Nghe được có thưởng, bị Hàn Mạch Như lôi ra gã sai vặt lập tức mở to đôi mắt một mí lên nhìn, bắt đầu tìm ở hàng thứ nhất cho đến hàng thứ ba.

Một lát sau, gã sai vặt một mặt chán ngán thất vọng từ bên trong đi ra, giương mắt sợ hãi nhìn Hàn Mạch Như lắc lắc đầu, sau đó thối lui qua một bên, bắt đầu ở trong lòng ai thán mình thật vất vả mất cơ hội được thưởng bạc.

Hàn Mạch Như vừa nghe nói ở đây không có gã sai vặt đã ở cùng Thương Đông Thần, lập tức quay đầu nhìn về phía Vương Bá, không đợi nàng mở miệng, Vương Bá cũng biết nàng muốn hỏi cái gì, mở miệng trả lời, "Hồi đại tiểu thư, ở đây là tất cả hạ nhân trong phủ rồi, ngay cả mã phòng và phòng bếp cũng gọi đến rồi, không còn ai nữa."

Hàn Mạch Như nghe hắn nói như vậy, thu lại hoài nghi vừa rồi, đảo mắt lại nhìn gã sai vặt đang đứng bên cạnh, chau mày lại hỏi, "Ngươi xác định ở đây không có gã sai vặt đã ở cung Thương thiếu gia chứ?”.

"Quả thật là không có, nhưng mà có một việc nô tài cảm thấy rất kỳ quái ?" Gã sai vặt gãi gãi đầu lẩm bẩm.

Hàn Mạch Như tự nhiên cũng nghe thấy những lời này của hắn, liếc mắt nhìn về phía hắn hỏi, "Thế nào kỳ quái? Nói rõ ràng. Đừng có dông dài , hiện tại Thương thiếu gia không thấy, ngươi biết cái gì liền tất cả đều nói ra."

"Vâng, lúc đó nô tài ở phía sau cửa nhìn thấy rõ ràng, theo phía sau Thương thiếu gia có một tên nô tài, thế nhưng kỳ quái ở chỗ là tên nô tài luôn luôn cúi đầu, hiện tại nô tài ngẫm lại mới thấy không quá thích hợp, hắn nhất định là sợ nô tài nhìn ra cái gì, cho nên mới cúi đầu sợ nô tài nhìn thấy."

Hàn Mạch Như ninh nhanh mi, trong lòng khẩn trương nghĩ xem là loại người nào vào trong phủ, mang Thương Đông Thần đi với mục đích gì, nghĩ vậy, Hàn Mạch Như trong đầu đột nhiên nghĩ đến một điểm mấu chốt.

"Ngươi vừa rồi nói ngươi nhìn thấy Thương thiếu gia ở nơi nào?" Nàng nhìn gã sai vặt hỏi.

Gã sai vặt đầu tiên là sửng sốt, rất nhanh phục hồi tinh thần lại trả lời, "Ở cửa phía sau."

Hàn Mạch Như ở trong đại sảnh tới tới lui lui, qua hồi lâu, bước chân hoảng loạn rốt cục dừng lại, đảo mắt nhìn Vương Bá phân phó, "Vương Bá, ngươi tìm vài hạ nhân cẩn thận theo ta đi cửa sau xem xét, mặt khác ngươi mang theo một ít người tiếp tục ở trong phủ tìm Thương thiếu gia, nếu tìm được phái người nói với ta."

"Vâng, ngươi, ngươi, ngươi, ba người các ngươi đi theo đại tiểu thư đến cửa sau tìm Thương thiếu gia." Vương Bá một bộ mạnh mẽ vang dội chỉ ba gã sai vặt có vẻ nhanh nhẹn, khôn khéo xếp ở hàng thứ nhất, gọi bọn hắn cùng nhau đi theo Hàn Mạch Như tìm người.

Cuối cùng Hàn Mạch Như mang thêm gã sai vặt cung cấp tin tức đi theo.

Năm người tới cửa sau, đầu tiên Hàn Mạch Như và bốn gã sai vặt tìm kiếm ở phía trong cửa sau, nhưng không tìm thấy cái gì hữu ích.

"Chúng ta đi ra ngoài tìm xem." Hàn Mạch Như hiện ở trong lòng suy nghĩ hai đáp án, một chính là Thương Đông Thần tự mình chạy ra ngoài chơi, thế nhưng khả năng này cực thấp, có khi là không có khả năng, thứ hai là Thương Đông Thần bị người bắt mang đi.

Hàn Mạch Như mang theo bốn gã sai vặt đi ra, nàng mới từ bậc cửa bước xuống, đột nhiên cảm thấy chân như giẫm phải vật gì cưng cứng.

Nàng cúi đầu, đem chân trái nhấc lên, hóa ra là một khối ngọc bội, nhìn kỹ, Hàn Mạch Như hai mắt mị lên, khối ngọc bội này nàng cảm thấy quen quen, nàng cúi xuống nhặt khối ngọc bội lên, cẩn thận quan sát..