Triệu Gia Lệ dùng hết sức bình sinh mới cởi được nút buộc bao tải, xem xem bên trong có thứ gì tốt không.Thịt bò khô, kẹo sữa thỏ trắng, hai lon sữa lúa mì, tám đồ hộp và một ít mực khô, còn có tiền và phiếu.Triệu Gia Lệ tấm tắc khen thầm, trong nhà có mỏ thật là tốt quá!Bây giờ tất cả những thứ này đều là của mình, đường sữa và đồ hộp chia cho u và hai chị dâu.Uống canh mực hầm rất tốt cho sức khỏe, từng này thì cả nhà mình chắc có thể ăn bốn đến năm bữa.Nhân lúc Triệu Gia Lệ đang bới đồ trong bao, Từ Thiên Thành liếc mắt nhìn giấy gửi tiền, lông mày hơi nhíu lại.Mỗi lần gửi thư cho gia đình anh đều nhắc không cần gửi tiền, nhưng hàng tháng họ vẫn gửi qua, một số phiếu sắp đến hạn khiến anh không thể không nhanh chóng sử dụng.Từ Thiên Thành biết rằng mẹ lo anh cuộc sống ở nông thôn quá khó khăn, nên anh đành tiếp nhận để người nhà không phải nhọc lòng.Chỉ là bây giờ anh đã kết hôn rồi, dù có là hôn nhân trên danh nghĩa thì cũng đã lập gia đình, không nên để người nhà nuôi Triệu Gia Lệ.Chút công điểm anh tích góp do làm công việc đồng áng mặc dù có thể lo được cho khẩu phần ăn của bọn họ, nhưng lại không thể mua sắm này nọ như bây giờ.Cơ bản họ không khác người dân làng bình thường là bao, khiến trong lòng anh cảm thấy có chút thất bại.Từ Thiên Thành thầm tính toán số tiền còn lại trong tay, nếu cứ tiếp tục tiêu xài hoang phí, cộng với chi phí thuốc men hàng tháng của Triệu Gia Lệ, thì cùng lắm cũng chỉ được khoảng hai năm.Anh không biết mình sẽ ở đây bao lâu, liệu có xảy ra tình huống ngoài ý muốn nào hay không.Tốt nhất là tìm cách kiếm thêm tiền để duy trì mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày, sau này khi ly hôn thì còn có thể để lại một khoản tiền cho Triệu Gia Lệ sinh sống.Sinh lời nhiều nhất chính là đầu cơ trục lợi, chỉ có điều rủi ro quá lớn.Anh là gia chủ tương lai của nhà họ Từ, không thể vì một chút lợi nhuận nhỏ mà mạo hiểm lớn như vậy, anh cần phải có một công việc chính thức mới được.Công việc phù hợp có thể tìm được ở nông thôn là không nhiều, những việc nhiều tiền thì có nhiều người tranh giành, toàn là việc cho một người, không thể an bài nhiều vị trí làm việc.Nếu là thành phần của anh trước kia thì chắc chắn không thể cạnh tranh nổi, bây giờ kết hôn rồi đâm ra lại dễ dàng không ít.Tác giả có lời muốn nói:Nam chính có lẽ không được lòng người lắm, tính cách không hoàn hảo, trọng nam khinh nữ, dối trá, bạc tình, đạo đức giả, tự tư tự lợi, đối tốt với người khác cũng vì có mục đích.

Ngay cả khi trong lòng thực sự rung động mà vẫn luôn có ý định ly hôn, bỏ vợ để về thành phố.

Thế nhưng...!đi không được.Những tâm tư này của anh Triệu Gia Lệ đều nắm rõ như lòng bàn tay, tuyệt đối sẽ không chịu khổ, càng không thể dễ dàng bị dụ.


Thực ra dù so với bất cứ ai thì xuất thân của cô và hoàn cảnh lớn lên đều lạnh lẽo hơn, càng am hiểu ngụy trang.

Nam chính hiện tại vẫn còn rất ngây thơ, so với nữ chính đúng là đồng thau chống đối vua, vẫn bị đè bẹp, không có khả năng trở mình.Tất nhiên đây chỉ là tiểu thuyết, là cá nhân tôi thích thể loại oan gia vui vẻ này.


Khi chênh lệch thân phận xung đột với tư tưởng.

Bản chất của tư bản là bóc lột và chèn ép, sẽ không tồn tại bất kỳ tình tiết hoa mỹ và tẩy trắng.

Trên thực tế nếu gặp người đàn ông như vậy thì phải tránh xa, bằng không sẽ bị tổn thương..