Từ lúc đi đến cửa thôn, ông đã nhìn rõ khói trắng bốc lên từ ống khói của nhà họ Cố.

Từ cửa thôn đến nhà họ Cố chỉ mất mười phút, ông không tin, chỉ với mười phút này đã làm xong tất cả đồ ăn trong nhà, bây giờ ống khói không bốc lên nữa.Quả nhiên, thời điểm ông đá văng cửa phòng bếp kia bắt gặp Vương Đại Anh đang hoảng hốt ném bánh rán từ trong nồi vào cái lu, mà đồ ăn trong miệng vẫn chưa kịp nuốt xuống.Nhìn thấy cảnh tượng này, gân xanh trên đầu Cố Vệ Cường nổi lên, ông vọt tới túm cổ áo của Vương Đại Anh, xách cả người bà ta đứng lên.


Ông kiềm chế cơn giận, nghiến răng gằn từng chữ: "Chị ở nhà lén nấu ăn vụng, vậy mà hai đứa con của Cố Vệ Cường tôi lại đáng bị bỏ đói?"Vương Đại Anh nuốt thức ăn trong miệng xuống một cách qua loa, thét chói tai phủ nhận: "Tôi không có...!tôi không có...!Là hai đứa bé An An và Tùng Tùng kia không nghe lời, sáng sớm đã muốn chạy ra ngoài chơi.""Không có? Chị lau sạch mỡ và vụn bánh rán trên miệng chị đi, rồi hãng nói không có." Ông đẩy Vương Đại Anh về phía bàn bếp, nói là bàn bếp nhưng thực ra chỉ là một tảng đá phẳng, người Vương Đại Anh bị đập vào tảng đá, kêu lên một tiếng "cốp" vang dội.Tiếng động kia khiến Cố Thư, Cố Đan và Cố Song ở ngoài phòng bị dọa nhảy dựng lên.Đầu óc Cố Thư xoay chuyển linh hoạt, vội vàng bảo Cố Song đi gọi người lớn về, Cố Song khóc lóc chạy ra ngoài.Cố Đan ôm chặt lấy thắt lưng Cố Vệ Cường, không cho ông tiếp tục động thủ.Cố Vệ Cường nhìn mấy đứa cháu nhỏ của mình, ông cười lạnh: "Bây giờ lại đến quản chú mày? Lúc thấy mẹ chúng mày bắt nạt em trai em gái, sao không thấy đứa nào hé răng?"Cố Đan xấu hổ đến đỏ bừng mặt mũi, nhưng vẫn không buông tay ra.

Cậu ta giải thích: "Chú Tư à, mẹ con không phải cố ý đâu, chú tha cho bà ấy lần này đi."Vương Đại Anh vội vàng tiếp lời: "Đúng đúng đúng, tôi không cố ý đâu, Cố Vệ Cường, chú xem đi, làm gì có nhà ai em chồng lao vào đánh chị dâu đâu, chú nhất định sẽ bị thiên lôi đánh."Vương Đại Anh không nói còn tốt, bà ta vừa nói...Không khác gì chọc trúng thuốc nổ.Cố Vệ Cường tức đến lông mao dựng ngược lên, ông siết chặt nắm đấm khiến nó kêu lên từng tiếng "răng rắc", lắc người thoát khỏi Cố Đan, lao về phía Vương Đại Anh: "Tôi bị thiên lôi đánh? Vậy Vương Đại Anh chị lúc hành hạ con tôi, sao không nghĩ cũng có một ngày bị thiên lôi đánh?""Hả? Chị nói đi!" Cố Vệ Cường đấm thẳng một quyền vào mắt Vương Đại Anh, cũng may bà ta nghiêng người nên ông đấm trật, không đấm vào chỗ hiểm.

Trong một giây đó, Vương Đại Anh thật sự nhìn thấy sát ý trong mắt em chồng.Không thể không thừa nhận, bà ta cảm thấy sợ Cố Vệ Cường."Chú Tư, chú làm gì thế?" Cố Vệ Phú chạy nhanh đến nỗi mất một chiếc giày, ông ta bỏ chiếc mũ phớt trên đầu xuống, ném về phía Cố Vệ Cường.Nhưng mà cái mũ rất nhẹ, nên vẫn chưa đụng trúng người Cố Vệ Cường thì đã rơi xuống mặt đất.Cố Vệ Cường thu nắm đấm lại, ông xoay người nhìn thẳng vào Cố Vệ Phú, tất nhiên vẻ mặt trốn tránh của Cố Thư đứng ngay sau Cố Vệ Phú cũng không thoát khỏi tầm mắt ông.Ông hừ lạnh một tiếng: "Tôi làm gì? Trên đường về nhà anh không nghe thấy ư? Anh chỉ cho phép đàn bà của Cố Vệ Phú anh bắt nạt con trai con gái tôi, còn không cho phép người làm cha như tôi trút giận cho bọn nhỏ?"Dù sao cũng là phía mình đuối lý, Cố Vệ Phú cũng chỉ rống lên được một lát đó thôi.


Bây giờ ông ta đã tỉnh táo lại, lão Tứ là gà mái đẻ trứng vàng của nhà họ Cố, không thể đắc tội được.Giọng điệu ông ta hòa hoãn vài phần: "Trưởng bối dạy dỗ vãn bối, đó là chuyện thường tình, chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không đi thôi, đừng để người ngoài họ thấy họ lại chê cười cho.""Trưởng bối dạy dỗ vãn bối? Được lắm! Vương Đại Anh đã làm được chuyện không cho con trai con gái của tôi ăn cơm, còn bản thân chị ta lại lén ở phòng bếp nhóm bếp ăn vụng, lại dám ghét bỏ con gái tôi ăn không uống không.

Tất nhiên tôi cũng có lý do để ghét bỏ tên phế vật như Cố Thư, thành tích học tập không tốt, bị đúp còn không nói, chỉ có thể nhờ người trong nhà bỏ tiền lén lút học thêm với giáo viên." Chị làm tổn thương con gái của tôi, vậy tôi chửi bới con chị.

Trong lòng Cố Vệ Cường, ăn miếng trả miếng, cho dù lần trước Cố Vệ Phú lén cấp chứng minh cho Đường Chỉ Lan vào thành phố, ông cũng không tức giận đến mức này.Con cái chính là cái vảy ngược trên người Cố Vệ Cường.


Ông ở bên ngoài bôn ba vất vả, chỉ vì hy vọng để con cái có thể tốt lên mỗi ngày chứ không phải để ông cố gắng vì người nhà, mà người nhà lại đối xử với con ông như thế.Cố Thư bị gọi là phế vật ngẩng phắt đầu lên, nhìn chú Tư nhà mình với ánh mắt không thể tin được, ở chỗ sâu trong đôi mắt kia, còn cất giấu một tia oán độc.Mặt mũi cũng đã xé rách rồi, Cố Vệ Cường cũng không kiêng nể gì lột sạch lớp che chắn cuối cùng: "Cố Thư, một tháng ở thị trấn mày tiêu hết mười tám đồng, bây giờ mày nói thật đi, mười tám đồng đó thật sự dùng hết cho việc học bù ư?" Người xung quanh nghe thế thì kinh ngạc, phải biết rằng ở nông thôn này, một sức lao động nhiều nhất chỉ kiếm được bảy tám đồng một tháng, đây cũng là thu nhập trong hàng top rồi..