Khi nhà nghèo thiếu ăn, họ sẽ cố ý nấu không ngon, để ăn bớt hai bữa, tiết kiệm thức ăn.

Vốn dĩ hai ông lớn đó chưa từng được ăn món gì ngon, nay lại được nếm thử món ngon này thì muốn ăn đến nổ tung bụng.

Ngay cả Cố Tây Lăng hào phóng cũng thấy sợ.

Sau khi ăn xong, Khương Hà đang định dọn đống bát đĩa đi thì ngẩng đầu nhìn Cố Tây Lăng, nói: "Rửa bát đi."  Cố Tây Lăng như nghe được một câu chuyện cười, anh cười lớn: "Tôi rửa bát?"  “Ừm.” Khương Hà nhìn anh gật đầu.

Cố Tây Lăng nhìn đống bát đĩa trên bàn, cảm thấy rất xấu hổ.

"Để tôi tìm Vương thím rửa chúng."  "Không! Anh rửa đi." Khương Hà thâm tình nhìn anh.


"Chuyện gia đình chúng ta sao có thể tiếp tục làm phiền thím Vương, thím ấy cũng có việc nhà riêng cần lo, từ nay về sau chúng ta phải đóng cửa tự túc sống đi chứ."   Cố Tây Lăng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, rồi nhìn đống hỗn độn bày trên bàn, lông mày anh cau chặt lại: "Khương Hà, có phải cô hiểu lầm gì rồi không? Tôi cưới cô là vì để chăm sóc tôi."  Khương Hà nhìn Cố Tây Lăng, "Nhưng tôi không biết cách chăm sóc người khác."  "Vậy thì học đi."Khương Hà ngừng nói, đôi mắt cô khóa chặt vào nhìn anh.

Trong ánh mắt cô hiện lên chút kiên trì, và đáng thương.

Ánh mắt đó như muốn nói: Tôi đã gả cho anh làm vợ, vậy mà anh lại kêu tôi làm mẹ anh.

Cố Tây Lăng có chút áy náy, đưa tay nhận cái bát.

Nhưng anh vừa quay đầu lại xua tay, "Không được! Tôi là trưởng thôn lại phải đi rửa bát, người khác mà nghe được thì tôi thành trò cười mất."  Khương Hà chỉ vào hàng rào, ra hiệu rằng không ai khác có thể nhìn thấy nó.

Thấy Cố Tây Lăng vẫn không di chuyển, cô chỉ có thể tiến lên, nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay của anh.


Giây kế tiếp, Cố Tây Lăng đã thật sự đi rửa bát! Đây là lần đầu tiên trong đời anh rửa bát! Cảm giác này...!thật tuyệt vời!   Và tại sao bàn tay của anh lại hoàn toàn mất kiểm soát! KHÔNG! Là anh muốn rửa chén, không phải bị ép.

Tranh thủ lúc Cố Tây Lăng rửa bát, Khương Hà lấy một tờ giấy vẽ một bức tranh, vẽ một cái máy đánh trứng thủ công.

Lúc Cố Tây Lăng đi ra, cô đưa tờ giấy cho anh, "Giúp tôi làm nó đi."  Giọng nói của cô mỏng manh, mềm mại giống như nước sông mùa xuân, rất thoải mái.

Nó khiến toàn thân Cố Tây Lăng như tràn đầy năng lượng, "Được."  Cố Tây Lăng thực sự là một người đàn ông của phái hành động.

Chỉ trong một lát ấy đã làm xong cái máy đánh trứng.

Với cái này, cô có thể làm thêm nhiều món ngon và đảm bảo sẽ ôm chặt bụng Cố Tây Lăng trong tay.

Cố Tây Lăng không chỉ làm xong máy đánh trứng, còn đun nước tắm cho cô, chỉ về nhà kho, nói: "Đi tắm đi.".