Một trận gió thổi qua, Kiều Trà Trà nhìn qua bóng lưng rời khỏi ngõ nhỏ, lông mày nhướn lên, khóe miệng rốt cuộc đè nén không được, chậm rãi nhếch lên.

Một ngày sau.

Tạ Thiện Văn đã giải quyết xong chuyện này, loại tình huống này của Kiều Trà Trà rất dễ xử lý, bây giờ là xuống nông thôn dễ dàng hơn về thành khó, căn bản không có tốn chút sức nào đã giải quyết xong.

Kiều Trà Trà mừng rỡ không thôi, nhưng vui quá hóa buồn, bởi vì ——Xong đời rồi, cô cứ kéo dài chuyện này mãi, kéo tới mức quên nói với cha mẹ.

"Mẹ mẹ mẹ, mẹ đánh chết mày!"Mẹ Kiều che ngực, tức giận đến suýt chút nữa ngất đi, cầm cái chổi ngay góc tường muốn đánh.

Kiều Trà Trà ôm đầu, trốn đến sau lưng chị cả Kiều lớn tiếng hô: "Con không phải cố ý, chỉ là con quên mất!""Mày quên hả? Mày không quên được Ninh Du có phải hay không!" Mẹ Kiều con mắt trợn thật lớn, gõ cái chổi lên bàn kêu loảng xoảng, chỉ về phía cô, dọa, "Kiều Trà Trà, mẹ nói cho mày biết, nếu mày dám đi Miên Sơn gì đó, chúng ta liền đoạn tuyệt quan hệ!""Ai, sao mẹ lại nói như vậy, cứ từ từ nói với Tiểu Muội, Tiểu Muội sẽ nghe lời mẹ khuyên thôi mà.

" Anh cả chị dâu cả mau chóng ngăn mẹ Kiều, sốt ruột thuyết phục.


"Đúng vậy, đúng vậy, Tiểu Muội còn nhỏ mà.

" Chị cả Kiều cũng vội vàng gật đầu, giống như là gà mái bảo vệ con, cản Kiều Trà Trà ở sau lưng.

Mà anh hai chị dâu hai thì liên tục đỡ lấy cha Kiều, sợ ông ấy kích động huyết áp lên cao mà ngã xuống.

Nhưng vào lúc này, Kiều Trà Trà từ sau lưng chị cả thò đầu ra: "Mẹ khỏi nói, con dự định để mọi người và con đoạn tuyệt quan hệ.

"Vừa dứt lời, gian phòng lập tức yên tĩnh.

Mẹ Kiều suýt không thở nổi, mấy giây sau không thể tin chỉ vào cô mà nói: "Mày nghe thử, mọi người nghe thử, đời trước tôi tạo nghiệt gì, giết mấy người chứ hả, sao tao lại sinh ra đứa con gái bất hiếu như mày hả Kiều Trà Trà!""Nói nhăng gì đấy!"Lần này chị cả Kiều cũng tức giận, quay người liền lôi Kiều Trà Trà, lúc này giống như con chim cút, từ phía sau cô ấy đến, dùng sức vỗ một cái phía sau lưng cô.

Kiều Trà Trà vội vàng giải thích: "Giả giả, đây là giả.

Đối với bên ngoại đoạn tuyệt quan hệ, như vậy cả nhà sẽ không bị con liên lụy.

"Cha Kiều nhịn lại nhịn, cuối cùng nhịn không được, trừng mắt nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy sao mày không đoạn tuyệt quan hệ với Ninh Du đi!"Kiều Trà Trà ủy khuất: "Vậy sao giống nhau chứ, con và cả nhà là giả đoạn, cũng chỉ là đoạn tuyệt quan hệ giả.

Nhưng cùng Ninh Du, đoạn tuyệt rồi lại có thể là thật.

"Nói xong, con mắt lại ẩm ướt, đưa tay lau lau, nhưng nước mắt vẫn lạch cạch lạch cạch chảy không ngừng.


Gian phòng lại lần nữa yên tĩnh.

Em trai Kiều từ đầu đến cuối ngồi xổm tựa ở cửa gian phòng bên cạnh không nói lời nào, chỉ đặt đầu Hoành Hoành ở trong ngực, hai tay bịt lấy lỗ tai không cho nó nhìn cũng không cho nó nghe.

Một hồi lâu, cậu ngẩng đầu nói: "Nông thôn khổ lắm, chi chịu không được.

"Kiều Trà Trà hận không thể vỗ ngực cam đoan: "Chị không sợ.

"Cô đã quyết tâm muốn đi, người nhà họ Kiều đều nhìn ra được.

Cô cũng không thể không đi, bởi vì mang theo văn kiện đóng mộc đỏ cứ như vậy để lên bàn.

Trận ầm ĩ cuối cùng kết thúc.

Kiều Trà Trà bắt đầu chỉnh trang hành lý, mẹ Kiều tựa ở trên ghế sa lon, nhắm chặt mắt lại.

Chị cả Kiều và chị dâu cả Kiều thực sự không đành lòng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép đi vào hỗ trợ.


Chị cả còn vừa khóc vừa nói thầm: "Em đây chính là không có đường quay về, nhà ta không có năng lực vào lúc em kêu khổ đón em về được đâu.

""Sẽ không kêu khổ.

" Kiều Trà Trà nói.

Cô cúi đầu, hỏi: "Con biết chưa?"Hoành Hoành ngoan ngoãn dán ở bên người cô, ngửa mặt lên cười, lắc đầu, con mắt lóe sáng đến mức như đang phát sáng.

Đứa nhỏ nghe hiểu, đây là muốn đi tìm cha.

.