Thành phần gia đình Tiểu Hắc Tử không tốt, trước đây ở Dương Thạch Tử rất bị bài xích, cậu thường xuyên đánh nhau với đám nhỏ khác, sau đó anh Thắng Quân của cậu thu nạp cậu về dưới trướng, mọi người mới dần dần không khi dễ cậu nữa, bất quá gần đây, Tiểu Hắc Tử rõ ràng cảm giác địa vị của mình ở Dương Thạch Tử có chút tăng lên, loại cảm giác nhận dạng này ngày càng tăng, đi trên đường đều không thể không ngẩng đầu lên, từ nhỏ tiểu Hắc Tử đã bị cô lập, gần đây đột nhiên bắt đầu có chút mệt mỏi vì đặc biệt được hoan nghênh.
Một nửa các thanh niên trong thôn đột nhiên đều liếc nhìn cậu một cái, đi trên đường xa xa liền chào hỏi cậu, thường xuyên cố ý vô tình cười hì hì đi lên làm quen, thậm chí có người còn hối lộ đồ cho cậu, tất cả những hiện tượng này đương nhiên là có nguyên nhân.

Sau khi mọi người bắt chuyện với cậu, chưa đầy ba câu sẽ kéo đến chuyện chị Ôn Hân của cậu đến nhà cậu bắt chuyện hợp tác ăn cơm.

Mấy lần sau, trong lòng Tiểu Hắc Tử cũng đoán được đại khái, nhưng cậu là một đứa bé có nguyên tắc, nhìn bọn họ từng người một trông giống như con gấu, cảm thấy họ với chị Ôn Hân giống như Thiên Tiên của cậu thật sự không xứng đôi.

Vì vậy, cậu không bao giờ tiết lộ một nửa tin tức cho họ, nhưng những con cóc này vẫn còn mỗi ngày không mệt mỏi đến để hỏi tin tức.
Ngày hôm đó, Tiểu Hắc Tử từ thị trấn đi học trở về, trong bụng đói khát, sau khi ở đầu thôn từ chối hai quả trứng gà của Trương Thiết Ngưu đang chờ đợi cậu, cậu đói bụng trở về nhà với khuôn mặt nhỏ nhắn.
Vừa đến cửa nhà đã gặp anh Thắng Quân "tình cờ" đi ngang qua.
"Anh Thắng, anh lại đến nữa à? Chị Ôn Hân có thể vẫn còn chưa tới.


"Tiểu Hắc Tử ngẩng đầu chào hỏi.
Triệu Thắng Quân đang đi dạo bị Tiểu Hắc Tử hỏi thăm làm cho sững sờ, trên mặt có chút xấu hổ, ho một tiếng, "À, tan học rồi, anh...!Anh không tìm cô ấy, anh chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi.


Tiểu Hắc Tử gần đây ở cửa nhà mình nhìn thấy số lần và tần suất anh Thắng Quân của cậu thật sự quá cao, cho nên lúc nhìn thấy cũng không tự chủ được liền nói vài lời, nhìn bóng lưng anh Thắng Quân của cậu xấu hổ bỏ đi, Tiểu Hắc Tử đứng ở cửa khẽ thở dài.

Hai bàn tay nhỏ bé khẽ đưa ra sau, lông mày nhíu lại, nhẹ nhàng lắc đầu, trong đầu nhỏ nhanh chóng tự hỏi.
Chị Ôn Hân của cậu tốt như vậy! Nói chuyện vừa dễ nghe, bộ dạng vừa đẹp, tâm địa lại thiện lương, lại có văn hóa, còn có thể lấy đầy đủ công điểm, quả thực so với tiên nữ cũng không kém.
Nhưng anh Thắng Quân của cậu, tuy rằng ở trong lòng Tiểu Hắc Tử có chút không xứng với chị Ôn Hân, nhưng anh Thắng Quân đối với cậu thật sự quá tốt! Lúc trước khi cậu bị bắt nạt, thời điểm mẹ cậu bị bắt nạt, đều là anh Thắng Quân đứng ra bảo vệ! Hiện tại nhìn anh Thắng Quân năm lần bảy lượt đi dạo trước cửa nhà cậu, cậu tự nhiên biết anh Thắng Quân cùng đám người trong thôn kia nhất định là cùng một tâm tư.
Tiểu Hắc Tử là một cậu bé có lương tâm, khẽ chắp tay sau lưng, cau mày đứng ở cửa chiến đấu với nội tâm trong chốc lát, làm người nhất định không thể lấy ơn báo oán!
Cậu đeo cặp sách nhỏ đuổi theo bóng dáng phía trước hai bước, hô một câu, " anh Thắng Quân! ”
Anh thắng của cậu quay lại.
Tiểu Hắc Tử kiễng mũi chân kéo quần áo anh Thắng Quân của mình, kề sát vào bên tai Thắng Quân, nhỏ giọng thì thầm, "Thứ chị Ôn Hân thích nhất chính là...!thỏ trắng lớn! ”
Nói xong Tiểu Hắc Tử cũng không quay đầu lại rời đi.
Cậu chỉ có thể nói bấy nhiêu thôi, đây là vấn đề mà các thanh niên đầu thôn hỏi thăm nhiều nhất! Theo quan sát của Tiểu Hắc Tử, bình thường chị Ôn Hân cực kỳ hào phóng, có được thứ gì ngon đều sẽ chia sẻ cho cậu và em gái, nhưng duy chỉ có kẹo sữa thỏ trắng lớn này, chị Ôn Hân cũng không chia sẻ với người khác, mỗi ngày trong túi chị đều cất hai chiếc, thỉnh thoảng lấy ra ăn, cũng không cho người khác ăn.

Bởi vậy Tiểu Hắc Tử kết luận, kẹo sữa thỏ trắng lớn này chính là thứ chị Ôn Hân thích nhất, tuyệt đối không sai!
Cậu tuy rằng thích anh thắng quân, nhưng chị Ôn Hân của cậu đối với cậu cũng rất tốt, cho nên cậu cũng không thể tiết lộ thêm.

Tiểu Hắc Tử trong lòng thầm niệm: anh trai, em chỉ có thể giúp anh đến đây thôi!
Triệu Thắng Quân đứng ở nơi đó với khuôn mặt đỏ bừng, bị một đứa trẻ nhìn ra tâm tư, nhất thời cảm thấy rất xấu hổ.
" Thỏ trắng lớn?" Cũng may Tiểu Hắc Tử chạy nhanh, tâm tư xấu hổ của Triệu Thắng Quân nhanh chóng bị tin tức Tiểu Hắc Tử đưa ra thay thế.
Quả nhiên đồng loại đều là yêu thích lẫn nhau! Cô gái nhỏ kia vừa trắng trẻo mềm mại, đôi mắt đen láy sáng bóng, môi hồng hồng, cũng giống như một con thỏ nhỏ đáng yêu ngoan ngoãn.

Thứ cô ấy thích hoá ra lại là thỏ trắng, nghĩ đến thứ mềm mại đáng yêu kia, trong lòng Triệu Thắng Quân tựa như thật sự cất giữ một con thỏ nhỏ đáng yêu như vậy, tim đập thình thịch.
Thỏ trắng...!Không khó tìm, Triệu Thắng Quân nhất thời hăng hái, lập tức mang theo công cụ đi lên sau núi.

Dương Thạch Tử có một ngọn núi phía sau, không khí trong lành.

Mùa hè có hoa dại, mùa thu có trái cây hoang dã, tất nhiên cũng có rất nhiều động vật nhỏ, thỏ rừng là phổ biến nhất.

Các thanh niên ở Dương Thạch Tử, có đôi khi mấy người cũng lên núi bắt thỏ, thời đại đói khát này, thịt thỏ hầm chính là một món ăn mỹ vị.
Nhưng Triệu Thắng Quân lần này lên núi, lại đối với những con thỏ nhỏ trên núi này có cảm giác khác.

Hiện tại vừa nghĩ đến một đám thỏ nhỏ lông mềm mại kia, Triệu Thắng Quân liền không khỏi nghĩ đến cô gái nhỏ mềm yếu kia, thanh âm nho nhỏ, cười rộ lên đáng yêu như vậy, cô hơi cúi đầu, cười nhẹ, cả trái tim anh toàn bộ đều mềm nhũn.
Anh quyết định, sau này sẽ không bao giờ ăn thịt thỏ nữa!!!
Triệu Thắng Quân trước kia lên núi bắt thỏ rừng, đều dùng kẹp, chỉ cần lên núi sẽ không có lúc nào tay không xuống.

Nhưng trước kia đều là vì ăn thịt, lần này thì không phải, anh muốn bắt một con còn sống mang về.
Cái gọi là thỏ khôn có ba, thỏ rừng trời sinh nhạy bén, muốn bắt sống thỏ rừng cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy.

Triệu Thắng Quân ban ngày liền lên núi, mấy lần đều nhìn thấy bóng dáng thỏ rừng ở trong bụi rậm, nhưng các con thỏ này rất nhanh nhẹn, nhanh chóng trốn thoát, khiến cho Triệu Thắng Quân thất bại.
Đây vốn là chuyện nhụt chí, nhưng lần này anh lại có đủ kiên nhẫn, ngay cả nhìn thân ảnh đám tiểu gia hỏa này chạy nhanh như tia chớp, anh đều có thể mỉm cười đối diện, trong đầu luôn không tự chủ được liên tưởng đến cô gái nhỏ kia, cô ấy cũng là như vậy, bỗng nhiên xuất hiện ở trong lòng anh, tùy ý nhẹ nhàng giẫm lên hai cước, lại nhanh chóng chạy trốn, lưu lại anh tràn đầy buồn bã cùng thương nhớ.
Thỏ rừng thích ngày ngủ đêm ra ngoài, Triệu Thắng Quân ban ngày không thu hoạch được gì, một mực ở trên núi đợi đến tối, bắt đầu từ hoàng hôn, tung tích thỏ rừng bắt đầu nhiều hơn, Triệu Thắng Quân căn cứ vào dấu móng chân cùng phân, rất dễ dàng tìm được ổ thỏ đầu tiên.

Triệu Thắng Quân mang theo xẻng, dùng hai cái xẻng đào ra tổ thỏ, anh nắm lấy lỗ tai thỏ rừng nhấc lên, tiểu gia hỏa kia ở trong tay anh đạp hai cái, Triệu Thắng Quân cầm đèn pin cẩn thận phân biệt, là một con thỏ xám nhỏ.
Triệu Thắng Quân bất đắc dĩ ném nó sang một bên, thỏ xám nhỏ nhảy vọt vào trong bụi cây.
Tổ thứ hai, nhấc tai lên để xem, một tổ thỏ nâu nhỏ, lông màu nâu! Không đẹp lắm!
Tổ thứ ba, nhấc lỗ tai lên nhìn, một tổ thỏ đen nhỏ, sao lại xấu xí như vậy!
......
Triệu Thắng Quân trước khi lên núi, còn cảm thấy thỏ trắng nhỏ rất dễ bắt, nhưng hiện tại từng tổ từng tổ tìm qua, tìm kiếm từng con một không phải màu nâu chính là màu xám, lại không có một con thỏ trắng nhỏ.
Bắt một đêm, toàn bộ ổ thỏ ở phía sau núi đều sắp bị anh lục tung hết, anh cũng bắt được mấy con thỏ hoa nhỏ, một số con có lông trắng trên bụng, có con trên móng vuốt là màu trắng, có con lớn lên đốm bò sữa, cả ngọn núi lại không tìm được một con thỏ trắng nhỏ!

Triệu Thắng Quân có chút chán nản, không có biện pháp, cuối cùng anh đã chọn được một con thỏ đáng yêu nhất trong số rất nhiều con thỏ có lông trắng, hai lỗ tai trắng như tuyết, tứ chi và bàn chân nhỏ cũng trắng như tuyết, tuy rằng thân thể có chút lông xám, nhưng thoạt nhìn coi như đáng yêu.
Triệu Thắng Quân xách theo hai cái tai thỏ trắng như tuyết kia, giơ thẳng lên trước mắt, híp mắt nương theo ánh sáng mặt trời mọc buổi sáng, nhìn một chút, "Được rồi, chỉ có nhóc, nhóc nói xem sao nhóc lại như vậy, tại sao lại không thể toàn bộ lông đều màu trắng! ”
Con thỏ nhỏ giật giật hai lần trong tay anh tỏ vẻ phản đối.
Triệu Thắng Quân thở dài, cất nó đi, thả những con thỏ khác ra, đám thỏ hoảng sợ tản ra bốn phía, đêm nay, thủ lĩnh thỏ ở phía sau núi Dương Thạch Tử triệu tập tất cả các con thỏ lại họp: Các vị anh em, chúng ta ngàn vạn lần không nên lớn lên thành thỏ trắng lớn, nếu không sẽ có nguy hiểm đến tính mạng a~~~~~~~~~~~~~~~~~~.)
Triệu Thắng Quân trở về thay quần áo, trong tay cầm con thỏ kia, đến trước cửa nhà Tiểu Hắc Tử.

Vào buổi sáng, cô gái nhỏ thường đến ăn sáng.
Triệu Thắng Quân có chút khẩn trương, đem con thỏ hoa giơ lên trước mắt, đặc biệt không có tự tin lẩm bẩm, " nhóc phải tranh giành chút khí thế cho ta nha! ”
Vừa dứt lời, chỉ thấy cô gái nhỏ kia từ xa đi tới, lúc đến gần cười khanh khách với anh, "Triệu Thắng Quân, chào buổi sáng ~~!"
Triệu Thắng Quân nhìn cô gái nhỏ đối diện, trong lòng nhất thời hóa thành nước, lòng bàn tay để sau lưng đều đổ mồ hôi, khẩn trương nuốt nước bọt, hai tay duỗi ra, đưa lên con thỏ đáng thương kia, "Cái kia, thanh niên trí thức Ôn...!Nhìn con thỏ trắng to lớn này xem, cô có thích không? ”
Ôn Hân không rõ nguyên nhân chớp chớp mắt nhìn con thỏ trắng trước mắt.
Triệu Thắng Quân thấy Ôn Hân không nói lời nào, vội vàng đỡ lấy con thỏ...chỉ vào đôi tai trắng như tuyết kia, " cô xem, lỗ tai nó là thuần trắng, nơi này cũng trắng, còn có nơi này, hẳn là cũng coi như...!Cũng được coi là một con thỏ trắng lớn.


Ôn Hân nhìn Triệu Thắng Quân đang bày con thỏ trước mặt, "Cho tôi? ”
Triệu Thắng Quân gãi gãi đầu, cười hắc hắc, "Ừm, hôm qua lên núi bắt được! ”
Tiểu Hắc Tử buổi sáng nghe được tiếng người ở cửa, biết là chị Ôn Hân của cậu đến, nhưng nửa ngày chậm chạp không vào nên cậu liền ra cửa nghênh đón, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy anh Thắng Quân cầm một con thỏ hoa lớn giải thích cho chị Ôn Hân của cậu rằng con thỏ này là thỏ trắng, Tiểu Hắc Tử yên lặng nhìn trời cao!
Ôn Hân bắt lấy đôi tai thỏ trắng như tuyết kia xách con thỏ hoa lớn đi vào cửa nhà Tiểu Hắc Tử, vén rèm lên, nói với người bên cạnh cô, "Thím, tối nay chúng ta có thể ăn đầu thỏ cay! ”
Triệu Thắng Quân vén rèm cửa cùng nhau tiến vào, tươi cười trên mặt cứng đờ, "..."
Quay đầu nhìn về phía Tiểu Hắc Tử bên cạnh, Tiểu Hắc Tử vẻ mặt bất đắc dĩ: " anh trai! Em trai thực sự chỉ có thể giúp anh đến đây thôi!.