Buổi tối, Ninh Diệu Hương hiếm khi nào bình tâm tĩnh khí nói chuyện với hai đứa bé, toàn gia cứ như vậy nằm ở trên giường,thương lượng chuyện trước mắt.

Việc này khiến Ô Đào ẩn ẩn cảm thấy, anh trai Thanh Đồng đã trưởng thành hơn, và mình hình như cũng đã trưởng thành hơn.

Trước lúc đó, họ vẫn vô thức cảm thấy mình là trẻ con, mẹ là người cao nhất trong nhà, không thể với tới.

Nhưng mà bây giờ cô bé đột nhiên hiểu rõ, mẹ một mình chống đỡ cái nhà này cũng không đễ dàng, bà ấy đã gặp phải rất nhiềuchuyện cũng là do mình không suy nghĩ tới.

Ví dụ như đi học, trong này nhất định có rất nhiều khó khăn, mình muốn đi học, mẹ phải nghĩ biện pháp giải quyết những khókhăn kia, nhưng mình lại chỉ nghĩ đến việc khóc rống quật cường tranh thủ.

Chuyện này khiến cô bé rất xấu hổ, cũng càng quyết định, mình nhất định phải cố gắng, cố gắng bảo vệ gian phòng kia, cố gắnghọc tập, thay đổi cuộc sống của mẹ và anh trai.

Nghĩ như vậy, cô bé liền bắt đầu suy nghĩ đến người trong đại viện.

Ở chỗ đại viện bọn họ, cô bé từng nghe lão nhân gia đề cập qua, nghe nói ở thời điểm dân quốc, đâyđã từng là phòng ở của một vị ủy viên trưởng dân quốc chính phủ, bốn mươi năm sau bị một vị yếu viên nguyên tỉnh Hà BắcTình ủy mua mất, mãi cho đến sau giải phóng, phòng này lúc đâu là Tứ Hợp Viện ba tiến bị chia ra làm bộ phận ba phân, việntử bọn họ ở chỉ là một viện tử trong đó, cách bố trí của viện này không phải là Tứ Hợp Viện chính thống, mà là hai hàng phòngở.

Trong viên tổng cộng có sáu gia đình, nhà mình chiếm hai gian phòng, bên tay phải nhà mình là nhà họ Lục, cũng chính là nhàHuân Tử.

Nhà bọn họ trước kia là Tứ Hợp Viện với nhà mình, sau này nhà kia bị chính phủ đông thành nhìn trúng, bồi thường một chúttiền, cho bọn họ an trí đến nơi đây, cho bọn họ bốn gian phòng.


Bên tay trái thì là nhà họ Hồ, ba người con trai nhà họ Hồ, nhưng mà trẻ con còn nhỏ, chỉ có một gian phòng, cuộc sống rất khókhăn.

Về phần đối điện, theo thứ tự là nhà Phan gia, ông lão đó không có con, có được một gian phòng, tiếp theo nhà bọn họ là nhàcủa một lão biên tập, có hai đứa con trai, đều đã tham gia công tác, vị lão biên tập kia hiện tại là cánh hữu, bình thường kiệm lờiít nói, xưa nay không nói lý.

Đối diện phía đông thì là nhà họ Phúc, nhà họ Phúc này là người trong đảng, làm việc chú trọng, quy củ lớn, nghe nói trước kiacũng từng khá giả nhựng mà bây giờ lại không ổn.

Chủ nhà Phúc Thụy là một người hám rượu, đầu trọc, thường xuyên uống say không biết cái gì.

Ô Đào suy nghĩ qua một hượt, nhà Hồng biên tập chắc chắn là không được, giúp không được gì, Phúc gia cũng không phảingười biết nói chuyện, còn Phan gia thì tâm địa cổ quái, không chừng có thểgiúp được một chút, còn có nhà Huân Tử nhà và nhà Thuận Tử, cũng có thể nói chuyện được.

Cô bé càng nghĩ, càng mong có thể bảo về được căn phòng này.

Cô bé biết về sau phòng ở này sẽ đặc biệt đặc biệt quý, đặc biệt là phòng nhà mình, đi qua Cảnh Sơn Hoa Viên cũng chủ mấtTnười phút.

Cảnh Sơn Hoa Viên chính là hậu hoa viên cố cung, quý giá biết bao nhiêu, về sau sợ là sẽ có giá trên trời.

Nếu như nhà mình có thể bảo vệ được gian phòng này, đù việc học tập của mình không ra làm sao, thì kiểu gì cũng sẽ sống tốthơn trong phim phóng sự.

Cứ như vậy suy nghĩ miên man, cô bé cuối cùng cũng đi ngủ.


Trong mộng, những mảnh nhỏ của bộ phim phóng sự kia liên tục xuất hiện, khiến cô bé không thể yên ổn.

Ngày hôm sau tỉnh lại rất sớm, Ô Đào đi nhặt lõi than, Thanh Đồng cũng đi cùng.

Nhặt được lõi than trở về, Ninh Diệu Hương đã làm xong cơm, ba người cùng nhau ăn.

Lúc đang ăn cơm, Ninh Diệu Hương nói ra đự định của mình, nói là trong nhà còn có phiếu phụ phẩm tích lũy trước kia, dựđịnh sai người mua mấy gói thuốc.

Đến lúc đó phân cho tất cả mọi người một chút, để mọi người giúp đỡ nói mấy câu.

Thanh Đồng nghĩ nghĩ: "Để con xem trong đơn vị con còn có cái gì, nếu có thì sẽ nghĩ biện pháp lấy„Ninh Diệu Hương khá là vui mừng: "Vậy thì tốt quá.

Lại khen: "Đi làm vẫn là tốt nhất, cho dù là công nhân tạm thời thì tốt xấu gì cũng quen biết, tin tức linh thông, có chuyện gìcũng có thể nói chuyện!”Lúc này khó tránh khỏi lại nói Ô Đào đông dài vài câu: "Con nói con đó, cứ nhất quyết muốn đi học, đến bây giờ cũng khôngthấy con biết được mấy chữ.

Ô Đào cũng không thèm để ý, dù sao mẹ của cô bé vẫn cho cô bé đi học, cô bé đã thỏa mãn rồi.

Vẽ phần nói gì thì cũng tùy tiện, cũng không rơi mất miếng thịt nào.


Chương 49: : Đại hội thể đục thể thao (2)1020 chữTrên đường đến trường học, Ô Đào vẫn nghĩ đến chuyện trong nhà, lúc này lại không khỏi nhớ tới rất nhiều chuyện khi còn bé.

Cô bé nhớ, lúc còn rất nhỏ, Giang Hiểu Nguyệt sẽ thỉnh thoảng lớn tiếng nói chuyện với mẹ, nói mẹ nấu cơm không ngon, nóimẹ không biết làm việc nhà, còn chỉ vào cái chén trong nhà nói cái này cần rửa sạch hơn, sao có thể làm giống như mẹ làm được.

Khi đó mẹ đường như cũng không nói lại cái gì, chỉ cúi đầu nghe, thậm chí còn cười làm lành với Giang Hiểu Nguyệt.

Xoay đầu lại, mẹ của cô bé tuy có tức giận nhưng cũng chỉ dám bí mật nói nhỏ.

Những việc này, cô bé nhìn thấy đã luôn cảm thấy không đúng, nhưng thật ra là không đúng chỗ nào, cô bé cũng không biết.

Hiện tại cô bé đột nhiên đã hiểu.

Đây dhính là ức hiếp người!Ức hiếp cô bé mất cha, không có trụ cột, biết mẹ cô bé mang theo cô bé và anh trai nên không đám trêu chọc thị phi, có chuyện gìcũng phải đựa vào chị chồng và anh chồng, cho nên mới phách lối như vậy, quả thực là leo lên đầu lên cổ người ta.

Thật sự là càng nghĩ càng giận.

Cứ như vậy mãi cho đến khi đến trường học, hôm nay kiểm tra vệ sinh ngoài Lý Kính Nguyên, còn có hai người nữa, không cóvệ sinh uỷ viên Nhiếp Chính Phương ức hiếp người trước kia.

Cho nên lúc kiểm tra vệ sinh, cũng chỉ nhìn một chút tồi liền cho cô bé đi qua.

Ô Đào đi trước, bỏ hộp cơm vào nhà ăn, lúc này mới tiến vào phòng học.


TTiến vào phòng học, chỉ thấy các bạn học đang nghị luận, giống như là rất hưng phấn, cô bé hơi không hiểu, Mạnh Sĩ Huyền bêncạnh liền bắt đầu nói cho cô bé biết: "Cậu không biết sao, sắp mở đại hội thể đục thể thao!”Đại hội thể đục thể thao?Mạnh Sĩ Huyên biết cô bé không hiểu, liền giải thích: "Đúng vậy, trường học chúng ta hàng năm đều có một lần tổ chức đại hộithể dục thể thao mùa đông, nếu như có thể lấy được thứ tự thì còn có tiền thưởng đó!”Nghe đến tiền thưởng, con mắt Ô Đào liền sáng lên: "Có tiền thật sao?”Mạnh Sĩ Huyên cười lên: "Đúng vậy, có tiên?Ô Đào: "Cho bao nhiêu?”Mạnh Sĩ Huyên: "Tớ cũng không rõ lắm, thứ tự không giống như lần trước, lần trước Vương Tĩnh huy được hạng tư bóng bàn,hình như cho ba đồng?”Ba đồng? Ô Đào hào hứng hỏi lại: "Cho tận ba đồng”Mạnh Sĩ Huyên đã nhìn ra, Ô Đào muốn tham gia, liền nói: "Trong này có phân mấy hạng mục liền, cái mọi người chú ý nhấtchính là tranh tài bóng bàn, nhưng mà cậu biết đánh bóng bàn không?” Ô Đào thất vọng: "Tớ không biết đánh bóng bàn.

Bóng bàn phải có bệ bóng bàn, trong ngõ hẻm nhà cô bé có một cái viện có bệ bóng bàn, Huân Tử và mấy người khác hay qua.

đó đánh.

Đi sau thì sẽ phải chờ người ta đánh trước, người ta không đánh, mới có thể đánh, sao có thể tập luyện được tốt chứ.

Mà Ô Đào cũng không thể đánh được, cô bé cứ rảnh rỗi là sẽ đi nhặt lõi than, cũng không có thời gian chơi cái kia.

Mạnh Sĩ Huyên: "Nhảy cao nhảy xa ném tạ? Đúng rồi, cậu có thể tham gia thi chạy!”Ô Đào: "Thị chạy? Chính là chạy bộ sao?”Mạnh Sĩ Huyên gật đầu: "Đúng đúng đúng, chúng ta có thị chạy một trăm mét, cũng có thi chạy bốn trăm mét, cậu muốn thamgia cái nào cũng được”Ô Đào tính một cái: "Chỉ chạy một trăm mét thôi à? Có mấy bước đường à?”Mạnh Sĩ Huyên: "Đây là khảo nghiệm độ chạy nhanh thôi, một trăm mét ngắn như vậy, phản ứng.

không nhanh không có lực thì chỉ chớp mắt một cái, người khác đã đến điểm cuối cùng mà mình còn chưa cất bước đó.

Ô Đào: "Vậy lực bộc phát của t cũng rất tốt! Cô bé nhớ lúc ấy mấy người Anh Cửu đuổi cô bé, còn không đuổi kịp mà!Cô bé liền vội nói: "Nếu như tớ chạy, đến cả nam sinh liều mạng đuổi cũng không kịp được!” Mạnh Sĩ Huyên nghĩ cũng phải:"Lúc tranh tài sẽ phân nam nữ sinh riêng biệt, chắc chắn không thể nào để cậu so tài với nam sinh đâu.

Cậu có thể chạy qua những nữ sinh khác là cậu sẽ thắng, cậu mau đi báo danh!”Mạnh Sĩ Huyền lập tức kéo Ô Đào đi qua tìm ủy viên thể dục Vương Bồi Hâm, Vương Bồi Hâm đang phát sâu về hạng mục nữ.

sinh điền kinh, bởi thu thập không đủ người, nên vừa nhìn thấy Ô Đào tới báo danh thì rất là cao hứng.

Cậu ta hỏi Ô Đào báo cáo hạng mục gì, Ô Đào cũng không hiểu nhiều: "Có thể đồng thời báo cáo cả hai không?”Vương Bồi Hâm giật mình, xoa xoa tay cười nói: "Bạn học Ô Đào, một người nhiều nhất có thể báo cáo ba hạng mục! Nhìn xem,hạng mục đều ở nơi này, cậu xem một chút đi, cậu chạy bộ lợi hại như vậy, không báo danh tham gia đại hội thể dục thể thaothật là đáng tiếc, đây chính là cơ hội tốt làm vẻ vang cho lớp chúng ta!”Ô Đào nhìn một chút, chữ cô bé không hiểu nhiều, nhưng mà số lượng phía trên thì cô bé biết, thế là cô bé nói: "Thi chạy nữ mộttrăm mét, thị chạy nữ bốn trăm mét, còn có cái gì có thể báo nữa?”.