Ngồi nghỉ một lúc trong nhà ông Cát, thấy cũng đã đến giờ cả hai mới đến trường đón Giang Miên Miên đi ăn ở tiệm cơm Quốc Doanh.

Lo lắng cho chuyện buôn bán tối nay nên cả ba ăn nhanh uống nhanh, ăn no xong chạy một mạch đến rạp chiếu bóng.

Đến rạp, Giang Trường Hải mở túi hạt dưa bốc một nắm to cho Giang Miên Miên: "Con gái ăn thử xem có ngon không."

Giang Miên Miên ăn thử vài hạt, cô bật ngón cái nịnh cha: "Ngon lắm cha! Cha giỏi quá cái gì cũng biết làm!"

"Lại chẳng thì không!"

Giang Trường Hải chưa bao giờ là người biết khiêm tốn, ông hớn hở: "Ăn ngon thì cha chừa lại mang về cho mẹ con ăn thử."

"Vâng ạ."

Giang Miên Miên gật đầu sau đó tò mò hỏi: "Chúng ta bán hạt dưa thế nào vậy cha?"

"Một hào một chén." Giang Trường Hải lấy bát ra khỏi túi, đây cũng là bát ông mượn ông Cát.

Mặc dù ông cảm thấy một hào một chén hơi đắt nhưng Úc Thừa lại hết mực tin tưởng bán được với giá đó.

Ông nghĩ bụng, dù gì nó cũng là cậu chủ nhà giàu đến từ thành phố, chắc hẳn biết nhiều hơn ông nên ông không phản đối.


Khách mà chê đắt thì ông lại bán rẻ hơn cũng được.

Sau đó ba người mắt to nhìn mắt nhỏ đứng hóng gió bên cạnh vì không có ai ngó ngàng đến họ.

Rất nhiều người đi qua đi lại ngoài cổng rạp nhưng do trời tối, họ đi qua cũng không biết ba người này đang làm gì.

Thấy không có ai đến mua, Giang Miên Miên nóng ruột, bán hàng mà không rao là không được!

Cô nhìn Giang Trường Hải bịt kín chỉ hở đôi mắt, trông cha cứ như lưu manh.

Cô lại nhìn sang Úc Thừa toả ra hơi thở lạnh lùng, cộp mác "Không quen đừng lại gần".

Cuối cùng cô nhìn người qua lại, hít sâu và chợt hét to: "Mua hạt dưa đi~ Hạt dưa thơm ngon đây~ Vừa cắn vừa xem kết hợp tuyệt vời, chỉ với một hào một bát."

Giọng nói non nớt đáng yêu đã hấp dẫn rất nhiều người nhìn về phía họ.

Giang Miên Miên cất tiếng rao không hề thấy ngại, cô tiếp tục kéo khách: "Anh gì ơi anh mua cho chị gái xinh đẹp này một bát hạt dưa đi ạ."

Cô mặc áo bông đỏ quàng khăn đeo mũ khoác cặp nghiêm trang, chỉ hở đôi mắt to tròn lúng liếng.

Rao bằng giọng trẻ con non nớt khiến người khác cảm thấy vô cùng đáng yêu, quả thật đã có cặp trai gái đến mua hạt dưa.


"Em gái, hạt dưa bán thế nào em?"

Giang Miên Miên trả lời dõng dạc: "Một hào một bát ạ, em sẽ múc đầy cho chị gái xinh đẹp."

"Ừ thế lấy anh một bát."

Người có thể đi xem phim ở thị trấn đều là công nhân không thiếu tiền, thỉnh thoảng mua một hào một bát hướng dương không phải đắt, mà vẫn thể hiện được phong độ trước mặt nửa kia.

"Xong rồi đây." Giang Trường Hải cũng nhanh tay múc hạt dưa: "Cậu cầm giúp nhé~"

Có một sẽ có hai, những người khác thấy thế cũng qua mua hạt dưa.

Úc Thừa phụ trách cầm tiền, duy trì trật tự không để khách mua chen vào chỗ Cừu Non.

Giang Trường Hải đang bán hạt dưa, vô tình thấy tay con gái đỏ ửng vì lạnh, ông bảo Úc Thừa ôm con gái cùng cầm tiền.

Hai người vẫn ấm hơn một người.

Lần đầu tiên Giang Miên Miên được người khác người thân ôm nên hơi mất tự nhiên.

Song đến lúc cô cảm nhận được hơi ấm từ người Úc Thừa, cô chẳng quan tâm nhiều nữa, cô còn lén đút tay vào túi người ta để sưởi ấm.

Nhận thấy động tác nhỏ của cô, Úc Thừa chỉ nhìn qua chứ không có ý kiến.

Rất nhiều người mua hạt dưa, thậm chí còn có người vào trong rạp rồi nên đứng ở cửa vẫy tay gọi muốn mua, Giang Trường Hải chạy qua đó đưa cho.

Lúc này Úc Thừa đang ôm Giang Miên Miên bỗng nói khẽ: "Anh và chú Giang cùng rang hạt dưa."