Ô Đào không hiểu rốt cuộc đã sai ở chỗ nào, thế nhưng vừa rồi nghe giảng cô bé cũng đã cố hết sức.Nhưng nếu cứ như thế, lỡ như mình không theo kịp, thi không tốt, không chừng mẹ sẽ tức giận không cho mình học nữa.Cô bé vội cầm sách giáo khoa, đi ra ngoài tìm vị thầy Hồ kia, thế nhưng hỏi qua mới biết, thầy Hồ hình như đã rời khỏi trường học.Cô bé lại đi tìm giám đốc, nhưng văn phòng chủ nhiệm cũng đã khóa.


Không còn cách nào khác, cô bé lại cầm sách về, trở về thì đã vào lớp toán rồi.Cũng may lớp toán chủ yếu là phép cộng trừ, cô bé bình thường hay bán lõi than tính tiền nên cũng đã tính quen, cầm tiền cũng có thể biết được số lượng trên đó.Cho nên phép cộng trừ đối với cô bé mà nói cũng không quá khó khăn, ngược lại cũng có thể theo kịp.

Lớp toán kết thúc xong, mấy đứa trẻ con vây quanh bày mưu tính kế cho cô bé, Mạnh Sĩ Huyên tỏ vẻ: "Cậu ở lại nơi này được mà, tớ thấy cậu học toán rất tốt."Ô Đào: "Chủ yếu là ngữ văn, tớ không biết chữ, tớ sợ ngữ văn không theo kịp."Mạnh Sĩ Huyên: "Học thôi mà, có cái gì khó, tớ dạy cho cậu!"Mấy đứa trẻ bên ngoài cười vang: "Cậu á, Mạnh Sĩ Huyên, cậu biết mấy chữ? Cậu thi được có ba điểm!"Mạnh Sĩ Huyên lập tức giận lên: "Nói bậy, tớ thi ba điểm nhưng tớ không gian lận, các cậu gian lận mới thi được bốn điểm!"Ô Đào rất là mê mang, cô bé không ngờ mình vất vả lắm mới được đi học, vậy mà lại gặp phải loại chuyện này.Bây giờ nghĩ lại, hẳn là do vị hiệu trưởng kia không kịp giao phó rõ ràng với giáo viên kia, mà giáo viên kia nghe đến tuổi tác của mình thì đương nhiên sẽ đưa mình lên lớp hai rồi.Hiện tại thì hay rồi, đến cả sách giáo khoa cũng phát.

Nếu như mình đòi về lớp một, không biết có phải là bọn họ sẽ đòi lại tiền cuốn sách giáo khoa lớp hai này hay không?Lòng Ô Đào tràn đầy phiền muộn, nhưng mà lúc này cũng không có cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục nghe giảng bài.Tiết thứ ba cũng là tiết thể dục, ra ngoài thao trường, đầu tiên là chạy, sau đó là nhảy cao.Ô Đào ở lớp hai, trẻ con trong lớp không khác cô bé là mấy, nhưng cô bé vẫn hơi thấp nên chỉ có thể đứng hàng trước nhất.


Nhưng mà lúc chạy nhanh, Ô Đào rất là nổi bật, cô bé vắt chân lên cổ liều mạng chạy, kết quả bỏ lại các bạn học phía sau một khoảng xa, khiến các bạn học đều giật nảy cả mình, cũng có người cười ha ha.Đến nhảy cao, Ô Đào biểu hiện rất tốt, người khác không nhảy qua được, cô bé lại có thể nhẹ nhõm nhảy qua.Giáo viên cũng khen Ô Đào, bạn học đều than thầm.Ô Đào rất là vui sướng, hài lòng nghĩ thầm.Mặc dù ngữ văn cô bé không biết chữ, nhưng thể thao cô bé lại không tệ, đây chính là kỹ năng cô bé luyện được lúc nhặt lõi than chạy khắp nơi.Đến lúc này, cô bé lại không muốn đổi sang lớp một nữa.

Cô bé phát hiện mình tính toán cũng không tệ, có thể đuổi kịp, những cái như là thêm mấy chục, giảm mấy chục, lúc mua đồ bán lõi than cô bé đều đã hiểu rõ.Đương nhiên, phép nhân cô bé không biết rõ lắm, nhưng chỉ cần học thuộc là được rồi.Về phần âm nhạc, hình như không phải là môn học quan trọng, thể thao cô bé càng không sợ.Nói cách khác, cô bé chỉ cần tranh thủ học chữ, biết đọc sách viết chữ là được rồi.Chuyện này khiến cô bé rất phấn chấn, có thể một hơi lên lớp hai, cô bé cũng coi như là không để lãng phí thời gian.Cô bé nghe người già trong đại viện nói, trước kia tiểu học được phân là tiểu học sơ cấp và tiểu học toàn cấp, tiểu học sơ cấp là một hai ba bốn, tức là bốn năm, tiểu học toàn cấp là năm sáu, là hai năm.Nếu như có thể học xong tiểu học thì ít nhất cũng có văn hóa nhất định, chí ít sẽ không phải người không có văn hóa.Đương nhiên, mục tiêu của cô bé là lên trung học, thậm chí —— Cô bé muốn lên đại học.Đây là mộng tưởng cô bé chôn ở trong lòng, không dám nói ra.Sau khóa thể dục là tiết âm nhạc, chủ yếu là ca hát.Việc này rất dễ làm, Ô Đào không hiểu nhiều, nhưng cũng bắt chước mọi người hừ hừ mấy câu, thế này là đi học sao, rõ ràng là chơi, dễ dàng vô cùng.Lớp âm nhạc còn chưa kết thúc, đã có không ít bạn học chạy ra ngoài.Ô Đào hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, Mạnh Sĩ Huyên bên cạnh bèn giải thích: "Đây là đi lấy hộp cơm." Hộp cơm? Ô Đào vẫn không hiểu.Mạnh Sĩ Huyên lúc này mới nói: "Giữa trưa chúng ta sẽ ăn ở chỗ này, tất cả mọi người phải tự mình chuẩn bị hộp cơm, rồi đưa hộp cơm qua nhà ăn.Đến lúc đó bọn họ sẽ dùng lồng hấp lớn để hấp, tiết thứ tư là chúng ta có thể đi qua lấy hộp cơm của mình." Ô Đào giật mình, nhưng mà cô bé không mang theo cơm nên đương nhiên là không có hộp cơm của cô bé.Mạnh Sĩ Huyên: "Tớ cũng không thích ăn cơm bọn họ hấp cho, cái mùi lồng hấp rất khó ngửi.Ta ra ngoài ăn đi, đi thôi, tớ dẫn cậu đi." Ô Đào nghĩ nghĩ: "Thôi, tớ tùy tiện ăn một chút gì đó, ngày mai tớ sẽ mang hộp cơm."Mạnh Sĩ Huyên vẫn không từ bỏ: "Đi thôi, tớ nói với cậu nè, tiệm cơm phía ngoài trường học chúng ta rất là rẻ, còn rẻ hơn cả quán Nhị Huân.Một mao năm một phần sốt thịt, một mao một phần cải trắng xào dấm, lại thêm chút cơm, hai người góp lại, một người một mao năm là đủ rồi, hơn nữa cũng không cần phiếu.Bọn họ trốn ở trong ngõ, cũng không ai tra ra bọn họ, chúng ta cứ vụng trộm qua đó là được rồi."Ô Đào nghe đến chỗ mỗi người cần tận một mao năm liền nghĩ, trước kia cô bé nhặt lõi than vất vả một ngày cũng chỉ được có ba mao, sao có thể tùy tiện tiêu được.Cho nên cô bé lập tức từ chối, chỉ nói dối là đã có chỗ ăn rồi.


Mạnh Sĩ Huyên thấy vậy, cũng không nói gì nữa, tìm bạn học khác kết nhóm đi ra ngoài..