Khi Ôn Hân tỉnh lại, mở mắt ra liền nhìn thấy trần nhà trắng bệch, lần này Ôn Hân không hoảng hốt như lần trước.

Bởi vì cô vừa tỉnh lại, Tiểu Hắc Tử bên cạnh liền líu ríu, "Chị Ôn Hân, chị ~~ chị tỉnh rồi! Chị không sao chứ? ”
Phòng bệnh vẫn là phòng bệnh kia, vẫn là cái giường bệnh sắt cũ nát kia, vẫn là cột nước cũ nát kia, Ôn Hân vẫn truyền một chai glucose.
"Chị Ôn Hân, chị sao vậy? Chị còn khó chịu không? Chị vừa làm em sợ chết, đột nhiên ngã xuống, may mắn là anh Thắng Quân chạy nhanh." Tiểu Hắc Tử ở bên cạnh vội vàng nói.
Ôn Hân vừa tỉnh lại, đầu còn có chút choáng váng, mơ hồ nhớ rõ trước khi mình ngất xỉu có người đón lấy mình, thì ra là Triệu Thắng Quân.
Ôn Hân đỡ trán, định thần lại, đột nhiên nhớ tới chuyện trước khi ngất xỉu.

Hiện tại trong phòng bệnh chỉ có một mình Tiểu Hắc Tử, ngay cả Triệu Thắng Quân cũng không biết đi đâu.

Chuyện kia còn chưa xử lý xong, cô còn chưa đợi được lãnh đạo của đội điều tra kia! Nếu không kéo đội viên điều tra kia xuống ngựa ( đình chỉ công tác), không biết hắn sẽ còn gây họa cho bao nhiêu người?
Ôn Hân vội vàng ngồi dậy không để ý mình còn đang chóng mặt, "Những người vừa rồi thì sao? Tất cả đã bỏ chạy? ”

"Không, tất cả đều ở bên ngoài, sợ bọn họ ầm ĩ tới chị, anh Thắng Quân không cho bọn họ vào, một đám người, có hai người bị đánh rất thảm hại." Tiểu Hắc Tử ở bên cạnh giải thích.
Ôn Hân an tâm một chút, tựa vào bên giường, tuy rằng hạ đường huyết, nhưng lại vô lực vừa đói vừa có chút yếu ớt.

Hôm nay cô lên chợ đen, đặc biệt quấn khăn mặt lên, lúc này nằm trên giường bệnh nóng nực, cô mới có chút sức lực, cởi khăn mặt, xoã tóc, mái tóc đen mềm mại khoác hai bên, càng lộ ra vẻ yếu đuối.
"Có tìm được người mất đồ không?" Ôn Hân điều chỉnh tư thế hỏi một chút.
Tiểu Hắc Tử lắc đầu, " em cũng không biết, dù sao sau khi tới lại có một đống người tới nữa, anh Thắng Quân bảo em tiến vào nhìn chị, nếu không em đi nói với bọn họ một tiếng? Họ dường như đang chờ chị ở cửa.


Ôn Hân vừa nghe Tiểu Hắc Tử nói lời này, mới có thể yên tâm.
Quần chúng thập niên bảy mươi, thật sự giống như Lưu Nguyệt Như nói, đại bộ phận vẫn là tốt bụng và thân thiện, bọn họ nhiệt tình mà giàu ý thức chính nghĩa, sợ Ôn Hân sẽ bị oan uổng, rất nhiều người đều chờ ở cửa bệnh viện, chờ làm chứng cho Ôn Hân.

Quần chúng đi điều tra tìm người lại dọc theo đường đi giải thích rõ ràng sự tình cho đội trưởng.
Ôn Hân vốn tưởng rằng mình còn phải bận tâm giải thích một phen, nhưng cửa vừa mở ra, tên đội viên mặt mũi bầm dập tiến vào, Ôn Hân nhìn bộ dạng của hắn nhất thời yên tâm, xem ra là phạm vào cơn giận của mọi người? Bị đánh một trận?
"Là thanh niên trí thức Ôn, xin chào, xin chào, tôi là đội trưởng của đội điều tra, tôi tên là Triệu Cẩm Trình." Một nam nhân trẻ tuổi ở giữa không lớn hơn đội viên điều tra mặt mũi bầm dập bao nhiêu đi đến bên giường bệnh của Ôn Hân, mỉm cười giới thiệu.
"Xin chào đồng chí Triệu, tôi là Ôn Hân, tôi muốn nói với ngài một chút, sự tình là như vậy..."
Triệu Cẩm Trình mỉm cười, " thanh niên trí thức Ôn, thân thể còn khó chịu, hiện tại cô không cần phải tức giận.

Quần chúng trên đường đều phản ánh với tôi rồi, đồng chí Vương Tiểu Binh này thật sự là kỳ cục, làm việc một chút cũng không chú ý, để cho cô bị oan uổng, tôi vừa mới nghiêm túc phê bình hắn, chuyện này nghiêm trọng không tầm thường, tôi trở về liền để cho hắn viết kiểm điểm, lại tuyên bố tổ chức phê duyệt, đối với những sai lầm nguyên tắc hắn phạm phải tiến hành giáo dục và phê bình sâu sắc, cô yên tâm, tính mạng và tài sản của quần chúng nhân dân an toàn, đội điều tra của chúng tôi nhất định không phụ sự phó thác này.


Đội trưởng đội điều tra này ngữ khí rất hiền lành, tuổi còn trẻ nhưng nói chuyện làm việc đã thập phần trầm ổn, Ôn Hân lại ngước mắt nhìn đồng chí Vương Tiểu Binh mặt mũi bầm dập bên cạnh, "Vậy người mất đồ đã tìm được chưa? ”
"Nói đến chuyện này, thật đúng là phải đặc biệt cảm ơn cô..."
Vừa nói đến chuyện này, cửa bệnh viện liền vang lên một trận rối loạn, tiếp theo, Ôn Hân liếc mắt một cái liền nhìn thấy bà lão mặc đồng phục lao động màu xanh lam, tóc hoa râm đeo một cặp kính, "Đó không phải là chủ nhân của chiếc khăn tay sao! ”
"Vị này chính là đồng chí Ôn phải không, nhìn bà già ta này, hôm nay thật đúng là sơ suất, cả đời chơi đùa với đại bàng, phút cuối cùng lại bị một con chim sẻ nhà nhỏ mổ mắt! Ha ha! " Bà lão thập phần sảng khoái, thanh âm nói chuyện trông khí thế mười phần, rất có phong phạm, một đám người đi theo đều lộ ra nụ cười khiêm tốn của cấp dưới.
Đội trưởng đội điều tra đứng bên cạnh cười khiêm tốn, "Bộ trưởng Trương, vị này chính là thanh niên trí thức Ôn người đã hành động dũng cảm vì chính nghĩa, Ôn Hân.



Bà lão nhìn Ôn Hân mỉm cười đi tới, " Đất nước lại có nhân tài xuất hiện! Thanh niên trí thức Ôn, hôm nay nhờ có cháu, mới cứu vãn được tổn thất của quốc gia.


Đội trưởng đội điều tra ở bên cạnh vô cùng chu đáo, giới thiệu cho Ôn Hân, "Vị này là trưởng ban tổ chức bộ trưởng của thành phố Dương Sơn chúng ta, cũng là một nhà cách mạng lão làng chiến công hiển hách.


Bà lão sảng khoái cười, " già rồi, bị người ta trộm tiền cũng không biết, cậu đừng nói nữa, cháu gái này, lúc cháu vừa mới ở trên đường đuổi theo người ta thật đúng là có nhìn thấy, lúc ấy ta còn nói, cô bé như con hổ điên này thật đúng là giống như ta năm đó, ta khi đó còn không biết có người trộm đồ của bà già này, trở về cùng Vương trấn trưởng bọn họ nói chuyện, vừa sờ túi, mới phản ứng lại là ta bị mất đồ đạc, cháu nhìn xem bà đây có hồ đồ hay không? Ta sốt ruột liền quay trở về, vừa đến nơi quần chúng nhân dân mới nói với ta, cháu đều bởi vì ta mà bị oan uổng! Ta vừa nghe vậy, lúc này mới chạy tới đây, cháu gái, cháu không sao chứ? ”
Ôn Hân nhìn người phía sau bà lão, đều là đại nhân vật ở Dương Sơn trấn.

Lần này có người làm chủ, Ôn Hân lập tức đem chuyện mình tự dưng bị oan uổng nói cho bà Trương một lần, Trương bộ trưởng lập tức sắc mặt liền trầm xuống, "Vương Tiểu Binh là ai? ”
Đội viên điều tra mặt mũi bầm dập bị người ta túm lên phía trước, lúc này đã sớm sợ tới mức nơm nớp lo sợ, đội trưởng đội điều tra bên cạnh cũng vội vàng đứng ra, "Tổ chức chúng tôi đã thảo luận qua, xử phạt nghiêm túc với Vương Tiểu Binh, bảo hắn trở về viết kiểm điểm, lại tiến hành giáo dục tư tưởng sâu sắc cho hắn.


"Giáo dục vẻ vang này làm sao có thể được, trong đội ngũ điều tra của chúng ta, làm sao có thể trà trộn vào người như vậy? Chuyên bắt nạt những người yếu, tám phần trong số họ cũng là một lính đào ngũ trên chiến trường trong thời chiến tranh, điều này phải mang đến cho quần chúng nhân dân bao nhiêu thương tổn, hôm nay đây là ta tới, nếu như ta không tới, thanh niên trí thức Ôn này phải chịu bao nhiêu oan uổng các người nghĩ tới chưa.

Phẩm chất như vậy của cậu, đã không thể đảm nhận chức vụ mà Đảng và Nhà nước giao phó, an toàn tính mạng của quần chúng nhân dân không được đảm bảo! Toàn bộ đội ngũ của đội điều tra của cậu phải tiến hành chỉnh đốn tư tưởng nghiêm túc, từ bỏ những chủ nghĩa giáo điều, cứng nhắc, chỉ vì cái trước mắt được! Phải thật sự cầu thị, Để tìm kiếm sự thật từ sự thật, không cần chụp cho người ta cái mũ khi người ta không có tội! Những trường hợp oan uổng và sai án như vậy còn chưa đủ sao? Chuyện này, ta muốn làm một trường hợp điển hình của toàn trấn chúng ta, thậm chí cả thành phố, nhất định phải đem luồng gió này thổi qua." Bộ trưởng Trương một lão cách mạng, nói từng chuyện rõ ràng, phê bình người khác cũng thập phần không khách khí.
" Bộ trưởng Trương, tôi trở về nhất định sẽ nghiêm túc chỉnh đốn đội ngũ điều tra! Thật sự là xin lỗi, ngài vừa mới đến Dương Sơn trấn ngày đầu tiên đã gặp phải chuyện như vậy, thật sự là sơ sẩy của tôi." Trấn trưởng bên cạnh cũng vẻ mặt nghiêm túc.
" Các người hẳn là phải xin lỗi, nhưng đối tượng không phải ta, mà là vị thanh niên trí thức Ôn này, người đủ dũng cảm chính nghĩa nhưng lại thiếu chút nữa bị các người vu hãm thành nghi phạm hình sự!" Bà lão nói chuyện mạnh mẽ, thập phần quyết đoán!
" Thanh niên trí thức Ôn, tôi thật sự xin lỗi." Trấn trưởng ở trước mặt Bộ trưởng Trương cũng nể mặt, thế nhưng thật sự xin lỗi Ôn Hân.

Mấy người bên cạnh cũng học theo, Ôn Hân dựa vào giường khẽ gật đầu không nói gì.
"Đây không phải chỉ là vấn đề xin lỗi, các người làm như vậy, thật sự là làm lạnh lòng của những người thấy việc nghĩa hăng hái làm! Bản chất của sự việc này quá ác liệt, chưa kể đây còn là một thanh niên có chí hướng có tri thức! Quốc gia phái nhân tài như vậy đến nơi này lên núi xuống nông thôn, chi viện quốc gia xây dựng, nhân tài như vậy đến với trấn Dương Sơn các người chính là để cho các người tùy ý vu hãm thành tội phạm? Các người đây là muốn làm lạnh lòng hơn hai trăm vạn thanh niên trí thức sao! ”
" Đây không chỉ là công tác của đội điều tra các người không làm được, giáo dục tư tưởng Dương Sơn Trấn của các người đều có vấn đề! Phải khẩn trương chỉnh sửa, mau chóng cho ta một ý kiến chỉnh sửa, trên trấn này các người nếu không quản được, liền nhường chỗ, để cho người có năng lực đến quản! ", Bộ trưởng Trương vừa nhìn đã biết là một lãnh đạo, nói chuyện quyết đoán mười phần, không chút khách khí, sợ tới mức người phía dưới run rẩy.

Ôn Hân đây là lần đầu tiên nhìn thấy nữ lãnh đạo có quyết đoán như vậy, trong mắt đều là sùng bái, đây mới là khí phách mà lão cách mạng nên có, đây mới gọi là nữ quyền!
Bộ trưởng Trương xử trí xong việc này, lại an ủi Ôn Hân một chút, biết được Ôn Hân là do hạ đường huyết nên mới ngất xỉu, lập tức lại lo lắng cho cuộc sống của đám thanh niên trí thức, nhưng nhìn bộ dáng suy yếu của Ôn Hân, cũng không nói nhiều, chỉ nói để Ôn Hân nghỉ ngơi thật tốt, lại phân phó người đi đưa các loại thuốc bổ cho Ôn Hân, nói với Ôn Hân ngày khác sẽ tìm cô để nói chuyện.
Một đám người chậm rãi đi tới, lại chậm rãi đi về, phòng bệnh an tĩnh lại.
Tiểu Hắc Tử đeo một cái cặp sách nhỏ ngồi ở bên cạnh, thấy xung quanh không có ai, nhìn Ôn Hân nhỏ giọng nói, "Chị Ôn Hân, em không bao giờ trộm cắp nữa.


Ôn Hân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa đến mức nhăn nhúm, "Gần đây em còn trộm đồ? ”
Tiểu Hắc Tử như lắc đầu, "Từ lần trước em trộm bánh bao của chị, chị đã nói với em rồi, em sẽ không trộm đồ nữa.


Ôn Hân cười cười, "Xem ra hôm nay chúng ta thu hoạch được không ít.


Các cấp dưới của Bộ trưởng Trương vô cùng ân cần, vị bộ trưởng này vừa đi không bao lâu, các loại bánh ngọt an ủi liền liên tục được đưa tới, một cái bàn bên cạnh cũng không đủ đặt, dưới đất còn bày một đống, bánh táo và kẹo dẻo của Ôn Hân cùng mất, nhưng lại bổ sung một đống đồ ngọt mỹ vị khiến Tiểu Hắc Tử thèm chảy nước miếng.
Triệu Thắng Quân cầm mấy cái bánh bao thịt nóng hổi đứng ở cửa, liền nhìn thấy một màn như vậy, người phụ nữ nhỏ bé này vừa mới bất lực vừa đáng thương bị đói ngất xỉu, lúc này đang vô tâm vô phế vui vẻ khoanh chân ngồi trên giường cùng Tiểu Hắc Tử ăn các loại bánh ngọt dinh dưỡng.
Triệu Thắng Quân cầm Bánh Bao đứng ở cửa, nhớ tới bản thân vừa mới sốt ruột chạy như điên trên đường, nhất thời cảm thấy có chút ngu xuẩn, tiến cũng không được, lui cũng không xong, còn chưa kịp đi Tiểu Hắc Tử ở bên cạnh hô to, " anh Thắng Quân anh đi đâu vậy? ”
Triệu Thắng Quân trong tay cầm mấy cái bánh bao thịt nóng bất giác cảm thấy nóng lên, thôi, kiên trì đi vào phòng bệnh, vẻ mặt nghiêm túc đưa túi giấy bốc hơi nóng đến trước mặt người phụ nữ nhỏ này, thanh âm đều mạnh mẽ, "Mau ăn đi! ”
Ôn Hân nhìn đôi bàn tay to của Triệu Thắng Quân, chỗ xương khớp có vết trầy xước rất nhỏ, còn chưa nói gì, Tiểu Hắc Tử ở bên cạnh liền hít một hơi thật sâu nói:
"Thật là thơm!".