồi!”
“Thật ngại quá, trong tay tôi cũng không còn nhiều lắm.”
Nếu đổi phiếu khác không chừng còn có khả năng, nhưng mấy đứa nhỏ nhà anh cũng không thịt không vui, tuy rằng trước đó vài ngày ăn không ít thịt, nhưng sau khi Liễu Tố Tố nghỉ làm ở trại chăn nuôi, khẳng định sẽ không còn đãi ngộ tốt như vậy nữa, Hàn Liệt không thể không chuẩn bị một chút.
Đoàn trưởng Thạch cũng biết nhà Hàn Liệt có bốn đứa bé, so với nhà hắn còn khó hơn, “Vậy thôi bỏ đi, tôi đi hỏi người khác xem có ai cần phiếu ngoại hối không vậy.”

Hàn Liệt ngạc nhiên hỏi∶ “Anh có phiếu ngoại hối?”
“Đúng vậy, tôi muốn đổi phiếu ngoại hối mới đến hỏi cậu, đồng chí Tiểu Liễu còn trẻ, không chừng cửa hàng ngoại hối có thứ cô ấy cần thì sao?”8
Hiện tại có rất nhiều đồ đều là hàng nhập khẩu, không chỉ đắt còn cần phiếu ngoại hối mới mua được, Hàn Liệt là đàn ông nên không cần cái này, nhưng hắn lại nhớ tới lần trước Liễu Tố Tố nói dùng bồ kết không tiện, mà dùng xà phòng gội đầu lại quá khô.
Nghĩ đến mái tóc dài như thác nước của vợ, Hàn Liệt nói∶ “Đoàn trưởng, tôi đổi với anh, anh muốn bao nhiêu?”
Một phiếu ngoại hối đổi lấy hai phiếu thịt, nhân lúc này vẫn chưa bắt đầu huấn luyện, Hàn Liệt chào đoàn trưởng Thạch một tiếng, cầm phiếu chạy về nhà.
Nghe nói cửa hàng ngoại hối có bán loại dầu gội đầu rất tốt, không chỉ có thể gội đầu sạch sẽ, còn rất thơm, Tố Tố… hẳn là sẽ thích đi?
Tim Hàn Liệt đập thình thịch, tưởng tượng đến bộ dáng vui vẻ của Liễu Tố Tố khi nhận được dầu gội đầu, trong lòng anh tựa hồ còn vui vẻ hơn cả khi làm nhiệm vụ thành công, trên mặt cũng không tự chủ được lộ ra tươi cười.
Mới vừa đi tới cửa, anh liền thấy Trần Nam cũng ở bên trong, đang nói với Liễu Tố Tố về việc đi lên thành phố.

Cô ấy nói Hình Tiểu Quân còn chưa đi, Hàn Liệt đang định đi vào đưa phiếu vào thì nghe thấy Trần Nam nói∶ “Chị chờ Tiểu Quân trở lại rồi đưa tiền cho em cũng được mà.”
Liễu Tố Tố xua tay∶ “Không được, giúp mua đồ đã đặc biệt phiền toái rồi, không thể để hai người bù tiền ra trước được.”
Nói xong cô liền móc danh sách đã viết từ tối qua ra đưa cho Trần Nam, lúc lấy ra danh sách cũng lấy tiền luôn.
Trần Nam cho rằng cô muốn đưa cho mình, đang chuẩn bị duỗi tay nhận lấy, Liễu Tố Tố nhìn động tác của cô ấy thì cười∶ “Cái này là tiền của Hàn Liệt, chị lấy của chị đưa cho em.”
Trần Nam thuận miệng tiếp một câu∶ “Không phải đều giống nhau sao?”
“Không giống nhau, của anh ấy là của anh ấy, của chị là của chị.” Liễu Tố Tố cười cười đáp lời.
Trần Nam nghe lời này thì không nghĩ nhiều, nhưng Hàn Liệt đang đứng ngoài cửa chuẩn bị đi vào lại ngẩn ngơ.
Anh cầm tờ phiếu ngoại hối trên tay, nhất thời không biết có nên vào hay không..