Lý Hoành Nghị đưa An Hạ đến căn hộ của anh ấy, căn hộ chung cư nằm ở viền thành phố S, giao tiếp giữa thành phố và ngoại ô.

Khu vực giao tiếp sẽ không có gì nổi bật, buổi ngày còn có xe chạy, về đêm ở chung cư này hoàn toàn yên tĩnh.

Người sống ở chung cư này cũng rất yên tĩnh, về đêm cả một toàn chung cư chẳng có tiếng động nào.

Ngô An Hạ bước vào căn hộ, cô nhìn sang anh "Tôi có thể đi một vòng tham quan không?"
Lý Hoành Nghị kéo hành lý của cô đi trước "Hỏi thừa, trước sau gì mà em chẳng ở đây."
"À..." An Hạ nhe miệng cười, cô chạy theo chân anh, anh kéo hành lý của cô đặt vào một phòng ngủ nói "Đây là phòng ngủ của em."
An Hạ bước vào phòng, cô gật gù ngắm nhìn trang trí trong phòng, cả căn hộ này mang phong cách tối màu, nền nhà gạch trắng, tường sơn màu xám, giường ngủ cũng được trải đệm màu xám.

Phòng ngủ bố trí một chiếc giường lớn, tủ quần áo, và một chiếc ghế lười đơn giản, phòng có cửa sổ kính nhìn ra ngoài, Ngô An Hạ bước ra ngoài đi dạo xung quanh.

Căn hộ này có hai phòng ngủ, một bếp, một phòng khách.

Có thể nói khá lớn giành cho một người, Ngô An Hạ không khỏi ngạc nhiên "Nhà lớn như vậy mà anh không ở cùng ai thật sao?"
Lý Hoành Nghị khoanh tay, hai đầu lông mày chau lại suy nghĩ, anh đáp "Hm...!Bây giờ có em sống cùng rồi."
"..." Vậy là thật sự không sống cùng ai nhỉ? An Hạ phì cười, cô lượn vào trong nhà bếp, nhà bếp sạch đẹp bóng tinh "Anh có thường hay nấu ăn không?"
"Em nghĩ tôi có thời gian à?" Công việc bác sĩ thiếu túng thời gian như thế nào, chẳng lẽ cô không biết ư? Thời gian để Lý Hoành Nghị ngủ còn không có, nói chi đến chuyện nấu ăn "Cơ mà...!Ở cùng nhau rồi, em có thể thương xót số phận áo trắng của tôi mà nấu ăn cho tôi nga."

Ngô An Hạ nhếch lông mày, gương mặt nhỏ vểnh lên thở hắc ra một hơi "Tiếc quá, tôi không biết nấu ăn."
"Thế anh mua cả căn hộ lớn như vậy chỉ để sống một mình?" Cô hỏi, đi đến tủ lạnh, chỏ ngón tay vào tủ lạnh "Tôi mở nha."
Lý Hoành Nghị gật gật đầu, Ngô An Hạ liền mở cánh cửa tủ ra xem bên trong tủ lạnh có gì, quả nhiên như anh nói, bởi vì anh không có thời gian nên trong tủ lạnh chỉ toàn đồ ăn đóng hộp.

"Mua nhà lớn một chút, sau này có vợ con cũng đủ chỗ" Anh đáp.

An Hạ gật gù, đóng lại cửa tủ, cô xoay người nhìn anh, tinh nghịch hất mặt một cái "May cho anh bây giờ anh chưa có vợ con, nên tạm thời mới có thể chứa chất cái bình phong này."
Lý Hoành Nghị cười nhẹ, anh đi ra phòng khách, An Hạ theo chân anh đi ra phòng khách, cả hai ngồi xuống ghế sofa nệm.

"Bình thường tôi đi làm cũng không ở nhà nhiều, em cũng biết rồi, làm bác sĩ thời gian không được tự do cho lắm" Anh đáp "Cho nên cả ngày em ở nhà có khi cũng không gặp mặt tôi."
An Hạ gật gật đầu mạnh, đột nhiên cô cảm thấy công việc bận bịu của anh cũng thật tiện cho cô, bởi nếu cả hai gặp mặt nhau hoài cô cũng không biết nên nói cái gì.

"Nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi đưa em đi gặp Bạch Tuấn Phong."
Ngô An Hạ gật gật đầu "Anh làm gì?"
"Trở lại bệnh viện" Lý Hoành Nghị đáp nhẹ, đặt chìa khoá nhà lên bàn trà "Chìa khoá này cho em, nếu có cần gì thì gọi cho tôi."
"Được rồi" An Hạ giơ ra năm ngón tay vẫy chào.

Lý Hoành Nghị rời đi, An Hạ đóng khoá cửa cẩn thận, sau đó đi vào phòng ngủ của mình, lấy quần áo treo vào tủ đồ.


...!
Phương Hoa và Trịnh Thành Dương buổi sáng chào tạm biệt An Hạ, sau đó Trịnh Thành Dương đưa vợ nhỏ về nhà còn anh đi làm việc, hôm nay anh và La tổng có một cuộc gặp mặt bàn về hợp đồng.

Sau chuyện hôm đó, thái độ của hai người trên việc bàn hợp đồng ngày một căng thẳng, dự đoán hôm nay cũng không khá khẩm hơn.

Trịnh tổng và La tổng đối diện nhau trên bàn ăn, bàn về hợp đồng vô cùng gay gắt, sắc mặt La tổng thật sự rất không tốt, anh luôn cau có, bất kì điều khoản nào cũng khiến anh căng thẳng.

Anh Trịnh nhìn thấy biểu tình của đối tác, vụ việc kiện tụng hôm đó và cả việc của cậu La với Ngô tiểu thư trong phòng hoà giải.

Ngẫm đi ngẫm lại, anh Trịnh cảm thấy câu chuyện này có phần nào giống giống với câu chuyện của mình.

Ngoại trừ việc Ngô tiểu thư bị bức vào đường cùng chọn cách tự tử, anh Trịnh thương thảo hợp đồng cùng cậu La một hồi.

Thái độ cứng ngắc luôn luôn cau mày của La Thành Dương, La Thành Dương thật sự rất mẫn cảm đi, thái dương lúc nào cũng nhăn lại, đôi mắt trắng dã đầy mệt mỏi cứ mở căn nhìn mọi thứ một cách đề phòng.

Nhìn cậu, giống như một người đang sợ bị lấy đi thứ gì vậy? Có vẻ như, thứ quan trọng nhất đối với cậu đã mất rồi, cho nên những thứ nhỏ nhặt khác bên cạnh của cậu ta, cậu ta cũng phải thật cẩn trọng, cho nên mới căng thẳng như vậy đi.

Bàn xong hợp đồng, Trịnh Thành Dương mới thả lỏng, nhẹ nhàng hỏi một câu "Lấy đi đứa trẻ, cậu đã thoả mãn rồi chứ? Sao tôi nhìn cậu lại chẳng thoải mái một chút nào?"
Câu hỏi của anh chọt trúng vào tim đen của La Thành Dương, khiến cho La Thành Dương không khỏi bị kích động trừng mắt "Thay vì nhiều lời như vậy, sao anh không trả cô ấy về cho tôi? Anh giữ cô ấy thì có lợi ích gì?"

"Àh" Trịnh Thành Dương nâng ra nụ cười, cuối cùng anh cũng hiểu được mục đích thật sự của La Thành Dương, lý do mà cậu cướp đứa con của An Hạ, Trịnh Thành Dương thở nhẹ "Tôi không giữ cô ấy, là cô ấy không muốn trở về chỗ cậu."
La Thành Dương căng thẳng cắn chặt răng, bàn tay đặt trên mặt bàn nắm thành một quả đấm, hai con ngươi trắng dã hằn lên tơ máu.

Anh đã cướp lấy đứa nhỏ, nhưng cô vẫn không quay về, anh đã chờ đợi cô đến tìm đứa bé nhưng...!Cô không hề đến.

Cô không hề xuất hiện, không hề quay trở về.

Vì sao? Anh cầu xin cô quay về, cô không về.

Anh dùng mọi thủ đoạn, anh cướp đi cả đứa bé mà cô yêu thương, chỉ mong rằng cô sẽ vì đứa bé mà quay về với anh một lần nữa, cô càng không xuất hiện.

La Thành Dương lúc này dường như đã dùng hết mọi thủ đoạn của mình chỉ để mong rằng An Hạ sẽ quay về nhà, nhưng tất cả đều vô nghĩa.

Kể từ ngày ra toà đến hôm nay cũng gần một tuần rồi, An Hạ không hề có ý muốn trở về với anh.

Vì sao? Cầu xin không được, dùng thủ đoạn ép buộc cô càng không được.

Cô muốn anh làm cái gì đây?
"Cậu muốn cô ấy quay trở về vì sao không nhẹ nhàng hỏi cô ấy?" Với cương vị một đối tác lâu dài cũng gần như là một người bạn, anh Trịnh với kinh nghiệm phong phú hơn La Thành Dương rất nhiều.

Nhẹ nhàng hỏi? Nhớ không nhầm, ngày hôm đó anh đã bỏ xuống tất cả tự tôn để cầu cô trở về, La Thành Dương chỉ cười nhạt, tay nâng lên ly rượu đỏ nhấp một ngụm "Tôi đã gần như cầu xin cô ấy..."
"Không phải" Ngày hôm đó xuất hiện ở nhà của anh, La Thành Dương hoàn toàn không cầu xin, anh Trịnh nâng lên rượu đỏ, ánh mắt thâm sâu như biển lặng "Cậu hoàn toàn không thành thật cầu xin cô ấy trở về, ngày hôm đó ở nhà tôi là cậu yêu cầu cô ấy, cậu ép buộc cô ấy, lúc đó Ngô tiểu thư không tài nào đủ gan dạ mà theo cậu về, trở về nhà rồi, ai lại biết được cậu sẽ đối với cô ấy thế nào?"

La Thành Dương trước mặt anh Trịnh giống như một cậu thiếu niên trẻ vẫn còn bồng bột, dại dột không kiềm chế được cảm xúc của bản thân vậy.

Dù rằng trên thương trường cậu là một người thành công, luôn cứng rắn và quyết đoán nhưng so kè về tình cảm có vẻ như, người trai trẻ này vẫn còn rất non dại.

"Tôi hỏi cậu, năm nay cậu đã bao nhiêu tuổi rồi?" Trịnh Thành Dương nhấp một ngụm rượu đỏ trầm tư "Đúng là trên công việc, ranh ma như cậu rất xảo quyệt, cậu làm việc rất cương trực rất quyết đoán, tôi không nghĩ cậu lại dễ dàng bị kích động như vậy cho đến ngày hôm đó cậu đùng đùng đến chỗ tôi đòi người."
"Anh nói đủ chưa?" La Thành Dương siết chặt lại quả đấm, con ngươi đỏ máu trừng người trước mặt đang muốn dạy đời anh.

Anh càng tức giận càng chứng minh cho lời nói của anh Trịnh, anh Trịnh lắc lắc đầu, dù sao cũng đã bàn xong hợp đồng, Trịnh Thành Dương đứng dậy đáp khẽ.

"Tôi nói thật, cậu nên xem xét lại bản thân cậu đi, chuyện tình cảm thất bại nhất là cậu không kiểm soát được chính mình" Trước khi rời đi, Trịnh Thành Dương muốn đem rắc rối của anh và đối tác dẹp bỏ "Còn nữa, người cũng không còn ở chỗ tôi, cậu đừng dùng ánh mắt như tôi cướp mất vợ cậu nhìn tôi nữa."
Trịnh Thành Dương quay đi, La Thành Dương trừng trừng mắt, vốn đang rất tức giận vì Trịnh Thành Dương không trả An Hạ về cho anh, đột nhiên anh Trịnh lại nói như vậy, La Thành Dương đứng bật dậy, phản ứng nhanh.

"Cô ấy không ở chỗ anh nữa sao?" La Thành Dương sốt soắn hỏi nhanh "Cô ấy đi đâu?"
Còn tiếp...!
(P/s ta nói anh La đánh lộn với anh Lý giành chị Hạ thì đã khổ đi, gặp thêm thâm thù hải hận thương trường Bạch Tuấn Phong nữa, éc ô éc anh La.

Chuyện tình cảm thất bại nhất là anh không thể kiểm soát bản thân mình, người đàn ông không bao giờ có thể kiểm soát được bản thân đối với cô gái mà họ ham muốn cả *Chấm mồ hôi*
Huống hồ chi, anh La trước giờ chỉ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, anh chưa bao giờ nghiêm túc với một ai cả, cho nên tình cảm của anh đối với An Hạ là tình cảm lần đầu tiên, cho nên nói kiểm soát là điều không thể.

Giường trường thì dày đặc chứ tình trường anh trống trơ.)
_ThanhDii.