Bà cụ Lục âm thầm nói: "Vậy cứ nói chuyện ra ở riêng đi.

Sân sau là ruộng đất sở hữu riêng trước khi Phương Tú gả tới đây đã có rồi, nhà cửa cũng là dùng nền móng của nhà chúng tôi xây dựng lên, hai thứ này đều không có phần của nó.""Bà tính như vậy là không đúng rồi." Lộ Quế Anh cười một tiếng: "Ruộng đất của nhà bà là không sai, nhưng rau cỏ bên trên thì không phải như vậy.


Mùa xuân trồng, mùa thu bắt đầu thu hoạch, bình thường tưới nước bón phân đều là Phương Tú lầm.

Còn về nhà cửa...."Nói đến nhà cửa, bà chỉ tay ra ngoài cửa sổ: "Tôi nhớ rõ, lúc Phương Tú gả tới đây, chỗ ở nhà mấy người chỉ bằng một nửa bây giờ.

Gian phòng đứa con thứ nhà bà hiện tại đang ở, còn có cái phòng nhỏ này, hai gian phòng đều là Quốc Bình bỏ tiền ra làm."Bà cụ Lục không hề đỏ mặt mà nói: "Quốc Bình là con trai tôi, nó bỏ tiền ra làm nhà cho tôi thì sao? Có gì không thoả đáng à?""Cũng không có gì." Trần Phương Tú nói: "Lúc trước làm nhà có những chuyện là con lo liệu, không tính đến việc mời những người đồng hương tới giúp đỡ ăn cơm, mua vật liệu gì đó hết cả thảy 1100 đồng.

Con cũng không cần nhiều, mọi người đưa con 500 là được."Bà cụ Lục không nghĩ tới cô mở miệng đã đòi tiền, mặt sa sầm xuống: "Dựa vào cái gì mà tôi phải đưa tiền cho cô?"Trần Phương Tú nói: "Dựa vào việc phòng này cũng là một phần tài sản, còn là phòng lớn chúng tôi bỏ tiền ra để làm, tôi đủ tư cách để phân chia.


Tất nhiên tôi không có ý định ở chỗ này, nhà cửa tôi cho mấy người, mấy người đem tiền bù lại cho tôi, không quá đáng chứ?"Bà cụ Lục đập bàn đứng dậy: "Lại còn có tư cách phân chia, cô như thế này khác nào đi cướp?"Lộ Quế Anh lập tức đứng dậy bảo vệ con gái: "Con rể tôi bỏ tiền làm nhà, con gái tôi đòi tiền thì sao? Bà lại còn muốn động thủ hay sao?"Ở phòng chính bên này bởi vì việc phân chia gia sản, hai bên đã cãi nhau càng lúc càng căng thẳng. Ở phòng nhỏ bên kia, Tiểu Lục Đào đứng trên băng ghế nhỏ, đối diện với tấm gương hí hoáy nghịch những lọn tóc xoăn kia của cô bé. "Mẹ nói, không thể tết tóc xoăn được, như này là rất đẹp, có thật hay không?" Cô bé hỏi anh trai Lục Huy. Trong lòng Lục Huy đang suy nghĩ, bài tập cũng không quan tâm, nghe vậy thuận miệng đáp: "Đẹp."Vừa rồi trước khi Trần Phương Tú ra ngoài, dặn dò cậu bé rất kĩ, ở nhà trông em gái, chớ để cho Đào Đào chạy lung tung. Cậu bé lại mơ hồ có cảm giác, khả năng mẹ và bà ngoại đi giao chiến với bà nội. Vừa rồi người nhà thím hai tới nhiều như vậy, chân mẹ còn chưa lành, cũng không biết có phải chịu thiệt không nữa. Lục Huy nhíu mày, nặng nề tâm sự. Dường như có tâm linh tương thông, Tiểu Lục Đào lúc này cũng nghĩ tới mẹ, từ trên ghế nhỏ nhảy xuống lại gần thấp giọng hỏi: "Anh ơi, anh nói xem mẹ và bà ngoại có phải đi trả thù cho Đào Đào không?"Hôm qua cô bé vừa bị vẩy máu vừa bị đốt tóc, ấn tượng khắc sâu, đến bây giờ vẫn còn ghi thù. Đang nói, bên tai cô bé đột nhiên vang lên một giọng nói yếu ớt không nghe thấy được [Bé Đào Đào...]Tiểu Lục Đào không nghe thấy rõ, sửng sốt mấy giây mới thử thăm dò hỏi: "Cha? Cha tỉnh chưa?"Nghe thấy cô bé gọi cha, Lục Huy cũng nhìn lại, cầm bút chì nhưng không dám lên tiếng. Tiểu Lục Đào đợi mấy giây, mới nghe thấy tiếng nói: [Con đứng ở....!nơi có ánh nắng đi...]Nơi có ánh nắng?Lục Đào nhìn quanh bốn phía, sau cùng lộc cộc chạy tới sân, đứng ở bên dưới mặt trời: "Chỗ này được không?"[Được.] Hệ thống 250 tiếp tục dùng âm thanh yếu ớt nói: [Năng lượng mặt trời cũng là năng lượng...!để  cha xoa dịu lại… Mẹ kiếp cha thiếu chút nữa...!thiếu chút nữa là vô dụng rồi...]Tiểu Lục Đào đứng ở trong sân nhô cái đầu tóc xoăn lên, nỗ lực ra vẻ như chính mình là một đoá hoa hướng dương đang nở rộ. Qua một lúc lâu, cô bé nghe thấy bên phía bà nội có tiếng động lớn, không nhịn được mà di chuyển đôi chân nhỏ. Lúc này, hệ thống 250 vất vả kéo một cái màn hình mờ mờ đến trước mặt cô bé. [Nhiệm vụ chính (phiên bản Lục Đào): Giúp mẹ đoạt lại tài sản. Giới thiệu nhiệm vụ: Không thể nhịn được nữa, không cần nhẫn nhịn nữa.

Bà nội độc ác và chú hai vô lương tâm từng bước chèn ép, ra ở riêng là điều bắt buộc phải làm.


Thân là một cái áo bông nhỏ thân thiết, xin mời ký chủ thông qua sự cố gắng của bản thân giúp mẹ có được nhiều lợi ích hơn trong lần phân chia tài sản tiếp theo. Phần thưởng nhiệm vụ: Phần thưởng được cấp dựa vào tổng giá trị tài sản đoạt lại được.

Giá trị tài sản thấp nhất đoạt lại được là hệ thống 250 coi như là hoàn thành nhiệm vụ, có thể nhận được một con gà rừng và mười điểm.].