"Anh sắp kết hôn, lừa em để làm gì?" Lý Hữu Lương vội vàng đưa tay.

Lâm Vân Hương hất anh ta ra.

Hai đứa nhỏ chạy tới, Nhâm Y Y rống Lý Hữu Lương, "Làm gì?”Lý Hữu Lương giật nảy mình.Lâm Vân Hương đi đến chỗ hai đứa nhỏ: "Bên ngoài lạnh, chú ấy bảo dì lên xe.”Nhâm Y Y lắc lắc đầu: "Cháu nhìn thấy.

Mẹ Tiểu Bắc, có phải chú ấy muốn đánh dì không? Không sợ.


Cháu đi tìm cha cháu nhờ cha cháu giúp dì.”Tâm Lý Hữu Lương vui vẻ: "Đúng, mau đi tìm cha cháu đi.”Nhâm Y Y choáng váng, sao anh ta không sợ hãi, hình như còn rất vui vẻ nữa.Tiểu Bắc lo lắng: "Ba ơi, chú Nhâm cao hơn ba, ba không đánh được chú ấy.”"Không thử làm sao biết?" Lý Hữu Lương nói chuyện rồi thoáng nhìn Lâm Vân Hương.

Lâm Vân Hương cười tới cổ quái, Lý Hữu Lương muốn hỏi cô cười gì, đã nghe được: "Anh muốn thử thế nào?”Thanh âm quen thuộc từ phía sau truyền đến, Lý Hữu Lương hoảng hốt xoay người lại, không phải Nhậm Duy Đông thì là người nào nữa.Bác trai bảo vệ ngăn Nhậm Duy Đông, Nhâm Duy Đông lo lắng.

Cách cây mai thấy Lý Hữu Lương định kéo tay Lâm Vân Hương, Nhâm Duy Đông không để ý chuyện đi đường vòng, xuyên qua ruộng hoa tới.May mắn là hoa và cây đã chết.

Nếu đang là mùa hè, đi kiểu này, quần áo không hư, cành lá tươi tốt cũng làm anh rất chật vật.Tâm Lý hữu Lương hơi choáng, nhưng vừa nghĩ Nhậm Duy Đông dám làm còn sợ người ta biết à: "Ông chủ Nhâm sao lại ở đây?”Nhậm Duy Đông không phải là người dễ đối phó.

Nếu không sẽ không tùy ý để bạn từ nhỏ đi tra Lý Hữu Lương, cũng sẽ không nghĩ đến chuyện dọn dẹp người Lâm gia.

Khi nghe tin Lâm Vân Hương ly hôn, anh cũng không đốt pháo.Đồng chí Nhâm Giác Tân trào phúng con trai có tâm nhãn nhỏ, Nhâm Duy Đông thản nhiên đồng ý, bụng anh nhỏ thì làm sao vậy.Vi phạm pháp luật à?Nhâm Duy Đông thu liễm trước mặt Lâm Vân Hương, đó là do anh tự tìm.

Người phụ nữ mà anh không nỡ gây khó dễ lại bị Lý Hữu Lương bạc đãi, không phải nể mặt đứa nhỏ, Nhâm Duy Đông đã sớm đánh một quyền tới.Nhâm Duy Đông vén mí mắt lên, liếc về phía con gái: "Mù à?”Hô hấp Lý Hữu Lương dừng lại chút, miệng chó không phun được ngà voi! Trên mặt anh ta chỉ ra sự tò mò: "Bởi vì con gái Y Y cảa anh thích chơi đùa với Tiểu Bắc?”"Không được?"Lý Hữu Lương cười lạnh: "Anh tin không?”Lâm Vân Hương lo lắng anh ta nói lung tung, Y Y sẽ thương tâm: "Lý Hữu Lương, đứa nhỏ còn ở đây.”Tiểu Bắc dựa vào mẹ, rất tò mò, ba đang cãi nhau với chú Nhâm sao?Nhâm Y Y trừng mắt nhìn Lý Hữu Lương, giống như một con hung thú nhỏ, tùy thời có thể giương nanh múa vuốt nhào tới.Lý Hữu Lương liếc mắt nhìn hai đứa nhỏ, đáy lòng cảm khái, vẫn là con trai anh ta ngoan.


Con gái của Nhâm Duy Đông thật sự có cùng đức hạnh với Nhậm Duy Đông, không phải đèn cạn dầu."Để hai người bọn họ lên xe trước đi." Lý Hữu Lương vì con trai nên nói như vậy.Nhậm Y Y nắm tay ba, rất ghét bỏ: "Cháu mới không lên xe của chú.”Lý Hữu Lương nhìn về phía Lâm Vân Hương, nghe thấy không? Không phải là anh nói trước mặt đứa trẻ.Nhậm Duy Đông: "Có chuyện gì thì nói thẳng.”"Anh ta bảo anh nói gì?” Lý Hữu Lương nhìn Lâm Vân hương hỏi.Lâm Vân Hương trừng mắt nhìn Nhậm Duy Đông.Nhâm Duy Đông không sợ: "Để anh ta cứ nói.”"Nói gì?" Lâm Vân Hương ôm Tiểu Bắc: “Muốn nói các người tự mình nói.

Chúng ta về nhà.”Lý Hữu Lương theo bản năng đưa tay: "Vân Hương!”"Bỏ tay anh ra!” Lâm Vân Hương phất tay lên.Nhâm Duy Đông muốn đi qua, thấy thế dừng lại, vui sướng khi người gặp họa nhìn Lý Hữu Lương.

Lý Hữu Lương tức giận: "Đừng nghĩ rằng tôi không biết anh muốn làm gì.”Nhậm Duy Đông: "Tôi sợ anh biết à?”Lâm Vân Hương vội vàng hô: “Nhâm Duy Đông!”Nhậm Duy Đông mắt điếc tai ngơ: "Không phải anh suốt ngày ở trước mặt tôi khen bà xã thật tốt, thì mấy ngày trước gặp nhau trên đường, tôi cũng không có tâm tư quan tâm đến cô ấy.”Lâm Vân Hương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, không nhắc đến đứa nhỏ thì tốt rồi.Lý Hữu Lương vẻ mặt kinh ngạc: "Anh nói gì?”"Nhậm Duy Đông tôi loại phụ nữ nào chưa từng thấy? Sự tò mò của tôi được tạo ra bởi anh đấy.” Thần sắc Nhâm Duy Đông rất vô tội.

Lý Hữu Lương há mồm cứng lưỡi, nhìn anh lại nhìn Lâm Vân Hương.

“Vân Hương anh...” Đột nhiên tỉnh ngộ lại.


“Vân Hương, em đã nghe thấy rồi chứ?”Nhậm Duy Đông: "Tôi định từ từ.

Nếu đã nói đến chuyện này, Lâm Vân Hương, em xem có thể cân nhắc anh không.”Lý Hữu Lương hét lớn: "Cân nhắc cái rắm! Anh đừng nghĩ.”Nhậm Duy Đông cười nhạo một tiếng: "Đứa nhỏ cũng sắp sinh rồi, còn không cho phép vợ cũ tái giá? Lý Hữu Lương, cần mặt mũi không?”Sắc mặt Lý Hữu Lương đỏ bừng nhưng không nói nên lời.

Anh ta dứt khoát tìm Lâm Vân Hương: "Anh...!sau này anh sẽ giúp em giới thiệu!”.