Trần Viễn theo sát ở phía sau cô, thở hổn hển, ánh mắt vẩn đục, cười đến toét miệng: “Em gái, có chuyện gì mà tối vậy rồi còn tìm anh, có phải hay không muốn…”Nói còn chưa dứt lời thì “bốp” một tiếng, một cái nắm đấm ập đến mặt hắn ta.

Đánh đến mức Trần Viễn lập tức lùi lại vài bước, cơ thể dựa lên trên cây, đầu óc vang tiếng ong ong.

Qua một lúc lâu sau, hắn ta sờ cái mũi mình.

Trên tay sờ đến máu mũi dính nhớp đỏ tươi.

Trần Viễn bị máu mũi của mình dọa sợ, sắc mặt tái nhợt cứng đờ tại chỗ đó.

Phó Lê thấy chỉ một đấm của cô đã đánh người đàn ông từng tay đấm chân đá với mình phải chảy máu, trong lòng lập tức sinh ra một loại cảm giác sung sướng vì báo được thù.

Loại cảm giác này khiến cho cô nhiệt huyết sôi trào.


Cô nghĩ, một thằng đàn ông như vậy, khốn nạn làm cô sống không bằng chết như vậy, mỗi ngày sống nơm nớp lo sợ, còn không biết chịu đựng bao nhiêu vũ nhục rồi.

Lúc trước cô sợ hắn ta muốn chết, cũng hận hắn ta muốn chết.

Bây giờ, cũng chỉ còn lại hận.

Cô có thể đánh hắn ta, có thể đánh hắn ta giống như chó mà quỳ rạp trên mặt đất, ngay cả đứng cũng không đứng dậy nổi.

Cô sẽ không bị hắn ta nắm tóc đập vào tường nữa, cũng sẽ không bị đánh đến người đầy vết bầm, mùa đông cũng sẽ không bị tạt một bát nước lạnh nữa.

Cô có thể báo thù cho chính mình.


Phó Lê nghĩ, cô bước lên phía trước hai bước, thừa dịp Trần Viễn còn chưa phản ứng kịp lại cho hắn một đòn.

Một đòn này đánh thẳng lên trên huyệt thái dương của Trần Viễn, trực tiếp đánh người đến hôn mê bất tỉnh.

Phó Lê dường như còn ngại không đủ, nắm đấm sắt đấm thẳng đến trên người Trần Viễn, tiếng kêu rên khi nắm tay đấm đến da thịt không ngừng truyền đến.

Vài phút sau Phó Lê đánh mệt mỏi rồi, cô thu tay lại dựa vào gốc cây tạm nghỉ.

Chỉ có sức lực cô lớn hơn, chứ thể lực cũng không tốt hơn trước đây bao nhiêu.

Nghỉ ngơi xong rồi, tinh thần Phó Lê mới tỉnh táo lại, lúc đi xem Trần Viễn dáng vẻ còn nghĩ mà sợ.

Cô sẽ không… đánh chết người nhỉ?Trong lòng Phó Lê lộp độp, vội đi dò xét hơi thở của Trần Viễn, thấy hắn ta đang mở to mắt.

Ngay khi thấy ngón tay ở trước mắt mình, Trần Viễn sợ hãi kêu lên: “Cô, cô đừng tới đây, đừng đánh tôi!”Giọng nói của hắn ta như là chứa đàm, khàn đặc khó nghe.

Hắn ta sợ tới mức không ngừng trốn tránh về sau, có lẽ đã đụng vào vết thương chỗ nào đó, bỗng nhiên đứng dậy cong eo ho khan, trong một chốc lát sau Phó Lê phát hiện trên môi hắn ta chảy máu….