Không đợi Sơn Trà từ chối, Vương Ái Hồng đã cầm đồ vào trong phòng bà Lưu mặc thử trước rồi, lúc ra ngoài thì càng thêm yêu thích vô cùng, mặt mày rạng rỡ, giương khóe môi e lệ hỏi: “Thế nào? Trông có hợp không?”
Dáng người của cô ấy với Sơn Trà cũng gần giống nhau, Sơn Trà mặc lên hợp thì cô ấy mặc lên cũng hợp.
Tuy rằng mặc ở trong quần áo từ bên ngoài không nhìn được gì, nhưng mà cô ấy vẫn có thể tự cảm nhận được đúng là không hề giống như bình thường.

Sơn Trà miệng ngọt mà khen: “Rất hợp, cô mặc vào còn hợp hơn cả tôi nữa.”
Lời này khiến cho trong lòng Vương Ái Hồng rất hưởng thụ, cô ấy tưởng rằng đây là Sơn Trà làm cho bản thân, bây giờ lại mặc ở trên người cô ấy, sợ Sơn Trà không vui, bèn vội vàng lôi kéo tay cô nói: “Cô bỏ ra nhiều công sức như thế, tôi chắc chắn sẽ không thể cứ thế lấy của cô được, nếu không thì tôi đưa cho cô năm đồng để mua lại, cô thấy như thế nào?”
Cô ấy nói xong thì trong lòng cũng có chút thấp thỏm, dù sao thứ này ở cửa hàng bách hoá trên thị trấn, ít nhất cũng phải đến tám, chín đồng, nhưng mà bây giờ trên người cô ấy cộng cũng chỉ có năm đồng, cho nên mới ra giá là năm đồng.
Thấy Sơn Trà một lúc lâu không lên tiếng, cô ấy lập tức lo lắng có phải là do mình đã ra giá quá ít rồi không, đang định trả cao thêm, lại nghe Sơn Trà nói: “Năm tệ nhiều quá, nguyên liệu làm ra thứ này cũng không phải quá tốt, thôi thì lấy của cô ba đồng đi.”

Đống vải vụn đó của cô cộng lại cũng còn chưa đến một đồng tiền vốn, tính ra cô vẫn còn lãi được hai đồng.
Vương Ái Hồng lại càng thêm vui sướng, sửng sốt một lát, rồi lập tức phản ứng lại, ôm cánh tay Sơn Trà nói: “Sao cô lại tốt như thế chứ.”
Con gái ở độ tuổi này không có quá nhiều tâm tư, có thích một người hay không cũng rất đơn giản, hôm nay cũng coi như là lần đầu tiên Vương Ái Hồng được tiếp xúc trực tiếp với Sơn Trà, lại phát hiện cô không hề giống chút nào với lời đồn ở trong thôn, khuôn mặt đẹp còn chưa nói, lại còn rất hào phóng nữa.
Nếu sớm biết thật ra cô là người tốt như vậy, thì hẳn là cô ấy đã chơi với cô từ lâu rồi, quả nhiên lời của bà tám trong thôn đều không đáng tin.
Cô ấy vô cùng vui vẻ mà móc ra ba đồng đưa cho Sơn Trà, đồng thời có chút ngượng ngùng mà nói: “Sơn Trà, tôi có thể lại làm phiền cô một chuyện nữa có được không?”
Sơn Trà đáp: “Cô nói đi.”
“Tôi còn muốn một chiếc nữa để thay ra, có thể lại làm phiền cô làm giúp tôi hai cái được không?”
Cô ấy thật sự rất thích kiểu áo này, cũng đã ước ao trong lòng lâu như thế, nếu không cũng sẽ không mặt dày đòi Sơn Trà làm thêm cái nữa cho mình.

Sơn Trà chờ chính là những lời này của cô ấy: “Không thành vấn đề, nhưng mà ở chỗ tôi không có vật liệu tốt.”
Vương Ái Hồng nghe xong, vỗ tay nói: “Chuyện này cứ giao cho tôi, mấy hôm nữa đúng lúc tôi có việc lên trấn trên, nếu như cô rảnh, chúng ta cùng đi dạo đi, cô muốn vật liệu gì thì để tôi mua, đến lúc cô làm xong, tôi đưa tiền công cho cô là được.”
Cô ấy rất có lòng tin đối với tay nghề của Sơn Trà, mà Sơn Trà lại lấy giá rẻ như vậy, chất lượng lại giống với ở cửa hàng bách hóa, mẫu mã đẹp mắt hơn thì chưa nói, giá cả còn rẻ hơn nhiều như vậy, thì cô ấy còn có gì mà không yên tâm nữa chứ.

Đợi đến khi Sơn Trà làm xong, cô ấy còn muốn cầm đi khoe với các chị em của mình một chút.
Hiển nhiên bây giờ Vương Ái Hồng đã coi Sơn Trà là chị em tốt, sau khi hẹn sẽ cùng nhau lên trấn trên, cô ấy còn chạy về nhà cầm một túi bánh bao sang đưa cho cô, lôi kéo Sơn Trà nói chuyện nửa ngày trời giống như chỉ hận đã gặp nhau quá muộn, cuối cùng mới quay trở về nhà mình.


Vương Ái Hồng vừa đi, bà Lưu đã tiến lên nói: “Ai cũng thấy được mặt tốt của cháu như vậy thì tốt.”
Cả Thanh Thủy Loan chỉ có bà ấy là biết Sơn Trà là một cô gái tốt, bây giờ thấy cô đã kết được bạn, trong lòng bà Lưu cũng thật sự thấy mừng cho cô.
Sơn Trà cười ngọt ngào với bà ấy: “Cảm ơn bà.”
Nếu không nhờ có bà Lưu, thì đơn đầu tiên này của cô cũng sẽ không thuận lợi như thế.
Bà Lưu tủm tỉm cười: “Khách sáo với bà làm gì, là do đồ cháu làm tốt mới đúng.

Ái Hồng cũng là một cô bé tốt, sau này hai cháu cứ chơi với nhau, còn có thể trò chuyện cùng nhau nữa.”
Sơn Trà cũng nghĩ như thế, Vương Ái Hồng là một cô gái thẳng thắn, rất đáng giá để kết bạn.
Chiếc áσ ɭóŧ đầu tiên đã bán ra thuận lợi, Sơn Trà càng thêm tin tưởng vào tay nghề của mình, công việc này cô cũng không định làm lâu dài, dù sao cô cũng không xác định sẽ làm một người may vá, chẳng qua trước mắt vừa mới chỉ bắt đầu, có thể tranh thủ được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu, thay vì suốt ngày đấu trí đấu dũng với hai mẹ con Tưởng Ngọc Trân thì ít ra cũng có việc này để làm.
Mắt thấy trời sắp tối, Sơn Trà cũng không nhiều lời với bà Lưu nữa, để lại cho bà một nửa số bánh bao mà Vương Ái Hồng cho cô, cô cầm một nửa còn lại kia vui vui vẻ vẻ trở về nhà.
Trong nhà không có ai, Sơn Trà cũng lười để ý một nhà bốn người kia đã đi đâu, móc chìa khóa ra mở cửa phòng phía tây, đặt bánh bao ở trên bàn đầu giường, sau đó cầm đồ đi vào nhà bếp múc nước rửa mặt.

Cô đến đây cũng đã vài ngày, không quen nhất chính là nơi tắm rửa, sân của nhà họ Tưởng không có giếng nước, ngay cả nhà bếp cũng chỉ đặt hai lu nước lớn, dùng xong thì phải đi ra ngoài tự xách về thêm.

Trước kia những việc này toàn là Sơn Trà làm, bây giờ thì rơi hết vào trong tay Triệu Xuân Hoa.

Sơn Trà thích sạch sẽ, cho dù không thể tắm rửa, thì buổi tối mỗi ngày cũng phải bê một thau nước lớn vào lau qua, một lu nước chưa dùng được hai ngày đã hết sạch.

Cô đi vào nhà bếp thấy hai lu nước đều còn lại không nhiều lắm, dứt khoát múc hết tất cả vào trong chậu rửa mặt rồi bê vào trong phòng mình.
Cô đang lau rửa ở trong phòng, bên ngoài Triệu Xuân Hoa đã dẫn theo Tưởng Ngọc Trân và Tưởng Ngọc Trân trở về.