Hạ Phong ấn lồ ng ngực, vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy chiếc khăn có màu trắng ở bên trong, mặt trên còn có vài vết bẩn, anh như bị ma xui quỷ khiến mà không giặt chiếc khăn đó ngay, mà ấn nó chặt xuống, sau đó tiếp tục cúi đầu làm việc.

Hạ Lệ Phương cũng đã không gặp em trai một năm cho nên hôm nay rất vui, ngoại trừ cảm thấy phiền lòng khi nhìn thấy Lâm Thiển Thu thì tất cả những chuyện khác vẫn rất tốt, cô ấy cũng cầm tiền đến cung tiêu xã ở thôn bên cạnh mua mấy chai nước và rượu trở về.

Lúc Hạ Lệ Phương mang theo đồ trở lại, Hà Kim Hoa vừa ngẩng đầu thì đã nhìn đồ vật trong tay cô ấy, bà ấy lẩm bẩm một câu: "Mua nước có gas làm gì, chỉ cần mua bình rượu cho họ là được rồi.

"Hạ Lệ Phương nghe hiểu ý của mẹ mình, là đang ngại tiêu tiền, nhưng mà một năm em trai mới về một lần, không phải chuyện này cũng giống ăn tết sao?"Một năm Phong Tử mới trở về một lần, đây là chuyện rất vui, mẹ à mẹ đừng nói vậy, con dùng tiền mình kiếm được để mua, con rất vui.

" Tính cách của Hạ Lệ Phương trong sáng, bản thân sống ở trên trấn cũng đang đi làm trong nhà máy, mỗi tháng kiếm được 100 tệ, tất nhiên là sẽ không quá để ý chút tiền ấy.


Hà Kim Hoa bị hai chị em làm mất vui, con đã lớn cho nên cũng không thích nghe bà ấy nói dài dòng, còn không bằng đi xem mấy đứa cháu ngoại, chúng đều nghe lời hiểu chuyện hơn.

Nhưng ngay khi Hà Kim Hoa muốn đi tìm hai đứa nhỏ thì lại thấy chúng đang vây quanh Lâm Thiển Thu chơi đùa, Lâm Thiển Thu không cần xào rau, rửa rau cũng không cần cô làm cho nên cô thật sự đi chơi cùng mấy đứa nhỏ.

Đừng nói, Trịnh Lệ Lệ và Trịnh Thiên Bảo đều thích người mợ Lâm Thiển Thu này, bọn họ rất ít khi gặp nhau, ký ức cũng không sâu, nhưng sau khi cô cầm kẹo sữa ra chơi đùa cùng bọn nhỏ thì bọn nhỏ lập tức ném cả bà ngoại và mẹ mình ra sau đâu, chỉ biết quấn lấy mợ chơi ảo thuật.

Ảo thuật, đây là từ bọn họ nghe mợ nói, bọn nhỏ chỉ biết là vào ngày tết thì mới có thể xem ảo thuật ở hội chùa thượng, lần đầu tiên thực sự nhìn thấy người ở trước mặt biến ra đồ vật đúng là rất ly kỳ.

"Đây, đồ ở trong tay được giấu ở trong tay áo hoặc là trong túi áo, như vậy thì nó có thể xuất hiện vào lúc được biến ra, nhưng trên thực tế là đồ vật vẫn còn đang ở đó.


" Lâm Thiển Thu đã từng nghe lời giải thích về ảo thuật, đương nhiên là cô không gian dối, mặc dù không coi là thật nhưng điều này cũng không gây trở ngại đến việc cô lừa mấy đứa nhỏ.

Hai đứa nhỏ thực sự bị Lâm Thiển Thu lừa cho sửng sốt, chốc lát đồ vật ở trong tay xuất hiện, trong chốc lát sau lại biến mất, bản thân suy nghĩ nửa ngày cũng không hiểu ra cho nên có chút uể oải muốn khóc, hai khuôn mặt nhỏ nhắn tủi thân nhăn lại như hai cái bánh bao.

Lâm Thiển Thu bật cười hoàn toàn không có giác ngộ về việc ỷ lớn hiếp nhỏ, vẫn phải nhờ Hạ Phong rửa rau xong đi tới kể cho bọn nhỏ về chút chuyện xưa thì mới dỗ được hai đứa nhỏ, sau đó anh giương mắt nhìn Lâm Thiển Thu một chút.

Trong mắt có loại cảm giác em đã lớn như vậy rồi mà còn muốn đùa mấy đứa nhỏ, hãy để anh bớt lo một chút đi, nhưng cũng có một loại cảm giác không thể làm gì được mà chỉ có thể đi dọn dẹp mớ hỗn độn thay cô.

Lâm Thiển Thu chắp tay sau lưng đi theo Hạ Phong vào trong nhà chính, Hạ Lệ Phương đang đặt nước có gas lên bàn, lúc nhìn thấy Hạ Phong dắt tay mấy đứa nhỏ thì lập tức đưa người đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.

.