Ôn Hân bưng thịt trâu vào trong phòng, mẹ Hắc Tử đang thu dọn trứng gà để vào trong giỏ, mỗi quả trứng gà đều được lau chùi sạch sẽ, đặt ngay ngắn thành hai hàng, mẹ Hắc Tử đang tính toán số lượng trứng gà.
" mấy con gà này đẻ trứng tiết kiệm thêm hai tuần nữa, con liền mang lên thị trấn bán cho cung tiêu xã, học phí này không phải là sẽ đủ rồi sao! Con cái đứa nhỏ này, gấp gáp cái gì..."
Mẹ Hắc Tử cho rằng Tiểu Hắc Tử tiến vào, đầu cũng không quay lại nói với con trai về kế hoạch tiết kiệm tiền của mình.

Trong những năm 1970, để giảm bớt áp lực cung cấp thực phẩm phụ, mỗi gia đình có thể nuôi một vài con gà, thường mấy cái đồ vụn vặt, tất cả đều được kiếm từ mấy cái mông gà này mà ra, trứng gà được tích lũy mỗi tháng, là nguồn thu duy nhất của các gia đình, đây cũng là nhưng chiếc mông gà đầy hy vọng trong miệng của mẹ Hắc Tử.
Lúc mẹ Hắc Tử quay đầu lại nhìn thấy Ôn Hân, hoảng hốt đứng lên, xấu hổ nói, "Ai nha, là thanh niên trí thức Ôn tới rồi.


Ôn Hân cười nói, "Thím, tôi lại đến quấy rầy thím rồi.


Mẹ Hắc Tử vội vàng nhường chỗ ngồi, "Làm sao có thể chứ, sao cô lại nói như vậy được, ta ở chỗ này nửa năm cũng không có người nào tới thăm, trông mong cũng không trông mong thấy ai, thanh niên trí thức Ôn cô mau vào ngồi."
Ôn Hân nhìn từng quả trứng gà được mẹ Hắc Tử lau sạch sẽ để trên bàn, cười nói, "Thím, kỳ thật hôm nay tôi tới là muốn thương lượng một chuyện với thím.


"Chuyện gì?"
"À, không phải trước mắt tôi không tiện đến nhà Lương Cao Tử ăn cơm sao, ký túc xá của thanh niên trí thức nấu cơm cũng không tiện, cơm một người cũng không dễ làm, Dương Thạch Tử này tôi cũng không quen ai, chỉ muốn đến hỏi thím một chút, xem có thể sau này ở nhà thím hợp tác ăn cơm được hay không." Ôn Hân giải thích ý định của mình.
Mẹ Hắc Tử đối với đề nghị của Ôn Hân thập phần ngoài ý muốn, ấp úng nửa ngày, cũng nói không nên lời.
" Thím yên tâm, tôi không ăn không đâu, lương thực tôi tự mang theo, lúc thím nấu cơm thuận tiện giúp tôi làm một miếng là được, tôi cho sẽ cho thím tiền, thím xem bao nhiêu là thích hợp." Ôn Hân cho rằng bà ấy đang lo lắng cho lương thực của mình.
Mẹ Hắc Tử vội vàng biện giải, "Không phải...!Nấu một miếng cơm cũng không vấn đề gì, chính là, ta này...!Ta sợ liên lụy cô.


Mẹ Hắc Tử sắc mặt tiều tụy, lắp bắp giải thích cho Ôn Hân, " thanh niên trí thức Ôn, cô không biết thôi, ta...!ta xuất thân không tốt, tổ tiên ba đời đều là thành phần không tốt, người trong thôn này đều không muốn quen với nhà ta, sợ là cô cũng không biết, cô ở nhà ta hợp tác ăn cơm, người khác nhìn thấy, khẳng định là người ta sẽ nói ra nói vào, chuyện này đối với cô không tốt, không tốt cho cô! ”
Ôn Hân nhìn mẹ Hắc Tử, kỳ thật thập niên bảy mươi cũng chỉ có chút chuyện đó, lần trước Ôn Hân đến đã nghĩ tới thái độ của mẹ Hắc Tử phỏng chừng cũng là bởi vì vấn đề thành phần xấu mà bị mọi người xa lánh.


Nhưng Ôn Hân cũng biết qua một thời gian nữa, gia đình nguyên thân của cô cũng sẽ xảy ra vấn đề, bản thân cô cũng sẽ biến thành phần tử xấu, bởi vậy lúc này cùng ai làm bạn cũng không có gì khác biệt, quạ đen cũng đừng chê heo đen.
Ôn Hân cười cười, "Thím, không có việc gì, ăn cơm cùng mà thôi, hơn nữa tôi thích ăn cơm thím nấu, hôm qua một chậu canh thịt trâu kia đều bị tôi uống hết, hôm nay tôi lại thèm nên đến đây, nói cho thím biết, thím so với mẹ Cao Tử nấu ngon hơn nhiều.


Về vấn đề hợp tác ăn cơm, mẹ Hắc Tử có rất nhiều băn khoăn, nhưng Ôn Hân cũng đã cẩn thận suy nghĩ qua, hợp tác vẫn rất cần thiết, bằng không mỗi ngày nấu cơm quả thật quá phiền phức, hơn nữa thay vì tìm ra một nhà hợp tác mới, đến lúc đó khó tránh khỏi không ghét bỏ cô là con gái, còn không bằng trực tiếp tìm nhà mẹ đẻ Hắc Tử hợp tác, ít nhất vệ sinh sạch sẽ, hơn nữa, tay nghề của mẹ Hắc Tử cũng không tệ lắm.
Mẹ Hắc Tử tính tình mềm mại, cũng có thể là do nhẫn nhục chịu đựng đã quen rồi, nói chuyện nhỏ nhẹ, Ôn Hân kiên trì không buông, bà cũng chịu gật đầu.

Ôn Hân nhìn bộ dáng sợ hãi của bà, sợ là trước kia không ít lần bởi vì chuyện xuất thân là thành phần xấu mà bị áp bách.
Hai người vừa mới thỏa thuận xong chuyện này, Tiểu Hắc Tử mang theo Tiểu Hắc Muội từ bên ngoài tiến vào.
Ôn Hân thấy cười cười, "Tiểu Hắc Tử, em cũng đừng nói nữa, mẹ em nói đúng, em còn nhỏ, nên đi học! ”
Tiểu Hắc Tử trừng mắt nhìn Ôn Hân, lại nhìn mẹ nó, giọng điệu rầu rĩ, " em không đi, em phải xuống đất làm việc.


Mẹ Hắc Tử nhìn con trai vẻ mặt bất đắc dĩ.
Ôn Hân đem miếng thịt trâu đưa ra trước mặt mẹ Hắc Tử, "Thím, chúng ta đều đói bụng rồi, chúng ta mau ăn cơm đi.


Khối thịt trâu này rất ngon, làm cho mẹ Hắc Tử vốn nơm nớp lo sợ càng không biết phải làm sao, lại muốn viện ra vài ngàn từ.

Ôn Hân cũng không muốn dây dưa về vấn đề này, "Thím, thịt trâu này rất già, ngày hôm qua thịt nhai cũng nhai không được, cái này phỏng chừng là phải nấu lâu thêm chút.


Ôn Hân bỏ lại một câu, liền mang theo Tiểu Hắc Tử đi ra ngoài.
Tiểu Hắc Tử đầu cúi xuống, thoạt nhìn tương đối thất vọng.
Ôn Hân đi ra ngoài nói chuyện với Tiểu Hắc Tử hai câu, mới biết được Tiểu Hắc Tử này muốn xuống ruộng làm việc thế nhưng là bị ảnh hưởng bởi cô.
Đứa nhỏ ở thập niên bảy mươi chưa từng thấy qua thế giới bên ngoài, mới có thể cho rằng chuyện lợi hại nhất trên thế giới này chính là lấy được một công điểm đầy đủ trên mặt đất, mà Ôn Hân nghiễm nhiên trở thành anh hùng trong mắt Tiểu Hắc Tử.
Tiểu Hắc Tử từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh gia đình bị bài xích như vậy, kỳ thật rất cần cảm giác được công nhận, ngày đó thấy Ôn Hân cuốc đất được mọi người tôn trọng, nó liền một lòng một dạ muốn làm chuyện này, xuống đất làm việc để lấy đầy đủ công điểm.
Lúc này Ôn Hân đương nhiên muốn mở mang tầm mắt cho Hắc Tử, không thể không nói, mẹ Hắc Tử vẫn là người có tầm nhìn xa trông rộng, biết hoàn cảnh kém đến đâu cũng phải đọc sách, tính toán thời gian, nếu Tiểu Hắc Tử học tập thật tốt, là vừa vặn có thể bắt kịp kỳ thi đại học.
Ôn Hân đang ở bên ngoài nói về việc đọc sách có bao nhiêu chỗ tốt cho Tiểu Hắc Tử và Tiểu Hắc Muội còn có thể đi ra ngoài gặp mặt rất nhiều người đi nhiều chỗ tốt, trong phòng liền truyền đến tiếng ném đồ vật, mấy người nghe tiếng liền trở về phòng, liền nhìn thấy, mẹ Hắc Tử đang cầm một cây gậy hướng về phía thịt bò điên cuồng đập mạnh như đang luyện võ công.
" không phải thịt trâu già sao, ta suy nghĩ liền làm thành thịt trâu viên, xem có được không?" Mẹ Hắc Tử vừa vung gậy vừa cười cười với Ôn Hân.
Ôn Hân nhướng mày, tay đánh thịt bò viên? Đây quả thực là phương thức tốt để phát huy thần lực trời sinh của cô!
Mẹ Hắc Tử thập phần gầy yếu, vả lại chân không tốt, đập thịt trâu rất là phí sức lực.

Ôn Hân rửa tay, cầm một cây khác, cũng thuận tay tiếp nhận cây gậy trong tay mẹ Hắc Tử, ngoài miệng ngậm một khối kẹo hoa quả, ôm lấy công việc nặng nhọc này.
Cô khua tay múa cung từ trái qua phải, không ngừng đấm vào miếng thịt trâu này, thịt của trâu cày già đặc biệt gầy, không có mỡ và gân, ngược lại rất thích hợp để làm các loại thịt viên.

Ôn Hân sức lực lớn, hơn mười phút liền đem cả miếng thịt trâu đánh thành thịt xay nhuyễn, cả nhà Tiểu Hắc Tử ở bên cạnh trợn mắt há hốc mồm.
Mẹ Hắc Tử ở bên cạnh không thể tin thì thào, "thanh niên trí thức Ôn, tay của cô sức cũng lớn quá rồi.


Ôn Hân đắc ý cười, "Bình thường bình thường.


Tiểu Hắc Tử vội vàng ở bên cạnh khoe khoang với mẹ về công lao to lớn của Ôn Hân, "Chị Ôn Hân có thể lấy hết công điểm, ngày đó mẹ không thấy thôi, chị Ôn Hân ở trong đất làm việc, so với chị dâu Phúc Khí còn lợi hại hơn! ”
Thịt được nghiền nát, mẹ Hắc Tử liền đem các nguyên liệu chuẩn bị khác bên cạnh chuẩn bị xong bỏ vào, vì phối hợp với thịt trâu này, mẹ Hắc Tử đem bột mì tốt nhất lấy ra, dùng đũa vây quanh bên chậu khuấy, chế biến thức ăn chính là quá trình thần kỳ như vậy, thêm bột mì tinh nhào cùng, vốn đã có một chậu thịt trâu nhỏ, như vậy thêm vào, liền biến thành một chậu thịt lớn.
Ôn Hân nhìn bàn tay thuần thục của mẹ Hắc Tử, chế biến thịt viên này là một công việc tinh tế, nhưng món ăn phương Bắc phần lớn thô kệch, thập niên bảy mươi thông tin lại kém phát triển, bắc nam giao tiếp tương đối khó khăn, mẹ Hắc Tử có thể nghĩ đến dùng thịt trâu làm ra được thịt viên vẫn là khiến Ôn Hân có chút ngoài ý muốn, "Thím, sao thím lại làm thịt viên này, đây chính là đặc sản của Quảng Đông.



Mẹ Hắc Tử dường như nhớ lại chuyện cũ gì đó, cười cười, "Ta, trước kia, khi còn bé ở trong thành phố đi học ở một trường học nước ngoài, khi đó có một giáo viên của ta là người Quảng Đông, từ chỗ của giáo viên cũ ấy học được.


Ôn Hân nhìn người phụ nữ thôn quê tướng mạo tầm thường này, "Thím còn từng học ở trường học nước ngoài.


Mẹ Hắc Tử sửng sốt, sắc mặt nhất thời thay đổi, vội vàng nói, "Chuyện mất mặt, chuyện mất mặt, là trường học giáo hội vạn ác, truyền bá đều là khối u ác tính tư bản, trách ta trách ta, nhất thời lại nói sai.


Đề tài này hiển nhiên không phải là một đề tài vui vẻ, cũng may canh trên nồi lớn đã đun sôi, trong canh có hai cục xương lớn, là do nhà Hắc Tử được chia vào ngày hôm qua, bởi vì nhà bọn họ ít công điểm, đến cuối cùng ngay cả thịt trâu xuống nước cũng không vớt được một chút thịt nào, liền cầm hai cục xương lớn này về cạo sạch thịt.
Lúc này canh đã nấu được cả đêm, đây là lần thứ hai đun sôi, canh đã biến thành màu trắng nhàn nhạt, chính là canh cao thượng hạng,mẹ Hắc Tử thuần thục một tay cầm một cái thìa nhỏ, thịt viên đã được vo thành từng cục tròn trịa, xoát xoát lăn vào trong canh xương trâu kia.
Mẹ Hắc Tử nấu hai lần, lần đầu tiên chỉ nấu một nửa, từng viên tròn trịa đều được nấu chín kỹ, tản ra mùi thơm mê người.

Hơn phân nửa chậu còn lại, mẹ Hắc Tử tiếp tục thêm nước lạnh vào nồi khi đang nấu, để đảm bảo nước không bao giờ sôi, sau khi các viên thịt được nấu chín đều chuyển màu, mẹ Hắc Tử liền vớt chúng ra, theo như mẹ Hắc Tử nói, thịt viên làm như vậy bảo quản được lâu hơn, lần sau đun sôi là có thể ăn được.
Bàn tay mạnh mẽ của Ôn Hân đánh ra độ dính của thịt trâu này, hơn nữa mẹ Hắc Tử còn chuẩn bị nhào nặn với bột mì tinh, thịt bò viên ăn vô cùng ngon miệng.

Mẹ Hắc Tử liên tục múc thịt viên vào trong chén Ôn Hân, nhưng chính mình thì Ôn Hân liên tục khuyên mới ăn được hai cái, hai đứa nhỏ kia ngược lại vô tâm vô phế, đối với mỹ vị khó thấy trong chén ăn ngon vô cùng vui vẻ.
Ôn Hân tìm được gia đình hợp tác ăn cơm rất hài lòng, nhưng những người khác trong thôn lại không biết.
Sáng sớm hôm sau, Vương Đại Lực lẻn ra khỏi cửa với hộp cơm trong tay.

Đêm qua hắn đã nghĩ trước nghĩ sau, cảm thấy hy vọng của mình vẫn rất lớn, không nói tới cái khác, hắn và thanh niên trí thức Ôn cũng coi như đã nói chuyện qua vài lần, thanh niên trí thức Ôn ngất xỉu vẫn là hắn đưa lên trấn, hơn nữa điều kiện nhà hắn cũng không kém Lương Cao Tử bao nhiêu, cũng có thể ăn hai loại bột trộn bột mì, càng nghĩ càng cảm thấy vui sướng, việc này nhất định có thể thành công.
Nhưng Vương Đại Lực đến bên ngoài ký túc xá thanh niên trí thức liền trợn tròn mắt, trơ mắt nhìn trên tường thấp trong sân ký túc xá thanh niên trí thức Ôn đã đặt hai hộp cơm, Vương Đại Lực trong đầu nhất thời có tiếng chuông báo động, lén lút đi qua, trên hai hộp cơm kia nhìn trái nhìn phải, là của hai người trong thôn, trong đó một người là em trai ngốc nhà chị dâu Phúc Khí.

Lúc này trời còn chưa sáng, Vương Đại Lực vụng trộm mở hai hộp cơm ra, nhìn màu sắc bên trong, thế nhưng đều có trứng luộc.
Trứng luộc là bữa sáng ngon nhất của Dương Thạch Tử, Vương Đại Lực không nghĩ tới trong hai hộp cơm này đều có, hắn nhìn trái nhìn phải, lén lút lấy hết trứng gà trong hai hộp cơm ra, lại đậy nắp lại, đặt lại chỗ cũ, cuối cùng đem hộp cơm của mình bày lên trên, mới thoáng an tâm.
Vương Đại Lực lén lút làm xong chút chuyện tay chân này, liền bị một tiếng la hét làm cho hoảng sợ.
" Đại Lực!"
Vương Đại Lực hoảng sợ nhìn thoáng qua cánh cửa ký túc xá thanh niên trí thức, vội vàng chạy tới bịp miệng Thắng Quân ca, tiếp theo gắt gao kéo Triệu Thắng Quân đến phía sau tường phòng hoạt động của đại đội bên cạnh, hạ thấp thanh âm, "Suỵt! Anh trai, anh nhỏ giọng thôi! ”
Triệu Thắng Quân giương mắt không nói gì trừng mắt nhìn cậu em trai ngốc nghếch này một cái, "Tiểu tử cậu lại làm gì đây? ”
Vương Đại Lực còn đang thò đầu dò động tĩnh của ký túc xá bên kia, Triệu Thắng Quân liền nhìn thấy hai quả trứng gà trong tay Vương Đại Lực, không khách khí đoạt lấy, tát vào mặt Vương Đại Lực một cái, mắng, " thật là không có tiền đồ, cậu cũng tới ký túc xá thanh niên trí thức trộm đồ? ”
Mấy ngày trước anh mới dùng cái mặt than này của mình đi xử lý xong chuyện Tiểu Hắc Tử trộm đồ, buổi tối hôm đó làm việc cho người ta eo già này thiếu chút nữa cũng đều bị chặt đứt! Vương Đại Lực này lại đi trộm, đám anh em này không ai chịu yên lòng, Triệu Thắng Quân càng nghĩ càng tức giận, ra tay càng vô tình.
Vương Đại Lực ôm đầu cũng không dám gầm gừ, vừa trốn vừa hạ thấp giọng giải thích, "Không có, không có, anh! Em không có! Em sao có thể ăn cắp đồ của cô ấy! ”
Triệu Thắng Quân dừng tay, trừng mắt nhìn Vương Đại Lực một cái, " cậu không có, thế cậu vừa mới lén lén lút lút, vẻ mặt không làm chuyện tốt! ”
Lúc này ký túc xá thanh niên trí thức có động tĩnh, Vương Đại Lực vội vàng lôi kéo Thắng Quân ca của mình cúi người, "Suỵt! ”
Triệu Thắng Quân đối với người em trai khuyết tật trí tuệ trước mắt này có chút không biết nói gì, theo ánh mắt cảnh giác của hắn nhìn qua, chỉ thấy thanh niên trí thức Ôn kia bưng chậu rửa mặt từ trong phòng đi ra, mặc một cái áo sơ mi trắng, thắt một bím tóc đen, từ xa như vậy có thể nhìn thấy đôi môi đỏ tươi kia, cô bưng chậu rửa mặt đi đến bên tường, nhìn mấy hộp cơm trên tường, không rõ nguyên nhân nhìn xung quanh.

Triệu Thắng Quân lúc này mới phản ứng lại, không ngờ là đứa em trai ngu ngốc này lại đi lấy lòng cô gái này.
Vương Đại Lực nhìn thấy vậy nhanh chóng quay đầu lại, vừa nhìn anh trai hắn đang lộ ra nửa người đứng ở đó nhìn, liền một tay túm cổ áo anh trai mình kéo anh lại.
Triệu Thắng Quân đột nhiên bị sức kéo của cậu ta làm cho lảo đảo, cúc áo trên cổ áo đều bị bung ra.
Vương Đại Lực chưa bao giờ ra tay hung ác như vậy đối với anh trai mình như vậy, nhất thời sợ hãi, Triệu Thắng Quân cũng không khách khí thô bạo đánh hắn một trận, bị đánh xong, Vương Đại Lực lại thò đầu ra, thanh niên trí thức Ôn đã không còn ở trong viện nữa.
Vương Đại Lực nhìn hộp cơm của mình bị Ôn Hân cầm vào, không tự chủ được giật giật khóe miệng, "Hì hì! ”
Triệu Thắng Quân nhìn Vương Đại Lực ngây ngốc trước mắt, rất không nói nên lời.
Vương Đại Lực an tâm, nhặt hai quả trứng luộc rơi trên mặt đất lên, thổi thổi, đưa cho Triệu Thắng Quân một cái, "anh Thắng quân, cho!" Tiếp theo liền tự mình lột quả trứng trên tay ra, vừa bóc vừa nhịn không được cười hi hi vài cái.
Triệu Thắng Quân trừng mắt nhìn hắn một cái, đoạt lấy quả trứng đã lột sạch của hắn, nuốt một ngụm, đem cái trứng còn lại trong tay ném cho hắn, Vương Đại Lực cũng không tức giận, tiếp tục vui vẻ hớn hở lột quả trứng gà khác.
" Cậu bị ngốc à?" Triệu Thắng Quân khinh bỉ nhìn Vương Đại Lực nhếch miệng.
"Hihi, không ngốc, em phỏng chừng rất nhanh là có thể cùng thanh niên trí thức Ôn làm đối tượng." Vương Đại Lực thập phần không khách khí mơ mộng.
Triệu Thắng Quân nghe xong lời này trợn trắng mắt, "Còn nói không ngốc? Tôi thấy cậu bị hỏng não rồi.



Vương Đại Lực tâm tình thập phần thoải mái, không giấu được lời nói, vui vẻ chia sẻ với anh Thắng Quân của hắn, " thanh niên trí thức Ôn không đến nhà Lương Cao Tử hợp tác ăn cơm, cô ấy lập tức muốn đến nhà em hợp tác ăn cơm.

"
Triệu Thắng Quân nhìn hắn, trong mũi hừ một tiếng, "Tôi thấy cậu ăn trứng gà ăn đến ngu ngốc, nằm mơ đi.


Vương Đại Lực nhìn Thắng Quân bên cạnh một cái, đắc ý nhét trứng gà vào miệng, thần bí cười, có chút hài lòng nói, "Dù sao...!Thì...!Cơm của bọn họ cũng không ngon bằng của em, thanh niên trí thức Ôn khẳng định sẽ đến nhà em hợp tác ăn cơm.


Triệu Thắng Quân nhìn Vương Đại Lực, nhíu mày răn dạy, "Được rồi, nói cậu còn nhỏ tuổi đấy, cậu đừng đi trêu chọc thanh niên trí thức kia, cậu đã quên chuyện mấy ngày trước rồi sao? Nhìn Cao Tử kia khóc thành dáng vẻ như nào! ”
Vương Đại Lực vừa nghe đến chuyện này vội vàng hưng phấn nói," anh, ngày đó anh về sớm, nên không biết, thanh niên trí thức Ôn kia thật sự là một người có năng lực làm việc tốt.

Người lại còn rất xinh đẹp, còn có thể lấy đầy đủ công điểm, thật sự là..."
" Được rồi, tôi thấy cậu chính là đầu óc bị rỉ sét! "Triệu Thắng Quân đập mạnh vào đầu Vương Đại Lực! Thật không thể tin được lại có người tin tưởng lời nói dối của người phụ nữ kia, lấy đất cứng rắn như vậy, cô có thể cuốc sao? Thằng nhóc này quả nhiên là bị mê hoặc, ngay cả đầu óc cũng không chịu suy nghĩ.
Vương Đại Lực che đầu, nhíu mày nhìn anh Thắng Quân của hắn, " anh Thắng Quân, anh làm gì vậy, mẹ em đều nói, thanh niên trí thức Ôn là một người vợ tốt, nếu em có thể cùng cô ấy làm đối tượng, mẹ sẽ rất vui vẻ! Sao anh cứ nói em không thể? ”
Không ngờ Vương Đại Lực lại nói ra một câu như vậy, Triệu Thắng Quân nửa ngày mới phản ứng lại giờ phút này lỗ tai anh có phải xảy ra vấn đề gì hay không, mẹ nó? Một người vợ tốt? Cái gì đang xảy ra vậy?
Vương Đại Lực đứng lên vỗ vỗ đất trên người, cảm thấy mình nói chuyện với Thắng Quân ca rất không hài lòng, gãi gãi đầu: " anh Thắng Quân, giờ không còn sớm nữa, vậy em xuống đất trước, năm nay em muốn lấy đầy đủ công điểm, nam nhân cũng phải có dáng vẻ nam nhân, bớt cho các người luôn cảm thấy em còn nhỏ, em không nhỏ, em cũng có thể lấy đầy đủ công điểm! ”
Triệu Thắng Quân nhìn bóng lưng người em trai lần đầu tiên dám thách thức với mình, lại ngẩng đầu nhìn mặt trời mọc ở phía Đông, thằng nhóc này sợ là điên rồi, trước kia tìm được cơ hội liền lười biếng, sao sau một ngày mình không trở về, tên này liền thay đổi tính?
Triệu Thắng Quân nhìn phương hướng Vương Đại Lực rời đi, lại nhìn về phía ký túc xá thanh niên trí thức bên kia, không biết tại sao trong miệng thập phần nhạt nhẽo, bình thường trứng gà ngon bây giờ đột nhiên cũng vô vị.
Triệu Thắng Quân quay người không chút quan tâm về nhà, trên đường đi ngang qua nhà Tiểu Hắc Tử, đang thấy nó bưng một cái chậu từ trong nhà đi ra, Tiểu Hắc Tử nhìn thấy anh mắt sáng lên, quay lại, " anh Thắng Quân, hai ngày nay anh đi đâu rồi? Em không thể tìm thấy anh ở khắp mọi nơi.


Triệu Thắng Quân cười cười, "Đi lên trấn, tìm anh làm gì? ”
Tiểu Hắc Tử nghiêng đầu suy nghĩ một chút, ngày hôm qua cậu vội vàng muốn tìm người tâm sự chuyện đi học hình như đã tìm được đáp án, "À, không có việc gì, em đã hỏi chị Ôn Hân của em rồi! Không cần anh đâu.


Triệu Thắng Quân vừa nghe, ngoài ý muốn xưng hô của Tiểu Hắc Tử, nhíu mày, "Ai? ”
Tiểu Hắc Tử nháy mắt mấy cái, "Chỉ có chị Ôn Hân thôi.


"Cô ấy lại bảo em đi làm trong ruộng nữa?" Triệu Thắng Quân nhíu mày nhìn Tiểu Hắc Tử, liền biết nữ nhân này nhất định sẽ gây sự.
Tiểu Hắc Tử không biết vì sao Triệu Thắng Quân lại có biểu tình như vậy, "Không có nha, chị Ôn Hân đối với em rất tốt, vậy không có việc gì anh Thắng Quân em đi trước đây.


Nhìn Tiểu Hắc Tử một mực gọi một cái thân thiết như vậy, Triệu Thắng Quân mơ hồ, gật gật đầu, thuận miệng hỏi, "Em đây là đang cầm cái gì vậy? Sáng sớm đi đâu? ”
"À, đây là cơm buổi sáng mẹ em làm, canh thịt viên, em trước tiên mang cho chị Ôn Hân nhân lúc còn nóng." Tiểu Hắc Tử đầu cũng không quay lại vừa đi vừa nói, dọc theo con đường lúc Triệu Thắng Quân tới, tốc độ rất nhanh, đảo mắt đã biến mất.
Triệu Thắng Quân nhìn bóng lưng Tiểu Hắc Tử, chớp chớp mắt xác nhận trước mắt nhìn thấy đều là sự thật chứ không phải ảo giác, trong đầu lộn xộn, thế giới này rốt cuộc là làm sao vậy? Cả đám này, đều là bị rót mê hồn thang sao? Ngay cả một đứa bé mười mấy tuổi Tiểu Hắc Tử cũng như vậy? Mấy phần ăn sáng nay? Người phụ nữ này có ăn quá nhiều không?
Thế giới này thật kỳ diệu.
^^ đợt này thi cử liên tục nên ra chương muộn, cố gắng đến cuối tuần sẽ ra thêm chương mới nè:3.