Editor: Dánh
Thanh âm anh trầm thấp dỗ cô, động tác trên tay cũng dịu dàng nhẹ nhàng.
Kiều Nguyệt lặng lẽ nhìn anh một cái, trong lòng hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Người đàn ông bên người quá ôn nhu, ủy khuất trong lòng Kiều Nguyệt không có giảm bớt, ngược lại càng tràn lan ra.
Cô bắt lấy tay Thương Yến, mở to hai mắt hồng hồng, đáng thương nhìn anh, trong miệng không thoải mái hừ hừ: "Chính là anh không đúng, thế mà anh còn dám giáo huấn em. Em đều thành như vậy rồi, anh dữ như vậy làm gì? Trước kia em vẫn ăn những thứ đó, vẫn luôn không sao. Cùng anh bên nhau liền có chuyện, cho nên đều là anh sai."
Cô gái nhỏ vẫn đang chảy nước mắt, nói chuyện cũng hữu khí vô lực, thanh âm ủy khuất vô cùng, nghe vào cực kì đáng thương.
Thương Yến cầm khăn giấy nhẹ lau nước mắt trên mặt cô, hôn lên mặt cô, đau lòng không ngừng nhỏ giọng dỗ dành: "Ừ, đều là anh không đúng."
Tầm mắt anh đi xuống, nhìn bụng nhỏ của cô, động tác trên tay không tự chủ càng nhẹ thêm, cẩn thận xoa xoa cho cô.
Cảm giác dạ dày không thoải mái hình như giảm bớt không ít, Kiều Nguyệt thoải mái đến hừ hừ, nhấc lên mí mắt, liếc nhìn Thương Yến một cái, đĩnh đĩnh bụng, nũng nịu kêu anh: "Thương Yến, anh dùng lực tí, bên trái cũng muốn."
Cô đột nhiên cảm thấy người đàn ông này thật lợi hại, xoa đến bụng cô ngày càng thoải mái.
Thương Yến vén tóc mái che trán cô, "Nguyệt Nguyệt, còn đau không?"
"Rất đau nha." Kiều Nguyệt yếu ớt hừ nói.
Thật ra bụng cô không còn đau nữa, nhưng thanh âm Thương Yến ôn nhu như vậy, ánh mắt cẩn thận lại thương tiếc, cô nhịn không được muốn kêu đau, để anh vẫn luôn dỗ cô.
"Anh giúp em xoa xoa."
Thương Yến lại dịu dàng xoa nhẹ vài phút, nhìn khí sắc cô gái nhỏ tốt lên không ít, không nhịn được nói: "Nguyệt Nguyệt, về sau em ngoan ngoãn nghe lời anh, đừng lại ăn những thứ kia."
Vừa rồi nhìn cô gái nhỏ đau đến mặt trắng bệch, mặt đầy mồ hôi lạnh, trong lòng anh còn khó chịu hơn cô.
Kiều Nguyệt liếc mắt nhìn anh, không được tự nhiên giật giật thân thể, hừ nói: "Anh đừng nói nữa."
"Vì sao không cho anh nói?" Thương Yến không muốn lại dung túng cô, lần này ngữ khí hòa hoãn dỗ cô: "Nếu hôm nay em nghe lời anh, thì hiện tại bụng sẽ không không thoải mái. Nguyệt Nguyệt, về sau em phải ngoan một chút."
Kiều Nguyệt nghe anh vẫn luôn nhắc chuyện này, đẩy đẩy tay anh, hừ một tiếng thật mạnh, thấp giọng la lên: "Vừa rồi anh nói là anh sai, hiện tại vì sao lại nói do em không nghe lời?"
Thương Yến ngẩn người: "Nguyệt Nguyệt, xác thật là do em ..."
Lời anh nói bị ánh mắt cô gái nhỏ trừng mà nuốt xuống.
Thương Yến nghiêm túc nghĩ nghĩ, cảm thấy lỗi là do cô gái nhỏ không nghe lời. Nhưng nếu nói lời này ra, cô gái nhỏ chắc chắn sẽ không vui.
"Anh có thừa nhận là do anh không đúng không?" Kiều Nguyệt cắn môi, trừng anh.
Thương Yến quyết định dỗ cô trước, gật gật đầu, "Là anh không đúng."
Kiều Nguyệt nhỏ giọng hừ: "Vậy anh nói đi, anh không đúng chỗ nào."
Thương Yến nhíu mày. Anh vẫn luôn khuyên cô gái nhỏ đừng ăn những thứ kia, cũng không có làm sai cái gì.
"Anh nói đi chứ." Ngữ khí Kiều Nguyệt có chút hung dữ, "Hay anh vẫn cảm thấy bản thân không sai?"
Thương Yến trầm mặc, anh xác thật không sai. Ngẩng đầu nhìn Kiều Nguyệt, phát hiện môi cô gái nhỏ vẫn trắng bệch, tâm anh lại mềm vài phần.
Tuy rằng cô gái nhỏ ngày càng không nói đạo lí, nhưng đây là người anh dưỡng, anh cần dỗ dành cô, khiến cô vui vẻ.
Thương Yến sờ sờ mặt cô, "Là do anh không có cực lực khuyên em, mới khiến em ăn quá nhiều. Rõ ràng là anh không đúng, lại ngữ khí không tốt giáo huấn em, ý đồ đem trách nhiệm đẩy lên người em, anh thật quá đáng."
Ngữ khí anh thành khẩn, sắc mặt nghiêm túc, giống như trách nhiệm chuyện này hoàn toàn là của anh.
Kiều Nguyệt bị sự nghiêm trang đổi trắng thay đen của anh khiến cho mặt nóng lên, ngượng ngùng đẩy tay anh, "Sao con người anh luôn như vậy nha."
Mỗi lần nói loại lời nói này đều có thể nghiêm túc như vậy, khiến cô cả người không được tự nhiên.
"Ừ?" Thương Yến cúi đầu hôn môi cô, "Có chỗ nào anh nói không đúng sao?"
"Không có không có." Kiều Nguyệt nhỏ giọng nói thầm, cường chống mềm mại nói: "Anh có thể nhận thức được sai lầm bản thân thì tốt rồi, về sau, về sau ..."
Kiều Nguyệt thật sự không nói tiếp được nữa, mặt cô hồng hồng nhìn Thương Yến.
Cô cảm thấy bản thân ngày càng tệ, chuyện này rõ ràng là do cô sai.
Hôm nay Thương Yến vẫn luôn khuyên cô, là do cô không chịu nghe, ngữ khí không tốt rống anh, kiên quyết muốn ăn.
Nhưng hiện tại cô lại đem mọi chuyện đẩy lên người Thương Yến. Cô vì sao lại trở thành đứa con gái vô cớ gây rối như vậy?
Thương Yến rót một ly nước ấm, sửa sang lại đầu tóc hỗn độn của Kiều Nguyệt, ở trên trán cô rơi xuống một nụ hôn, nói: "Về sau cái gì?"
Anh cẩn thận ôm Kiều Nguyệt ngồi dậy, lấy gối lót phía sau lưng cô, làm cô dựa vào giường, còn tay mình thì đặt lên bụng cô xoa xoa.
Kiều Nguyệt ngây ngốc nhìn Thương Yến. Anh đang cúi đầu, sắc mặt ôn nhu, ngữ khí nghe là biết đang dỗ cô.
"Thương Yến," Nhịp tim Kiều Nguyệt đột nhiên tăng tốc, kéo ống tay áo anh, "có phải em rất tệ không?"
Thương Yến nhìn cô, sắc mặt nghi hoặc. Cô gái nhỏ sao lại đột nhiên hỏi như vậy?
Sắc mặt Kiều Nguyệt ngượng ngùng, hừ hừ, mắt trông mong nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: "Anh, anh có phải cảm thấy em vô cớ gây rối không?"
Vừa hỏi xong Kiều Nguyệt liền hối hận. Nếu Thương Yến thật sự cảm thấy cô đang vô cớ gây rối thì phải làm sao?
Trên mặt Thương Yến hiện lên kinh ngạc. Cô gái nhỏ còn biết bản thân đang vô cớ gây rối?
"Anh đây là ánh mắt gì nha?" Kiều Nguyệt không vui nhéo tay anh.
Hừ, quả nhiên anh cảm thấy mình đang vô cớ gây rối.
Thương Yến nghiêm túc suy nghĩ vài giây, thành thật gật đầu, "Nguyệt Nguyệt, đúng là em vô cớ gây rối."
Xem ra cô gái nhỏ cũng có thể nhận thức được bản thân không đúng. Anh về sau dạy dỗ cô, rồi một ngày nào đó cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh.
Nghe anh nói ra lời này, Kiều Nguyệt cảm thấy vừa xấu hổ vừa không vui.
Cô hung hăng trừng Thương Yến, "Sao anh lại ngốc như vậy?"
Lúc này anh không thể nói chuyện dỗ dành cô sao? Thật là người đàn ông ngu ngốc, khó trách ế đến 30 tuổi, vừa lắm!
Thương Yến trầm mặc nhìn chằm chằm Kiều Nguyệt. Anh chỉ trả lời đúng sự thật câu hỏi của cô gái nhỏ, nhưng lại chọc cô không vui.
Tâm tư cô gái nhỏ ... thật sự phức tạp khó hiểu.
Anh sờ đầu cô gái nhỏ, "Nguyệt Nguyệt ..."
"Kêu cái gì kêu?" Kiều Nguyệt dùng sức đẩy anh ra, "Em chính là vô cớ gây rối đó thì sao? Anh không thích thì đi đi."
Thương Yến nào dám đi.
Anh nhẹ ôm eo cô, ở bên tai cô nhẹ giọng dỗ dành: "Nguyệt Nguyệt, anh không đi. Bộ dáng em vô cớ gây rối cũng rất đẹp, anh rất thích."
Hơi thở anh nóng hổi, Kiều Nguyệt theo bản năng rụt người lại, bị lời anh dỗ dành vui vẻ.
Cô ngước mắt nhìn Thương Yến, hừ hừ, cuối cùng vẫn không làm khó anh nữa.
Kiều Nguyệt bắt lấy cánh tay anh, nũng nịu nói: "Dạ dày vẫn còn có chút không thoải mái, anh giúp em xoa thêm vài cái."
Thương Yến nghe giọng nói vui sướng của cô, biết cô không giận nữa, trong lòng lặng lẽ thở phào. Dưỡng một cô gái nhỏ, thật là không dễ dàng.
Anh cầm ly nước ấm trên bàn đút cho Kiều Nguyệt, lại cúi đầu cẩn thận giúp cô xoa nhẹ bụng.
Kiều Nguyệt bị lăn lộn hơn một tiếng, bụng thật vất vả mới thoải mái chút, lại được Thương Yến xoa nhẹ vài cái, cô bắt đầu buồn ngủ, ghé vào trong lòng anh hừ vài tiếng liền ngủ rồi.
Nghe cô gái nhỏ phát ra tiếng thở đều đều, Thương Yến nhẹ nhàng giúp cô nằm xuống, đắp chăn đàng hoàng.
Sắc mặt cô gái nhỏ khôi phục hồng nhuận, mặt mày thống khổ cũng biến mất, trái tim Thương Yến mới hoàn toàn buông xuống.
...
Khi Kiều Nguyệt tỉnh lại, mơ hồ trung nghe tiếng người nói chuyện. Cô mở mắt ra, ánh mắt đầu tiên là thấy cô y tá rất xinh đẹp, đang ôn thanh tế ngữ nói chuyện cùng Thương Yến.
Cô ngẩn người, tầm mắt chuyển qua trên mặt Thương Yến, phát hiện sắc mặt anh phá lệ nghiêm túc nhìn cô y tá.
Cô y tá đã rời đi mà Kiều Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm Thương Yến.
Thương Yến xoay người, khom lưng sờ sờ trán Kiều Nguyệt, "Tỉnh? Chúng ta về nhà."
Nhớ tới hình ảnh vừa rồi anh cùng cô y tá đứng chung, nhìn qua cực kì xứng đôi. Trong lòng Kiều Nguyệt không thoải mái, không vui, cô đánh bay tay Thương Yến, xoay người không nhìn anh.
Thẳng đến khi hai người về nhà Kiều Nguyệt vẫn không để ý Thương Yến.
Thương Yến thấy cảm xúc cô gái nhỏ vẫn luôn không cao, ôm cô ngồi xuống, ngữ khí lo lắng: "Sao vậy? Bụng còn không thoải mái sao?"
"Không có không thoải mái." Kiều Nguyệt lắc đầu.
Cô lại nghĩ tới cô y tá vừa rồi. Ngực cô ấy phình phình, nhìn là biết lớn hơn cô rất nhiều.
Thương Yến vẫn luôn thích xoa nơi đó của cô, nói không chừng vừa rồi anh đang nhìn lén ngực cô y tá.
Cô càng nghĩ càng giận, nhéo eo anh nhỏ giọng mắng :"Lưu manh, lão nam nhân không biết xấu hổ."
Thần sắc Thương Yến trố ra, "Nguyệt Nguyệt, vì sao em mắng anh?"
Anh nhìn kỹ mặt cô gái nhỏ, phát hiện cô đang giận. Tính tình cô gái nhỏ vẫn luôn thất thường như vậy.
Kiều Nguyệt hừ lạnh một tiếng, túm áo trước ngực anh, "Anh nói, cô y tá trưởng vừa rồi có đẹp hay không?"
Nếu anh dám nói đẹp thì cô liền cắn chết anh, về sau không cho anh hôn!
Vẻ mặt Thương Yến không thể hiểu được, xoa đầu cô, "Anh không để ý cô ta trông như thế nào."
"Vậy sao vẫn luôn nói chuyện cùng cô ấy?" Ngữ khí Kiều Nguyệt hung dữ.
Thương Yến: "Cô ấy đang nói về tình huống thân thể em nên anh mới cẩn thận lắng nghe."
"Thật không?" Kiều Nguyệt không quá tin tưởng.
"Đương nhiên."
Trên đời này trừ bỏ cô gái của anh, những phụ nữ khác trong mắt anh đều cùng một bộ dáng, hai mắt một mũi một miệng.
Sắc mặt Kiều Nguyệt vẫn căng chặt. Cô xoay thân thể vài cái, đôi tay chống trên ngực anh, "Vậy vừa rồi anh có nhìn lén ngực cô y tá không?"
"Vì sao anh muốn nhìn lén ngực cô ấy?" Ngữ khí Thương Yến nghi hoặc.
Kiều Nguyệt hừ hừ, trừng anh, "Vì ngực cô ấy lớn, em biết anh thích."
Thương Yến rốt cuộc hiểu vì sao cô gái nhỏ giận. Cô hiểu nhầm anh thấy cô gái khác đẹp hơn, còn nhìn lén ngực cô ta.
Nhìn cô gái nhỏ trong ngực, tâm tình anh đột nhiên tốt lên, cảm thấy bộ dáng giờ phút này của cô gái nhỏ rất đẹp.
Sợ cô hiểu nhầm giận mình, Thương Yến thành thật nói: "Nguyệt Nguyệt, cô ta cũng không phải em, ngực cô ta lớn hay không cũng không liên quan tới anh. Anh xác thật thích, nhưng là anh chỉ thích của em."
(Editor: Ban đầu gõ "anh chỉ thích em", đang cảm thấy ngọt ngào, đọc tiếp câu sau nên đổi thành "của em". Haha, biến vị 🙂)
Anh nói xong, tầm mắt không khống chế được dừng trên ngực Kiều Nguyệt.
Xúc cảm tinh tế mềm mịn tối qua lại nảy lên trong lòng, yết hầu Thương Yến căng thẳng, lòng bàn tay có chút ngứa.
"Nguyệt Nguyệt," Anh cúi đầu hôn vành tai trắng nõn của cô, ngữ khí khàn khàn, "anh muốn nhìn nơi này của em một chút."
Kiều Nguyệt bị lời nói trắng trợn của anh khiến cho gương mặt nhanh chóng nóng lên. Cô ngước mắt, bị sự nóng rực trong mắt anh bỏng đến.
"Anh thật sự không nhìn lén ngực cô ấy?" Kiều Nguyệt đẩy anh, nhỏ giọng hỏi.
Thật ra trong lòng cô đã tin lời Thương Yến nói. Người đàn ông này luôn ngây ngốc, nếu anh thật sự có nhìn thì anh nhất định sẽ thừa nhận.
Ngọt ngào trong lòng cô lại bắt đầu tràn lan.
"Anh thật sự không có nhìn lén." Thương Yến ôm mặt cô, "Nguyệt Nguyệt, anh chỉ xem qua nơi này của em, cũng chỉ thích xem của em."
Kiều Nguyệt mặt đỏ hồng giận liếc anh một cái, nhỏ giọng nói: "Thế thì, em đây hiện tại sẽ cho anh xem."
Nói xong, cô nhẹ nhàng trừng anh một cái, "Chỉ được xem, không được sờ, cũng không được hôn."
Anh không có nhìn cô gái khác, trong lòng cô thật vui vẻ, liền cho anh xem đi.
********************************
Lời editor: hicc tôi edit xong 2 ngày trước rồi mà hôm đó trễ quá nên ngủ luôn lười beta định hôm sau beta cái hôm sau lại đi chơi cả ngày về xong lại quên mất hahaa giờ mới sực nhớ ra là chưa edit để up cho mng =)))))