Mã Chí Phong nghe Lí Khoái Lai nói muốn tìm bố cậu, liền tức xì khói: "Em không có đòi cậu ta 50 tệ, thật sự chỉ mượn đúng 10 tệ thôi."
Bành An Thâm gật gật đầu nói: "Ừm, Mã Chí Phong đúng là chỉ hỏi em 10 tệ."
"Đúng là vậy mà, Mã Chí Phong em dám làm dám chịu, có bao giờ nói dối đâu?" Mã Chí Phong thấy Bành An Thâm thừa nhận, trong lòng liền cao hứng trở lại.
Lí Khoái Lai chỉ vào mặt Bành An Thâm nói: "Chí Phong, em xem, vì em mà ba của An Thâm đã đánh cậu ấy thành ra như vậy, đến bây giờ các dấu tay in trên mặt vẫn chưa biến mất hẳn.

Hôm qua, ba cậu ta còn đòi đến trường tìm em, nói là muốn báo cảnh sát, nếu không phải là thầy ngăn lại thì bây giờ em cũng sẽ không thoải mái đứng trước mặt thầy như vầy đâu."
Sắc mặt của Mã Chí Phong lập tức tái nhợt đi, dù sao cậu cũng chỉ là học sinh, nếu như bị phụ huynh tìm tới tận cửa, thì nhà trường chắc chắn sẽ thông báo cho ba cậu biết, sự việc lúc đó sẽ trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"Thầy Lý, em, em chỉ là muốn mượn cậu ta 10 tệ thôi."
"Cách nói này có phải là Thiết Thủ dạy em không?" Lí Khoái Lai lạnh nhạt nói.
"Em.." Mã Chí Phong ấp ấp úng úng, nghẹn đến nói không được.
Đúng như lời Lí Khoái Lai nói, chiêu này thật sự là do Thiết Thủ dạy cho cậu.

Ngoài mặt thì nói là "mượn", nhưng lại dùng giọng điệu uy hiếp để đòi, đám học sinh ngoan ngoãn đó nhất định sẽ đưa cậu tiền.
Nếu như có người chất vấn, cậu liền nói là mượn tiền, thì sẽ có thể né tránh được trách nhiệm.

Còn về việc khi nào mới trả lại tiền thì ai mà biết được chứ?

Lí Khoái Lai tiếp tục nói: "Em đừng tưởng nói như vậy là có thể né tránh trách nhiệm, thực ra em đã thực hiện một hành vi vi phạm pháp luật.

Năm nay em cũng đã 16 tuổi rồi, nên chịu trách nhiệm cho hành vi của chính bản thân mình gây ra."
"Em sai rồi, sau này em sẽ không tìm Bành An Thâm đòi tiền nữa." Mã Chí Phong nghiến răng, nghiêm túc nói: "Nhưng, em thật sự chỉ đòi 10 tệ, không phải 50 tệ."
Lí Khoái Lai quay đầu nhìn Bành An Thâm: "Sao em lại lấy trộm những 50 tệ, bên trong vẫn còn ẩn tình gì à?"
Bành An Thâm thấy mọi chuyện đã thành như vậy rồi, liền nói ra thêm hai cái tên của học sinh lớp trên nữa, mỗi người bọn họ đòi cậu 20 tệ.
"Hóa ra là bọn họ." Mã Chí Phong tức giận mắng to, "Em chỉ dám đòi 10 tệ, bọn họ vậy mà dám đòi những 20 tệ."
"Mã Chí Phong, bây giờ mà em còn dám la lớn như vậy? Bất kể là 1 tệ hay 10 tệ, em làm như vậy là phạm pháp rồi.

Nếu như không phải thầy ngăn cản ba của An Thâm, em bây giờ sợ là chỉ có thể húp cháo qua ngày thôi đấy." Lí Khoái Lai tức giận nói.
Mã Chí Phong cúi đầu: "Em, em không phải đã nhận sai rồi sao?"
"Em cần nhiều tiền như vậy để làm gì vậy hả? Trong khi ông nội em mỗi ngày đều đã cho em tiền tiêu vặt rồi mà."
Mã Chí Phong trầm mặc không nói lời nào.
"Em không nói thầy cũng biết, vào quán nét chơi game phải không?" Lí Khoái Lai cười lạnh nói.
"Thỉnh thoảng em có chơi một chút." Mã Chí Phong nhỏ giọng trả lời.
Lí Khoái Lai thở dài một hơi.


"Thiết Thủ cũng không phải dạng người tốt lành gì, cách cậu ta dạy em đòi tiền như vậy sẽ hại chính bản thân em thôi.

Lâu dần, em sẽ quen với việc đòi tiền người khác như thế, bây giờ là đòi học sinh, sau này ra đời sẽ đòi người trong xã hội, lúc đó chắc chắn sẽ gặp chuyện chẳng hay ho gì."
"Anh ấy chỉ đưa ra ý kiến như vậy, cũng không bảo em phải làm theo." Mã Chí Phong chột dạ, "Thầy Lý, em hứa với thầy, sau này nhất định sẽ không đòi tiền Bành An Thâm nữa."
Lí Khoái Lai biết là dục tốc bất đạt, Mã Chí Phong bị Thiết Thủ xúi giục lâu như vậy, cậu ta bây giờ chính là đang rơi vào thời kỳ nghiêm trọng nhất của "bệnh phụ" (đây là căn bệnh đề cập đến những suy nghĩ, hành động và giá trị tự cho mình là đúng đắn của thanh thiếu niên), có thể khiến cho Mã Chí Phong không hận Bành An Thâm cũng có thể xem là đã tốt lắm rồi.
Về phần còn lại, đành phải từ từ dạy dỗ tiếp.
Lí Khoái Lai để Bành An Thâm về lớp trước mới tiếp tục nói: "Chí Phong, mỗi một bạn học đều có cha có mẹ.

Ví như Chí Đông, mặc dù trong lòng em cảm thấy cậu ấy không quan trọng, nhưng đối với cha mẹ cậu ấy, cậu ấy chính là món bảo vật vô cùng quý giá.

Còn có An Thâm, dáng vẻ lo lắng hôm qua của cha mẹ cậu ta, chỉ hận là không thể tìm em tính sổ ngay lập tức thôi.

Hơn nữa những học sinh này, bình thường đối xử với em cũng không tồi, em đối xử với bọn họ như vậy, làm sao có thể chấp nhận được cơ chứ."
Mã Chí Phong đứng ở đó không nói một lời nào, chân phải đá nhẹ xuống đất, như thể đang suy nghĩ lại mọi chuyện.
"Haiz, em đừng tưởng rằng Thiết Thủ đối xử với em tốt, thực chất cậu ta chỉ muốn lợi dụng em mà thôi.


Em cứ từ từ mà nghĩ cho kỹ đi." Lí Khoái Lai xua xua tay, để Mã Chí Phong về lớp.
* * *
Sau nghi thức chào cờ, nhà trường tuyên bố điểm song ưu tích lũy khởi đầu của tuần trước, khối 11 vẫn là lớp 1 xếp vị thứ nhất, lớp 4 xếp thứ sáu và cũng là chót bảng trong danh sách.
Sau khi trở lại lớp, Lí Khoái Lai thấy bộ dáng ủ rũ của các học sinh, liền động viên: "Kỳ thực, điểm song ưu khởi đầu này đối với lớp chúng ta mà nói cũng không phải chuyện gì quá khó.

Nếu đã không thể so bì với lớp khác về mặt thành tích, lẽ nào chúng ta không thể tranh khẩu khí với lớp khác một lần hay sao?"
"Đúng, chúng ta có thể đấu với lớp khác một lần thử."
Vi Tú Cầm nghe Lí Khoái Lai nói như vậy, liền lập tức đáp lại, "Thầy Lý, em quản kỷ luật của lớp, em sẽ bày tỏ thái độ trước, tuần này sẽ đốc thúc các bạn về mặt kỷ luật, cố gắng không để giáo viên trực nhật trừ nửa điểm nào của lớp chúng ta."
Lí Khoái Lai hướng Vi Tú Cầm âm thầm gật đầu, nữ sinh này quả không tệ, chỉ tội là không thể sống lâu được thôi.
Lí Khoái Lai sực nhớ ra tuần này anh phải đến nhà của Vi Tú Cầm thăm hỏi gia đình, nhằm ám thị cho phụ huynh đưa cô bé này đến bệnh viện kiểm tra dạ dày.
Trong tương lai, Vi Tú Cầm lúc đang học đại học đi kiểm tra phát hiện dạ dày có vấn đề, cũng vì thế mà qua đời khi còn rất trẻ.
"Em cũng giúp một tay, nhất định sẽ quản tốt các học sinh trong lớp." Chu Thành Thắng thấy lớp phó như Vi Tú Cầm đã bảy tỏ thái độ, cậu ta là lớp trưởng dù thế nào cũng phải hưởng ứng một chút chứ.
Lí Khoái Lai nói: "Đương nhiên, ngoại trừ ban cán sự lớp dẫn dắt quản lý tốt, còn cần tất cả các bạn học khác trong lớp hợp tác cùng.

Ngoài ra, lớp chúng ta vẫn còn thiếu lớp phó thể dục phải không, thấy đề xuất Mã Chí Phong đảm nhận, các em thấy sao?"
"Cái gì? Cho Mã Chí Phong làm lớp phó thể dục?" đám Chu Thành Thắng kinh ngạc kêu lên.
Kỷ luật của Mã Chí Phong luôn không tốt, cho nên tất cả các giáo viên trước đây đều không dám cho cậu ta làm cán bộ lớp.

Mã Chí Phong này chắc chắn sẽ phá hỏng kỷ luật của lớp chứ đừng nói gì đến việc dẫn dắt lớp.
Mã Chí Phong không hề để tâm chuyện các bạn học khác phản đối chuyện cậu làm lớp phó thể dục, bởi căn bản cậu cũng không muốn làm lớp phó thể dục.

"Sao vậy? Chí Phong, em không dám làm sao?" Lí Khoái Lai cười nói, "Nam tử hán đại trượng phu, đến cái này mà cũng không dám làm, sau này sao có thể làm nên đại sự được cơ chứ?"
Vốn dĩ Vi Tú Cầm cũng không muốn để Mã Chí Phong làm lớp phó thể dục, nhưng thấy thầy nhất quyết muốn để cậu làm, liền lập tức ủng hộ quyết định của Lí Khoái Lai.

"Mã Chí Phong, cậu không dám à?" Vi Tú Cầm cố ý nói khích.
Mã Chí Phong thấy Vi Tú Cầm hỏi cậu như vậy, đầu liền như bốc lửa lập tức đáp lại: "Tôi sao lại không dám cơ chứ? Tôi làm là được chứ gì."
"Vậy thì tốt, chuyện này cứ quyết định như thế đi.

Chí Phong, từ học kỳ này trở đi, em cần phải quản lý kỷ luật của lớp, làm một cán bộ tốt.

Còn nữa về phương diện thể dục, phải cố gắng phấn đấu để giành giải trong đại đội thể thao sắp tới của trường vào tháng 11, giúp lớp 4 chúng ta đạt được nhiều thành tích tốt." Lí Khoái Lai nhanh chóng đặt sách lên bục giảng.
Lúc này, đám Vi Tú Cầm mới hiểu ra, hóa ra Lí Khoái Lai để Mã Chí Phong làm lớp phó thể dục đều có nguyên nhân cả.
Hồi còn ở khối 10, lớp 4 bọn họ cũng là lớp có thành tích đứng chót trường tại đại hội thể dục thể thao, bị các lớp khác mỉa mai chê cười.
Nói lớp của bọn họ thành thích không tốt thì thôi đi, đến cả vận động cũng không được, mặt nào cũng đều kém như nhau.
"Đúng, đại hội thể thao học kỳ này của trường, chúng ta nhất định phải lấy được thành tích tốt." Vi Tú Cầm quay đầu nhìn Mã Chí Phong nói, "Cái này đành trông chờ vào cậu rồi."
Mã Chí Phong như được điểm đúng huyệt, liền vỗ ngực: "Vi Tú Cầm, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ làm được."
Học sinh trong lớp nhìn hai người Vi Tú Cầm và Mã Chí Phong mà cười phá lên.

.