Phó Lê đi dạo dọc theo đường phố, sau khi thu hoạch vụ thu xong, cô không có đến trấn trên nữa, hơn nữa đời trước sau nửa năm kết hôn, cô có gần một năm không có đến trấn trên.

Trấn nhạc cụ dân gian đường phố không dài, chỉ có ngắn ngủi 500 mét, hai bên đường phố phần lớn là nhà trệt thấp bé, chỉ có số ít mấy căn nhà lầu hai tầng.

Hôm nay là ngày hội chợ, hai bên đường phố bày đầy các loại quầy hàng, cái gì cũng có bán.

Phó Lê chầm chậm đi dạo, đầu hơi cúi thấp, ánh mắt dừng trên một quầy hàng, tránh né ánh mắt nóng rực tới tới lui lui của mọi người.

Cô dùng ba mao để mua xà phòng cất nó vào trong áo của mình, dùng năm tiền mua bịch quả mơ ướp, quả mơ vừa chua vừa mặn, không có ăn ngon như hạnh khô của Chiêu Đệ cho cô.

Phó Lê hối hận, nhưng lại tiếc phải vứt đi, đành cất vào trong túi.


Lúc đi ngang qua quán mì, cô lại thèm… Tính toán đâu ra đấy, bây giờ mới là ngày thứ ba cô trọng sinh về, ngoại trừ cá hầm cải chua ban đầu, thì cô chưa ăn thỏa thích lần nào nữa.

Nửa năm ở nhà họ Trần trước đây, ngay cả một bữa ăn no cô cũng cần phải có người tiếp tế, nói chi là ăn đầy đủ.

Phó Lê ngồi trên một cái ghế hẹp, gọi một chén mì trộn thái thịt, ba mao tiền.

Cô cực kỳ đau lòng không nhịn được nhéo nhéo túi bên tay phải, tiền còn thừa nơi đó khiến cho cô có chút cảm giác an toàn.

Rất nhanh, bát mì trộn thái thịt to được bưng lên.

Trên mì sợi thật dài là một tầng thịt thái, nói là thịt thái nhưng thật ra rất ít thịt, đa số toàn là cải trắng, ớt cay, khoai tây và rau dưa.


Nhưng rang đến dầu hòa tan toàn bộ đều hồng, thơm ngào ngạt, ngửi một chút liền cảm thấy hương vị đủ đầy.

Phó Lê cầm lấy chiếc đũa trộn đều mì trộn thịt thái, một chén mì trộn thịt thái ngâm vào trong nước canh, mùi thơm ngon đến nỗi ứa nước miếng.

Một chén thật lớn đều vào bụng của Phó Lê, căng no khiến cô không nhịn được ợ một cái.

Sau khi cô ăn xong, cô cũng đi đến điểm cuối trên đường phố không lớn này, thuận tay còn mua bịch hạt dưa rang, một phần hai mao, không phải cùng một loại với hạt dưa mà trước đó cô thấy của người bán cửa hàng bách hóa ăn, ngửi chỉ mấy mùi vị khét, rang khô và có chút vị mặn.

Vốn dĩ Phó Lê không thích ăn hạt dưa, cô chỉ nếm thử.

Sau khi nếm thử, cô đi vào Lương Du Môn Thị, so với Cung Tiêu Xã, bên này bán nông sản nhiều chủng loại hơn, đương nhiên giá cả cũng mắc hơn.

.