Phòng tuy chỉ có một gian nhưng diện tích cũng được.

Kiều Trà Trà chắp tay sau lưng, chậm rãi ung dung dùng bước chân đo đạc chiều dài và chiều rộng căn phòng, cuối cùng tính ra căn phòng này chỉ có khoảng 40 mét vuông.

40 mét vuông làm sao sắp xếp cho một nhà ba người ở, về sau thậm chí là cuộc sống của một nhà bốn người chứ?Cùng với tiếng nước chảy do Ninh Du cọ rửa chuồng bò mà phát ra rầm rầm ở bên ngoài phòng, Kiều Trà Trà từ trong bọc móc ra laptop, lại từ trên vở xé một tờ giấy trắng, ngồi ở trên bàn cơm bắt đầu thiết kế và cải tạo.

Kiều Trà Trà cắn đầu bút, suy nghĩ một hồi lâu mới viết.

Phòng đầu tiên là hình chữ nhật, trừ cửa lớn ra, bên cạnh còn có một cái cửa nhỏ.

Có thể nhìn ra được, cái cửa nhỏ này trước kia liên thông với phòng bếp.

Về sau phòng bếp sập, nơi này thành phòng chứa đồ đạc linh tinh trong thôn, liền đóng cửa sổ nhỏ lại, hai ngày sau khi Ninh Du tới mới mở cửa nhỏ ra.

Kiều Trà Trà cảm thấy nhà vệ sinh nhất định phải có.

Nếu hiện tại điều kiện không cho phép, vậy có thể ở bên ngoài cửa nhỏ dựng một cái chòi gỗ nhỏ, lại để một cái thùng gỗ ở bên trong chòi được hay không?Cô miễn cưỡng có thể nhịn đi nhà xí ở đầu thôn, nhưng cô tuyệt đối không thể chịu đựng để thùng nước tiểu ở trong phòng.


Tuyệt đối không thể!Mà yêu cầu của Ninh Du đối với vệ sinh cũng cực cao, mấy ngày nay anh cũng đều ngoan ngoãn đi đầu thôn giải quyết vấn đề sinh lý.

Còn lại chính là mấy tấm cửa sổ.

Trong phòng tổng cộng có bốn cái cửa sổ, có hai cái bị đóng lại, chỉ còn hai cái kế bên giường là bình thường.

Kiều Trà Trà nghĩ nghĩ, đứng dậy đi lấy búa nhổ đinh.

Ninh Du muốn sửa chuồng bò, hai ngày nay đi nhận búa nhổ đinh trở về, cô vừa vặn có thể dùng.

"Loảng xoảng loảng xoảng" mấy lần dùng búa nhổ đinh nhổ cái đinh lên, "Kẹt kẹt" một tiếng, âm thanh mang theo một chút cảm giác nặng nề vang lên, hai cánh cửa sổ cứ như vậy bị mở ra, mang theo tro bụi giấu ở bên trong khe hở, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, bởi vậy hình thành hiệu ứng tán xạ ánh sáng đẹp đến mức kinh người.

Hoành Hoành nhìn ngây người, nâng khuôn mặt nhỏ lên "Oa" một tiếng, tựa như là thấy đồ vật gì đó đáng ngạc nhiên vậy.

Đến tận lúc này, cửa sổ trong phòng đều bị mở ra, gian phòng rốt cục cũng hoàn toàn sáng rõ.


Kiều Trà Trà từ từ nhắm hai mắt, tư duy đắm chìm vào bên trong không gian.

Cô nhớ mang máng mình có cất mấy thước vải cũ không dùng đến vào trong không gian, vốn là định dùng để làm khăn lau, lúc này vừa vặn phát huy được tác dụng.

Thừa dịp Hoành Hoành không có chú ý, Kiều Trà Trà móc ra một tấm vải, cấp tốc cắt may ra bốn tấm khăn lau.

Cô bưng chậu nước tiến đến, cầm hai tấm nhúng nước, sau đó hai mẹ con dùng hết sức mỗi người một tay chà vách tường.

Căn phòng này rất thú vị, từ ngoài phòng nhìn vào thì căn phòng này là bùn đất và gạch dựng lên.

Nhưng trong phòng lại là tường gỗ, từng mảnh từng mảnh vật liệu gỗ hợp lại đến kín kẽ, không có tình trạng dựa vào tường một cái, bùn đất trên tường liền vụt vụt vụt rơi xuống.

Kiều Trà Trà đối với điều này vạn phần hài lòng.

Cô sợ cái gì? Sợ nhất đang ngủ ngon giấc, xoay người cọ trúng tường, trên người liền dính đầy đất.

Mẹ con hai người thở hổn hển cầm khăn lau tường gỗ qua một lần, chỗ nào lau không được liền dời thang vào, leo lên tiếp tục lau.

Ninh Du làm xong việc vào nhà xem xét —— chân liền mềm nhũn!Anh cưỡng chế xúc động quát lớn, trái tim sắp từ trong cổ họng nhảy ra, gần như là mím môi chậm rãi tới gần, sau đó nặn ra nụ cười, nhịn xuống thanh âm rúng động, ôn hòa nói: "Trà Trà nếu không em xuống đi, chờ anh xong việc bên ngoài, anh làm cho.

".