Giang Trường Đào không nói gì, ông ta cũng không muốn thừa nhận con trai của mình thua kém, nhất là kém hơn con anh cả!Đời này việc duy nhất ông ta khiến cha mẹ vui vẻ hơn anh cả cũng chỉ có sinh cho nhà lão Giang hai đứa con trai nối dõi tông đường mà thôi.

Tôn Lệ Hà lại nói: "Hơn nữa Tam Nha lại là đứa làm biếng, cho dù đầu óc có thông minh thì đi học khẳng định cũng học không vào, không có ở trong lớp ngủ gà ngủ gật mới là lạ.

""Điều này cũng đúng, con nhóc kia vừa nhìn đã biết chính là đứa không chịu được khổ.

" Giang Trường Đào gật đầu một cái, cảm thấy vợ mình nói rất có lý.

Dẫu sao Tam Nha từ nhỏ đã giống như cha mẹ cô lười biếng giở thủ đoạn, ăn ngon lười làm, đi học mệt mỏi như vậy khẳng định không cố gắng được bao lâu.


Vừa nghĩ như thế, trong lòng ông ta liền dễ chịu hơn.

Chỉ cần con gái anh cả thua kém hơn hai đứa con trai mình thì ông ta vĩnh viễn đều có thể hơn anh cả về mặt con cái!*Phòng hai, sau khi Triệu Tiểu Quyên chờ mấy con gái ngủ hết rồi, thấp giọng nói: "Cha sắp nhỏ, nếu không ngày mai anh cùng mẹ nói một chút, để cho mấy đứa nhỏ Đại Nha cũng đi theo Tam Nha học một chút đi? Dù sao cũng không cần tốn tiền.

"Giang Trường Hà buồn bực nói: "Mấy đứa Đại Nha phải đi ra ruộng làm việc, mẹ khẳng định sẽ không đồng ý.

"Triệu Tiểu Quyên cũng biết, nhưng vẫn không nhịn được nói: "Nhưng mấy con nhóc đều không nhỏ nữa, Đại Nha không qua mấy năm nữa liền phải lập gia đình rồi, nếu có thể biết thêm mấy chữ, sau này nhà chồng cũng có thể coi trọng một chút.

"Ái Bảo năm nay mới vừa tròn mười lăm tuổi, đại đội công xã đã có mấy nhà điều kiện tốt tới cầu hôn rồi, lễ vật đám hỏi cũng cho rất cao, cũng bởi vì cô ấy là một học sinh cấp ba.

Nhưng thôn trưởng còn không coi trọng mấy nhà kia, muốn chờ con gái tốt nghiệp trung học sau đó tìm một người trong thành phố làm rể.

"Nếu anh chỉ có một đứa con gái là Đại Nha thì cũng có thể cắn răng đưa con bé đi đọc sách.

" Giang Trường Hà thở dài thật khẽ, nhưng ông ta có tận bốn đứa con gái!May là hai người bọn họ đều là chuyên cần chịu làm người đàng hoàng, điểm công kiếm được kia cũng mới vừa đủ cho khẩu phần lương thực của cả nhà.

Nhị Nha nhắm hai mắt không ngủ nghe thấy vậy, trong lòng có chút khó chịu, cô bé biết cha mẹ không muốn có nhiều con gái như vậy mà muốn con trai.

Trầm mặc một hồi sau, Triệu Tiểu Quyên đột nhiên nói: "Buổi trưa không phải có mấy giờ nghỉ ngơi sao? Có thể nhân lúc này để cho Đại Nha và Nhị Nha dự thính, như vậy cũng sẽ không trễ nãi việc đồng áng mà.


Còn việc nhà, cứ để em và Chiêu Đệ làm.

"Bà ta suy nghĩ Đại Nha Nhị Nha lớn tuổi chút thì học trước, sau này lại nghĩ biện pháp để cho hai đứa nhỏ cũng học một chút, hơn nữa tới Lai Đệ mới năm tuổi nhất định là không ngồi yên.

Giang Trường Hà gật đầu một cái: " Được, vậy sáng mai anh đi thương lượng với mẹ một chút.

"Ngày hôm sau, Trương Quế Hoa nghe xong ngược lại là không phản đối, dù sao không tốn tiền, cũng không trễ nãi nhà và việc đồng áng mà.

Đại Nha và Nhị Nha cũng cực kỳ vui mừng: "Cám ơn bà nội, chúng cháu nhất định sẽ không trễ nãi công việc!"Giang Miên Miên lại mặt đầy vẻ không luyến tiếc cuộc sống, bởi vì Lâm Ái Bảo sáng sớm đã hứng thú bừng bừng tới dạy học.

Cô liền bị mẹ cô vô tình lôi ra khỏi chăn, còn trơ mắt nhìn mẹ cô ăn một quả trứng luộc.

Lâm Ái Bảo học theo cô giáo của mình xụ mặt, nghiêm túc nói: "Bạn học Giang Miên Miên yêu cầu em mở trang thứ nhất sách ngữ văn ra, chúng ta học bính âm trước, đọc theo cô a, b, c, d.


.

.

"Giang Miên Miên uể oải đọc theo, sau một lần, thấy cô ấy còn muốn dạy, liền vội vàng nói: "Chị Ái Bảo, em biết đọc.

"Lâm Ái Bảo mặt đầy nghiêm túc nói: "Bạn học Giang Miên Miên, khi đi học em phải gọi cô là cô giáo, hơn nữa phải giơ tay trả lời câu hỏi.

".