Đợi đến khi tan họp, Mã Triều Dương mắt liếc ra hiệu một cái về phía Tần Hàn Thư.

Hai người ăn ý đi đến văn phòng làm việc của đại đội.

Bí thư chi bộ Chu đang ở một mình bên trong hầm trú ẩn, ông ấy đang viết cái gì đó, khi nhìn thấy hai người thì ngẩng đầu lên, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"Tần Hàn Thư và Mã Triều Dương liếc nhau, nói ý đồ của mình khi đến đây.

Bí thư chi bộ Chu nghe xong thì cau mày, nhưng không lên tiếng.

Tần Hàn Thư nói: "Bí thư chi bộ, về phí tổn liên quan thì ngài yên tâm, chúng tôi sẽ tự mình gánh vác, chỉ là muốn làm phiền trong đội giúp đỡ sắp xếp thợ hầm lò thủ công.

Đương nhiên, cơm nước của thợ thủ công cũng do chúng tôi chịu trách nhiệm.

" Bí thư chi bộ Chu lắc đầu nói: "Tôi chỉ lo lắng hai người sống đơn độc ở trong một cái hầm lò, những thanh niên trí thức khác sẽ có ý kiến.

" Thấy Tần Hàn Thư muốn nói chuyện, bí thư chi bộ Chu giơ tay lên một cái: "Cho dù chính hai người bỏ tiền ra, cũng khó tránh khỏi khiến người khác đỏ mắt, tôi sợ sau này hai người sẽ không hòa hợp được với những người khác.


"Tần Hàn Thư nói: "Người sống một đời, sao có thể tốt đẹp trong mắt tất cả mọi người được? Huống chi, người có thể đỏ mắt người khác, có thể thấy được bản thân người đó nhỏ nhen.

Không chừng cũng sẽ vì một chuyện nào đó rồi nảy sinh tâm tư đố kị rồi đi đâm chọt, chẳng lẽ chỉ vì cố kỵ người khác mà tôi không được sống thoải mái sao?" Mã Triều Dương nhìn Tần Hàn Thư một chút, sau đó vội vàng gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy!" Tần Hàn Thư lại nói: "Bí thư chi bộ, cảm ơn ngài đã cân nhắc cho chúng tôi.

Nhưng mọi chuyện đều có nặng có nhẹ, với tôi mà nói, sống mình quan trọng hơn so với những cái khác.

" Mã Triều Dương lại cùng gật đầu: "Tôi cũng thế!" Bí thư chi bộ Chu trầm ngâm một phen, nói: "Vậy được rồi, theo ý hai người đi.

" Đại đội vẫn luôn giữ thái độ nuôi thả đối với thanh niên trí thức, sẽ không can thiệp quá nhiều, chỉ cần không thêm phiền phức cho đại đội là được.

Chu Trường An đã nói một lượt những hậu quả không tốt có thể xảy ra khi sống một mình cho bọn họ, như thế đã tính là có lòng rồi.

Sau khi Tần Hàn Thư trở về, Triệu Như đã đi tới hỏi: "Hàn Thư, khi nào ký túc xá được sửa xong, chúng ta ở chung một cái hầm lò được không?" Triệu Như muốn ở cùng Tần Hàn Thư, không chỉ bởi vì mình thân với Tần Hàn Thư hơn những người khác một chút, mà quan trọng hơn là cô ấy phát hiện ra Tần Hàn Thư nhìn thì mảnh mai, nhưng trên thực tế lại mạnh hơn mình rất nhiều.


Trong sinh hoạt khó tránh khỏi sẽ có chút việc nặng nhọc, một mình cô ấy sao có thể đối phó được? Mà Trương Kháng Mỹ thì vừa nhìn đã biết là người không dễ ở chung.

Trương Dao nhìn cũng có vẻ khá có năng lực, nhưng có cảm giác điều kiện của cô ta không được tốt lắm, nếu sống chung thì rất có thể sẽ bị lợi dụng.

Tính đi tính lại, chỉ có Tần Hàn Thư là thích hợp nhất.

Ai ngờ Tần Hàn Thư lại nói: "Tôi đã nói với bí thư chi bộ rồi, tôi sẽ tự bỏ tiền xây một hầm lò, tôi muốn ở một mình.

" Lời nói của Tần Hàn Thư khiến Trương Kháng Mỹ và Trương Dao đều dừng công việc trên tay lại, nhìn sang cô.

Tần Hàn Thư nói: "Cũng không riêng gì tôi, còn có cả Mã Triều Dương nữa.

" Trương Kháng Mỹ nhíu mày nói: "Để mọi người xuống nông thôn là đến giúp đỡ nông thôn kiến thiết, cũng không phải đến để hưởng phúc, mọi người đều như vậy, chỉ có cô là dị biệt.

" Tần Hàn Thư coi như không nghe thấy.

Trương Dao như có điều suy nghĩ, không nói gì.

.