Khương Nham cũng không nói đứa nhỏ không phải mình ôm đi, cũng không nghi ngờ thân phận của Bán Hạ, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi em dâu, tôi không tìm hiểu rõ tình hình, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ trả đứa nhỏ lại cho cô, để cô yên tâm đưa con về nhà.

”Bán Hạ nhanh chóng gật đầu, cô cũng không nghĩ tới đội trưởng Khương này dễ nói chuyện như vậy: “Cám ơn anh đội trưởng Khương.

”Khương Nham khua tay: “Không, cô không cầm cảm ơn tôi, là chúng tôi có lỗi với cô, khiến cho một nữ đồng chí như cô phải vất vả mệt mỏi đuổi theo mấy ngày tới đây.

”Bán Hạ càng ngày càng cảm thấy đội trưởng Khương này không tệ, chuyện đứa nhỏ là Thạch Đông Thanh một bên tình nguyện giấu diếm cả hai phía, nếu không đội tưởng Khương này sẽ không ôm con trai của cô đi, làm ra chuyện chia rẽ mẹ con bọn họ.

Đội trưởng Khương nói: “Đứa nhỏ ở nhà tôi, cô chờ một chút, tôi đi vào chào hỏi rồi dẫn cô quay về.


”Bán Hạ gật đầu.

Sau hai phút đội trưởng Khương liền trở ra, mang theo Bán Hạ sốt ruột gặp con trai đi về phía khu tập thể cán bộ cách đơn vị hai con đường.

Chỗ cửa ra vào khu tập thể cán bộ, ông Trưởng và một ông khác đang ngồi đánh cờ dưới bóng cây, nhìn thấy Khương Nham đưa theo một nữ đồng chí trở về, liền hỏi: “Đội trưởng Khương Nham, đây là thân thích nhà cậu sao?”Khương Nham không giải thích, chỉ gật nhẹ đầu, nói một câu bác cứ chơi đi liền tiếp tục dẫn Bán Hạ đi về phía trước.

Một ông khác đánh cờ tiện thể nói: “E rằng là người trông con tìm từ nông thôn, Bạch Vi kia có chỗ nào giống như người biết trông con, hôm nay đứa nhỏ khóc mãi không ngừng, bà già nhà tôi không nhìn được còn giúp đỡ trông giùm nửa ngày đấy.

”Ông Trương nhân tiện nói: “Ôi chao, quen dần là được, phụ nữ làm mẹ là trời sinh, dần dần là biết thôi, không nói mấy chuyện này nữa, đánh cờ đánh cờ.

”Bán Hạ vừa đi theo Khương Nham đi tới dưới nhà thì nghe thấy tiếng khóc tan nát cõi lòng của đứa nhỏ, con của mình sao cô nghe không hiểu, Bán Hạ vội vàng xông lên trên, trong lòng gấp gáp vô cùng.

Khương Nham chạy theo sát lên.

“Em dâu, ở đây.

”Anh ấy lấy chìa khóa ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Bán Hạ trực tiếp vọt vào trong.


Tiểu Thạch Đầu nằm trên ghế sô pha trong phòng khách, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đầu đầy mồ hôi khóc đến mức trên mặt đều là nước mắt, đứa nhỏ vừa khóc vừa nhích tới nhích lui, chỉ thiếu chút nữa là đứa nhỏ sẽ rơi xuống từ trên ghế sô pha.

Bán Hạ nhìn mà sợ hết hồn hết vía, tiến lên một nắm bế đứa nhỏ lên.

Mặc dù đã mấy ngày Tiểu Thạch Đầu không nhìn thấy mẹ nhưng vẫn nhận ra hơi thở của mẹ, cũng nhận ra mẹ, không còn khóc lớn, chỉ tủi thân chép miệng nhỏ lèm bèm, khuôn mặt nhỏ vùi vào trước ngực Bán Hạ.

Bạch Vi đang pha sữa bột cho đứa nhỏ trong phòng bếp, nhìn thấy có người đột nhiên đi vào nhà, dọa cho cô ta suýt chút nữa kêu lên tiếng, nhưng vừa nhìn thấy Khương Nham phía sau lại không kêu nữa, chỉ là rất nghi ngờ chỉ vào Bán Hạ hỏi Khương Nham: “Người này là ai?”Khương Nham nhìn cô ta một cái sâu xa: “Đây là mẹ đứa nhỏ.

”Sắc mặt Bạch Vi cứng đờ: “Cái… cái gì? Mẹ ai?”“Em vào đây với anh.

” Khương Nham kéo Bạch Vi vẻ mặt hoảng hốt đi vào phòng ngủ, đóng cửa một cái, để Bán Hạ và đứa nhỏ chờ bên ngoài.


Bán Hạ ngẩng đầu nhìn một cái, lại cúi đầu nhìn con của mình, cứ có một cảm giác mấy ngày không gặp Tiểu Thạch Đầu gầy đi trông thấy.

Tiểu Thạch Đầu vùi đầu mấy lần cũng không được ăn, tủi thân chẹp miệng nhỏ lại muốn khóc, Bán Hạ nhanh chóng lấy khăn từ trong túi quần áo ra, luôn vào trong áo dùng sức lau ngực, cởi cúc nghiêng người quay người đưa lưng về phía phòng ngủ, cho Tiểu Thạch Đầu bú sữa.

Qua mấy ngày Tiểu Thạch Đầu cuối cùng cũng được bú lại sữa mẹ, hai tay nhỏ ôm lấy phần ăn của mình ăn vui vẻ thỏa mãn.

Bán Hạ lau mồ hôi trên trán Tiểu Thạch Đầu, sự lo lắng cuối cùng cũng được buông xuống, ôm lấy con trai mất đi mà có lại được của mình, cô chưa bao giờ yên tâm giống như thời điểm này.

.