Sở dĩ những người này nói như vậy cũng là do lúc đầu tự Tô Nam khoe.


Dù sao cô chỉ là một cô gái nông thôn, luôn cảm thấy thiếu vài phần tự tin, sợ người ta coi thường mình nên lúc đó luôn thích khoe về Châu Ngạn.Bây giờ cảm thấy khi đó mình thật sự rất ấu trĩ, rất ngu ngốc, vì thế vừa cười vừa đáp: “Trong nhà có tốt thế nào đi chăng nữa, cháu cũng không thể luôn dựa vào người khác mãi được, lao động là vinh quang nhất, cháu cũng không muốn ở nhà ăn bám.

Không phải các thím đều nghĩ như vậy sao? Phụ nữ chúng ta vẫn phải gánh nửa bầu trời.”Những người khác vốn còn đang định trêu ghẹo những cô gái trẻ tuổi làm việc không nhanh nhẹn, nhưng bây giờ thấy cô bình tĩnh như thế, còn có thể đáp trả lại, lập tức cảm thấy không thú vị.Thím Trần nói: “Tới rồi thì mau làm việc, bây giờ cũng không còn sớm nữa.”Tô Nam vội vàng đi thay quần áo.Tất cả vẫn quen thuộc như vậy nhưng lại cảm thấy rất xa lạ.Trời rất nóng, trong nhà bếp còn nóng hơn bên ngoài.Đã vài năm Tô Nam không làm việc rồi, cho dù trong lòng quyết định phải chịu khó, nhưng vẫn cảm thấy có hơi không nhịn được, chỉ riêng đổ nước vo gạo đã cảm thấy lưng mướt mồ hôi, có hơi không thở nổi, không giống các thím khác có thể làm xong những việc này một cách thoải mái nhẹ nhàng.Cô cắn răng, cố gắng kiên trì không kéo chân, cho dù thế nào thái độ cũng phải bày ra.Cô làm chậm vậy tranh thủ làm nhiều một chút, khi người khác nghỉ ngơi thì cô lại không dừng.Gạo đặt vào nồi hấp nấu chín xong, những thím khác cũng chuẩn bị nghỉ ngơi một lúc, nhưng Tô Nam lại tự mình đi rửa rau.Thím Trần nói: “Các bà nói Tiểu Tô sao vậy? Hôm nay trông không đúng.”Thím Lưu phụ họa: “Người cũng cần mẫn hơn.”Thím Cao hắt cho một xô nước lạnh: “Cũng không biết có thể kiên trì được bao nhiêu ngày, lúc vừa mới tới không phải cũng rất chăm chỉ sao? Sau đó mới bao nhiêu ngày đã thay đổi rồi, đây cũng chỉ là chuyện trong lúc nhất thời thôi, còn trông mong có thể như vậy mãi được chắc? Tôi nhìn thấu rồi, con nhỏ này không phải người được việc, nếu không phải có quan hệ làm sao có thể vào chỗ chúng ta được?”Lời này có hơi chua chát, vì lúc này công việc không dễ tìm, con gái bà ta cũng muốn nào nhưng đột nhiên danh sách mất tăm, nói là đã sắp xếp cho người ta rồi, sau đó thì Tô Nam tới.Khi tới còn nói là cô gái từ nông thôn tới làm việc chắc chắn nhanh nhẹn, kết quả sau khi vào mới phát hiện ra đồ yếu ớt, làm gì cũng yếu hơn người khác, sức còn không bằng bọn họ, vừa nhìn đã biết là ở nhà được chiều quen rồi.Cũng không biết gia đình nông thôn thế nào mới nuôi con gái thành ra như thế.

Nếu không phải vào thành phố còn có thể tìm được nhà chồng sao? Đừng nói người ưa nhìn thì dễ tìm, thanh niên trong thành tìm đối tượng còn không phải bản thân thích là được mà còn cần người nhà đồng ý.


Thứ người nhà chồng nhìn cũng không phải tướng mạo của con dâu mà là nhìn điều kiện của người ta, và hai vợ chồng sống với nhau có thể ăn được cơm hay không.Mấy ngày Tô Nam vừa vào xưởng cũng có rất nhiều người sáp tới, nhưng sau khi biết điều kiện người cũng ít dần, cho dù có cũng đều là người có điều kiện chẳng ra làm sao.Kết quả Tô Nam người ta thật sự tìm được người có điều kiện tốt, trước đó đã kết đối tượng rồi, sau khi kết hôn chú rể còn tới bên này phát kẹo cưới cho bọn họ.Hay thật, một chàng trai có thể diện bao nhiêu!Bây giờ thím Cao ghen tị đến mức có thể vắt thành nước.Sau khi ba bà thím nói chuyện phiếm xong lại đứng dậy làm việc, thím Trần thấy lưng Tô Nam ướt nhẹp mồ hôi mới kêu cô nghỉ đi.


Không quan tâm đứa trẻ này có giả bộ hay không nhưng vừa rồi vẫn luôn làm việc.Tô Nam lau mồ hôi: “Làm xong rồi nghỉ sau, không sao ạ.” Cô phải bắt đầu tôi luyện ý chí của bản thân từ bây giờ.Nhóm giúp việc làm xong công tác chuẩn bị này, đầu bếp ở nhà ăn mới vào trong nhà ăn.Xưởng dệt này cũng không lớn, cùng lắm chỉ có ba trăm người ăn cơm, cho nên ngoại trừ bốn người giúp việc cũng chỉ có một đầu bếp.Vừa rồi ông ta nói chuyện, chém gió với người bên ngoài thuận tiện hút thêm điếu thuốc xong, lúc này mới gom đủ sức lực tới vung cái xẻng to đó, nấu mấy chảo to đồ ăn..