Đường Diệu rúc vào trong ngực anh, trên người anh không hề có chút thịt, vừa sờ vào đã cộm tay, có thể thấy được cuộc sống mấy năm vô cùng khốn khó.

Thời buổi này mọi người đều rất nghèo khổ, nhưng gầy gò như người đàn ông của cô thì thật hiếm thấy!“Anh A Thành, anh để em làm chuyện này đi.


Từ lúc em tỉnh lại, mỗi ngày đều nghĩ mà rơi nước mắt, luôn cảm thấy vô cùng có lỗi với mọi người.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, cơ thể đã khỏe nhưng trong lòng lại u uất, anh để em làm vì gia đình, được không?”Thật ra Đường Diệu cũng không phải người yếu ớt, cô nói vậy chẳng qua chỉ để thuyết phục người đàn ông của mình thôi.Người đàn ông này, cô là người hiểu rõ nhất.Nhưng, cô hiểu anh, người đàn ông này cũng biết rõ cô nhất.

Anh duỗi tay xuống quay người cô lại đối diện với mình, bốp một tiếng, anh nói: “Không được làm anh sợ! Vì dỗ anh mà nói bậy nói bạ, gì mà trong lòng u uất chứ! Em còn khỏe mạnh thế này mà!”Anh dùng sức cắn cô một cái, nói: “Nếu còn dọa ông đây, không phải chỉ đánh thôi đâu.”Đường Diệu: “…”Mặt cô lập tức đỏ bừng, nói: “Vậy anh còn muốn làm gì?”“Chuyện này…”Trong phòng nhỏ lại phát ra âm thanh lần nữa, hai người sợ đánh thức hai bé con nên không dám tạo ra tiếng động quá lớn.Nắng hạn gặp mưa rào, bao nhiêu cũng đều không đủ.Sáng sơm hôm sau Đường Diệu ngủ dậy, cô ngồi trên giường đỏ mặt mắng một câu: “Tên lưu manh thối!”Khương Thành vừa vào cửa đã nghe thấy câu này, anh nhướng mày, nói: “Vừa sáng sớm đã nhắc anh rồi?”Anh liếc mắt nhìn heo con trên giường, nhanh chóng tiến lên, xoạch một tiếng: “Anh không thể phụ sự kỳ vọng của em được!”Đường Diệu đấm lưng anh, quát: “Anh làm gì thế, ban ngày ban mặt!”Khương Thành hắc hắc hắc nở nụ cười, anh niết khuôn mặt nhỏ của vợ mình, nói: “Bây giờ ban ngày ban mặt, nếu là buổi tối chắc chắn không phải như vậy!”Mặt Đường Diệu như muốn bốc cháy, cô nhéo anh một cái: “Anh nói bậy đủ chưa?”Khương Thành: “Anh sai rồi, anh sai rồi!”Không hề thấy đau, anh chỉ đùa với vợ thôi.Đường Diệu hừ một tiếng, vênh váo đắc ý nâng cằm, nói: “Biết sai là tốt.”Sau khi nghĩ ngợi một lát, cô thấp giọng: “Chuyện chợ đen…”Cô thật sự muốn đi.Khương Thành quyết đoán: “Không đi!”Lúc thấy Đường Diệu sắp cuống cả lên, ngữ khí anh nhanh hơn rất nhiều: “Đợi mấy ngày nữa rồi chúng ta đi.”Đường Diệu: “Hả?”“Em vừa tỉnh lại không bao lâu, mọi người vốn dĩ cũng tò mò, chắc chắn rất nhiều người đặt lực chú ý về phía mình, chúng ta phải cẩn thận chút.

Anh thường xuyên xin nghỉ, tuy mấy chuyện thiếu ăn này là của mình, nhưng cũng khó tránh khỏi bị người ta chú ý rồi tố cáo.


Không phải em nửa tháng sẽ đi kiểm tra một lần à? Dù sao trong đội cũng biết chuyện em kiểm tra, lúc đó chúng ta lấy danh nghĩa này luôn.

Chúng ta đi một lần trước xem tình hình, em thấy thế nào?”Sáng nay Khương Thành đã suy nghĩ thật lâu, mạch lạc rõ ràng: “Dù sao em cũng vừa khỏe lại, đừng đi ra ngoài nhiều, cứ nói ở nhà bồi dưỡng, đến lúc đó đương nhiên người đi kiểm tra sẽ là anh.”Đường Diệu gật đầu: “Chốt!”Khương Thành: “Vậy anh đi làm việc đây!”Hôm qua anh đã không đi làm, hôm nay không thể trì hoãn thêm được.

Khương Thành nhanh chóng mở cửa, bây giờ ít nhiều cũng bị muộn rồi, cũng chỉ một lát nên mọi người không so đo với anh.


Mấy người đàn ông chơi với anh từ nhỏ thấy người trước mắt hơi xanh xao, lúc này đều nở nụ cười ái muội, anh dỗi tôi tôi dỗi anh trêu ghẹo Khương Thành.Khương Thành làm như không thấy, thấp giọng nói: “Tối nay đừng đi ra ngoài, cho các cậu ít trái cây.”Mọi người nghe thế ánh mắt liền sáng lên, cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng đào đất làm việc.

Sao ngày không trôi nhanh chút nhỉ? Trái cây cũng ngon lắm đấy!Bên này Khương Thành làm việc cẩn thận, bên kia Đường Diệu cũng có chuyện riêng.Khương Thành vừa đi, Tiểu Đường Đường nhà bọn cô liền tỉnh dậy.“Mẹ ~” Tiểu Đường Đường xoa xoa mắt muốn bò dậy, mềm mại lẩm bẩm: “Muốn tiểu ~”Đường Diệu bế con gái lên: “Mẹ ôm con đi.”.