Nhưng vào lúc này, Trần Viễn đột nhiên cảm nhận được một nguồn sức mạnh tấn công vào bụng, cơn đau khiến hắn phải cuộn mình kêu "ai da" một tiếng, cánh tay ôm Phó Lê cũng buông lỏng ra.

Ngay sau đó, cánh tay hắn bị bẻ quặt một cách thô bạo, khuỷu tay bị xoắn như ốc vít.

“Đau, đau quá!” Trần Viễn thảm thiết rống to, tay trái thả nổi trên mặt sông, sặc mấy ngụm nước, cánh tay phải mềm oặt rũ xuống.

Chửi thầm một tiếng, khuôn mặt thanh tú của Phó Lê tràn đầy ý cười, ngay sau đó cô lặn xuống nước rồi bơi về phía trước, chỉ một phút sau đã leo lên bờ.


Kiếp trước cô phải chăm chỉ luyện tập bơi lội, cho nên bây giờ kỹ năng dưới nước đã tốt hơn rất nhiều.

Lúc này, áo khoác trên người Phó Lê đã bị tên khốn kia xé rách, lộ ra sợi bông, thậm chí áo lót cũng lộ ra, ướt đẫm dính chặt vào người.

May mà không bị lộ da thịt, không bị tên khốn đó lợi dụng.

Phó Lê thở phào nhẹ nhõm, không khỏi rùng mình một cái, vội vàng ôm con cá lớn mới câu được dưới sông vào trong lòng, che đi nơi bị xé rách.

Trước khi chết, cô đã không được ăn uống đầy đủ trong một thời gian dài.


Vì vậy, khi nhìn thấy con cá này, trong đầu Phó Lê chỉ hiện lên một khái niệm duy nhất: Thịt! Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại đi bắt cá bằng tay không, ai ngờ vẫn tóm được một con.

Trần Viễn kêu gào thảm thiết, tiếng ho sặc sụa không ngừng vang lên, cô ôm cá quay đầu lại nhìn tên khốn nạn đó, vừa định rời đi…Bỗng nhiên, một nhóm người lao ra từ rừng hồng trên sườn đồi cách đó không xa, xôn xao tiến về phía Phó Lê, người dẫn đầu không ai khác chính là em gái cô, Phó Đào.

Phó Đào mặc một chiếc áo khoác màu xanh quân đội, hai bím tóc thắt ở trước ngực, mỉm cười tươi rói vừa đáng yêu vừa thân thiết, nhìn Phó Lê rồi lanh lảnh nói: "Chị, tại sao chị lại rơi xuống sông cùng với anh Trần Viễn?"Trong lúc đó, có người phía sau đã nhìn thấy Trần Viễn còn đang vùng vẫy dưới nước, lập tức cởi áo nhảy xuống sông cứu người.

Khoé miệng Phó Lê khẽ mím chặt, kiếp trước cô để cho Trần Viễn lợi dụng ở dưới nước, người đàn ông trần trụi nhảy xuống sông, sau đó lại bế cô lên bờ, cảnh tượng đó giống hệt như đang yêu đương vụng trộm trước mặt cả làng.

Phó Đào vẫn cứ tươi cười trước vẻ mặt chật vật của cô: “Chị gái, nếu chị muốn gả cho Trần Viễn, chỉ cần nói với người trong nhà một tiếng là được, không cần phải kéo anh ấy vào chỗ chết!”.