Lưu Ngọc tức giận công tâm: “Mày không gả, nằm mơ đi! Tao nói cho mày biết, chuyện mày kết hôn là do lão thái thái quyết định.

Để xây nhà mới.

Nhị thúc mày đã chọn xong gạch rồi.

Mày muốn gả cũng phải gả, không muốn gả cũng phải gả.”“Tam thẩm, các người có bản lĩnh hẵng xây nhà lớn.

Không có bản lĩnh thì đừng xây.


Bán cháu gái xây nhà, cũng không sợ già trẻ toàn thôn chọc vào cột sống của mấy người.” Chị cả Thẩm Mai nói, cô cũng tức giận không nhẹ.Lưu Ngọc cười nhạo một tiếng: “Bọn mày có thể quyết định?”Đáng tiếc nụ cười ác độc này không thể duy trì được vài giây, liền thét lên một tiếng chói tai.Thẩm Thanh Nguyệt cũng không nói mấy lời vô nghĩa, cầm cái cào phân dính uế vật bôi lên quần áo Lưu Ngọc.Lưu Ngọc nào còn tâm trí lo lắng chuyện khác.

Oán hận nhìn Thẩm Thanh Nguyệt một cái, thấy cái cào phân lại chọc tới.

Ngao một tiếng kêu to, sau đó chạy mất.Bà ta chỉ có hai bộ quần áo.

Bộ này là bộ tốt nhất, bị biến thành như vậy, vừa ghê tởm vừa tức giận.Nước mắt đều rơi xuống.

Trong miệng hùng hùng hổ hổ không ngừng, quần áo của bà ta!Trong nhà ầm ĩ.

Lão thái thái ở nhà giữa nghe được, đi ra chống eo mắng to: “Muốn chết à, cả ngày quỷ rống quỷ kêu.

Mẹ nó, một đám của nợ, cái gì cũng biết không làm, chỉ phá nhà là nhanh!”Đừng nhìn Lưu Ngọc kêu gào với Thẩm Thanh Nguyệt, nhưng trước mặt mẹ chồng đều tự giác thấp hơn một đoạn, vẻ mặt đưa đám nói: “Mẹ.

Mẹ xem con nha đầu chết tiệt Thẩm Thanh Nguyệt kia đi, làm hỏng quần áo của con, con mặc kiểu gì nữa, một bộ quần áo này tốn hơn hai mươi đồng tiền đấy.”Bộ quần áo này là quá khen thưởng của chồng bà ta khi bà ta Lưu Ngọc sinh được con trai.


Toàn thôn đều biết, bà ta đã sớm khoe khoang khắp thôn!Nói là khoe quần áo, kỳ thật chính là khoe mình sinh được một thằng con trai.

Hiện tại quần áo dơ bẩn như vậy, mặc kiểu gì nữa?Thứ này không giống thứ khác.

Dù giặt sạch, trong lòng cũng thấy vướng mắc.Lão thái thái nhìn thoáng qua liền chán ghét quay mặt đi: “Cô đứng xa tôi một chút.

Tới một con nhóc cũng không trị được.” Bà ta chán ghét Lưu Ngọc vô dụng.Lưu Ngọc vốn đang muốn lão thái thái làm chủ cho mình, để Thẩm Thanh Nguyệt bồi thường.

Nhưng đại phòng đã không thể bồi thường cho bà ta.Tưởng tượng đến lần này, bị thiệt cũng chỉ có thể nuốt vào, bà ta thật sự nhịn không được, nói: “Bán nó cũng đền không nổi!”Sau đó Lưu Ngọc phẫn nộ gọi con gái mình một tiếng: “Thẩm Chiêu Đệ, đi ra giặt quần áo cho tao.”Một cô gái gầy yếu đi ra, trầm mặc tiếp nhận bộ quần áo, giống như một thói quen.

Lúc trước chuyện giặt tã, lau dọn cho các em đều là cô làm.Rõ ràng chỉ nhỏ hơn Thẩm Thanh Nguyệt một tuổi.

Thẩm Chiêu Đệ lại gầy như cây đậu giá, Lưu Ngọc càng thêm tức giận, hung hăng trừng mắt nhìn con gái lớn một cái.Tam thẩm Lưu Ngọc đi rồi.


Bà nội Từ Tú Chi mới trừng mắt nhìn Thẩm Thanh Nguyệt một cái: “Vừa rồi bọn mày còn dám hô gả với không gả, con gái con đứa cũng không biết e lệ?”Từ Tú Chi đi ra lại muốn hai chị em nhục nhã: “Tối hôm nay, chờ tất cả mọi người về nhà.

Sẽ nói chuyện này.”Thẩm Mai nói: “Bà nội, Nguyệt Nguyệt không gả.”Cô mở ra đôi tay như gà mái già che chở gà con, cha mẹ không còn nữa, cô lớn tuổi nhất, nhất định phải chăm sóc cho hai em gái.Bà nội lại vươn tay muốn đánh Thẩm Mai: “Tao đập cái miệng rộng của mày, trưởng bối nói chuyện mày dám xen mồm vào.”Không chờ bà đánh tới, đã bị Thẩm Thanh Nguyệt giữ chặt tay.Thẩm Thanh Nguyệt lạnh lẽo nói: “Nói chuyện thì nói chuyện, đừng động thủ động cước.” Sau đó hất tay qua bên.Bà Từ Tú Chi vốn là bà lão ở nông thôn quen làm việc nặng, cũng không biết Thẩm Thanh Nguyệt lấy sức lực ở đâu, làm bà ta phải lùi lại vài bước ngã ngồi trên mặt đất.Trong nhà, Từ Tú Chi là nhân vật nói một không hai, trọng nam khinh nữ, chướng mắt mấy bé gái đại phòng, luôn chèn ép ba hị em các cô, thời gian dài, các cô đã sớm không dám phản kháng.Thẩm Thanh Nguyệt vừa phản kháng chính là chọc một lỗ lớn trên trời.Từ Tú Chi ngao một tiếng, sau đó một bên khóc một bên vỗ đùi nói: “Ai u, cháu gái đánh tôi.

Tô không thể sống nổi……”Thẩm Mai ở bên cạnh, da đầu đã tê rần.Bà nội ngao ngao bắt đầu mắng, chị cả Thẩm Mai càng nghe mặt càng trắng, mấy năm nay ảnh hưởng từ chính sách cũ, cô vẫn có chút sợ hãi, cô vẫn cố nén sợ hãi chắn trước mặt Thẩm Thanh Nguyệt.Trong lòng Thẩm Thanh Nguyệt ấm áp, vành mắt lại đỏ lên.Đời trước chị cả mới là người bị Thẩm gia hại thảm nhất, cả đời giống con bò già bán mạng cho Thẩm gia.

Đến cuối cùng chết vì bệnh kiết lỵ!.