Cha mẹ cô cũng đều cởi giày, lần lượt leo lên giường nằm.

"Vợ, anh nói với em, con gái chúng ta mới vừa! " Giang Trường Hải thỏa mãn bắt đầu nói chuyện xảy ra ở trong ruộng.

Tô Uyển Ngọc ban đầu nghe cũng không có cảm xúc chập chờn quá lớn, con gái mình sinh có bao nhiêu cơ trí bà vẫn biết.

Cho đến khi nghe được thôn trưởng nói con gái nhất định có thể thi lên cấp ba, mới mặt đầy kích động ngồi dậy: "Vậy chúng ta sau này có thể đi theo Miên Miên cùng nhau vào thành ăn ngon uống đã rồi! Con gái, ban đầu mẹ đau chết đau sống mà sinh con ra thật không có chịu tội không công được.

"Giang Miên Miên vội vàng cải chính nói: "Mẹ, thôn trưởng nói đúng là có thể nhưng chưa chắc.

"Cha cô cũng quá giỏi hoán đổi khái niệm.

"Đều là một ý.

" Giang Trường Hải khoát khoát tay, xem thường nói.

Giang Miên Miên: "! , lỡ như không thi đậu thì sao?"Cha cô đừng là thật tin tưởng cô có thể thi đậu cấp ba đó chứ.


Hệ thống lập tức onl: "Có bổn hệ thống ở đây, không có cái lỡ như này!"Giang Trường Hải lại mặt đầy vẻ không có vấn đề nói: "Không thi đậu thì không thi đậu thôi.

"Giang Miên Miên sững sốt một chút: "Đến lúc đó bị người khác cười nhạo thì làm sao?"Phải biết, hai cha con bọn họ ở trước mặt bao nhiêu người khoe khoang khoác lác.

"Vậy hãy để cho bọn họ cười, cũng sẽ không thiếu hai bữa cơm.

" Giang Trường Hải vẫn da mặt dầy như thường lệ, "Dù sao chúng ta lúc này vui vẻ là được.

"Tô Uyển Ngọc nghe vậy liền nói: "Vậy mẹ sẽ trở về sân phơi lúa nhất định phải khoe khoang khoe khoang cho thật tốt, nắm chặc thời gian hưởng thụ ánh mắt ghen tỵ hâm mộ của người khác mới được.

"Vừa nói vừa nằm trở về, trên mặt cũng không có bất kỳ biểu tình bất mãn hay thất vọng.

"Cha mẹ không nghĩ con thi đậu cấp ba sao?" Giang Miên Miên cũng có chút mông lung.

"Nghĩ chứ!"Mẹ cô mặt đầy vẻ mơ ước: "Nếu con có thể trở thành học sinh trung học cấp ba, là có thể vào xưởng làm công nhân ăn lương, mẹ và cha con là là có thể không làm gì cả, đi theo con hưởng phúc ăn ngon.


""Mẹ con nói đúng.

"Cha cô gật đầu bày tỏ đồng ý: "Hơn nữa cha mẹ nào không muốn con có tương lai cơ chứ.

"Nghe vậy, Giang Miên Miên liền càng choáng váng: "Vậy sao cha mẹ không bắt con cố gắng học tập thử một lần?"Giang Trường Hải dùng bàn tay sờ đầu nhỏ của cô một cái, khẽ cười nói: "Con gái ngốc, cha mẹ là muốn con có tương lai, nhưng muốn con mỗi ngày đều vui vẻ hơn.

Đưa con đi học cũng là muốn để cho con biết nhiều chút, đỡ cho sau này bị người lừa.

"Hơn nữa còn có thể tìm một con rể tuấn tú làm trong thành phố, khi đó mấy cái đại đội mười dặm tám hương liền không có một thằng nhóc thối nào có thể xứng với con gái của ông!Hốc mắt của Giang Miên Miên nhất thời nóng lên, lỗ mũi cũng ê ẩm.

Cha mẹ đời trước của cô vào lúc cô học cấp ba liền ly dị, chỉ để lại cho cô hai căn nhà và một con đường, sau đó tự lập gia đình mới, một năm cũng không gặp mặt mấy lần.

Cha mẹ của kiếp này mặc dù rất nghèo khó, nhưng thật sự rất yêu cô bao dung cô, bất luận là ở trên mặt vật chất hay là về tinh thần đều là làm hết sức.

Cho nên, cô cũng phải đáp lại mong đợi của bọn họ!Vì vậy Giang Miên Miên ngồi dậy, nắm quả đấm nhỏ nghiêm túc nói: "Cha, mẹ, các người yên tâm, con nhất định có thể thi đậu cấp ba làm cho cha mẹ nở mày nở mặt!"Chẳng qua là cầm một tấm bằng tốt nghiệp trung học mà thôi, cũng không phải là thi đại học, đời trước cô học tập kém như vậy, cũng còn thi đậu một trường đại học mà.

Hệ thống không nhịn được khinh bỉ nói: "Kí chủ, cô thật đúng là có tiền đồ.

""Được! Không hổ là con gái của cha, có chí khí!" Trong đầu Giang Trường Hải vừa cao hứng vừa tự hào, khóe miệng đều muốn liệt sang bên trái.

Ha ha, con gái nói sẽ cho mình và vợ nở mày nở mặt đó!.