Editor: Dánh
Đám người đi càng lúc càng xa, Kiều Nguyệt nhìn chằm chằm bóng dáng Bạch Cẩn, đến khi hoàn toàn không thấy được nữa mới thu hồi tầm mắt.
Trong lòng cô rất không vui, người phụ nữ này xuất hiện trong công ty Thương Yến, chắc chắn là chuẩn bị hợp tác với công ty anh.
Kiều Nguyệt nghĩ lại cô ta câu dẫn Lâm Thư Mặc, trong lòng cứ thấy bất an. Lỡ cô ta câu dẫn luôn Thương Yến, thì cô phải làm sao đây?
Thương Yến ngoài miệng nói ngoài cô ra sẽ không nhìn người phụ nữ khác. Nhưng trước kia Lâm Thư Mặc cũng từng nói qua lời này, cuối cùng cũng cắm sừng cô.
Bất an trong lòng Kiều Nguyệt càng lớn, đến lúc Thương Yến dẫn cô về văn phòng, biểu tình trên mặt cô vẫn không tốt,
Lúc này, cô không quan tâm ánh mắt người khác nhìn cô khi Thương Yến xuất hiện.
Đặt túi lên bàn, cô bắt lấy tay Thương Yến, sắc mặt không được tốt, "Hừ, em có chuyện quan trọng muốn hỏi anh."
Thương Yến ngồi bên cạnh cô, một tay nhẹ ôm eo cô, một tay mở hộp giữ ấm.
Anh nghĩ, cô gái nhỏ có vẻ rất thích hồng nhạt và xanh lam. Cô có rất nhiều đồ là hai màu này.
Kiều Nguyệt thấy anh nhìn hộp giữ ấm đến phát ngốc, đẩy anh vài cái, "Anh có nghe em nói không đó?"
"Ừ, anh đang nghe." Thương Yến quay mặt qua nhìn cô gái nhỏ, hôn hôn cô, "Nguyệt Nguyệt em nói đi."
Kiều Nguyệt nhấc chân ngồi trực tiếp lên người anh, túm quần áo anh, gắt gao nhìn chằm chằm anh, "Em hỏi anh, anh có biết người phụ nữ tên Bạch Cẩn không?"
Ngực Thương Yến hơi nảy lên, biểu tình trên mặt cực kì bình tĩnh, "Biết."
Không biết vì sao, rõ ràng anh không làm sai gì nhưng lúc cô gái nhỏ hỏi Bạch Cẩn, trong lòng anh đột nhiên chột dạ và bất an.
Tay Kiều Nguyệt dùng sức, mềm mại nói: "Cô ta là ai? Quan hệ anh và cô ta tốt lắm sao?"
Người phụ nữ này quả nhiên biết Thương Yến, không biết quan hệ hai người như thế nào.
Thương Yến rũ mắt, ngữ khí bình tĩnh, "Cô ta là nhân viên công ty anh."
"Nhân viên?" Kiều Nguyệt sửng sốt.
Vừa rồi những người đó kêu cô ta là "Giám đốc Bạch", chứng minh chức vị cô ta không thấp. Nếu chức vị không thấp thì chắc chắn trên mặt công việc sẽ có nhiều tiếp xúc với Thương Yến, quan hệ hai người chắc chắn không tệ.
Trong lòng Kiều Nguyệt không thoải mái, hung dữ trừng người đàn ông trước mặt.
Ánh mắt cô gái nhỏ thật dữ, sắc mặt cũng không được tốt. Thương Yến ôm eo cô, cúi đầu hôn cô, nhẹ giọng dỗ: "Nguyệt Nguyệt, sao thế?"
"Hừ." Kiều Nguyệt hừ lạnh một cái nhìn Thương Yến, thở phì phì nói: "Có phải hai người rất thân không? Ngày thường chắc chắn thường xuyên tiếp xúc đúng không?"
Thương Yến trầm mặc vài giây, gật gật đầu: "Năng lực làm việc của Bạch Cẩn rất tốt, là giám đốc tiêu thụ của công ty, ngày thường trong công việc anh và cô ta có tiếp xúc."
Anh nói xong, phát hiện thần sắc cô gái nhỏ cũng không chuyển biến tốt, ngược lại càng thêm không vui.
Thương Yến xoa xoa đầu cô, tiếp tục nói: "Nguyệt Nguyệt, ngoại trừ thời gian làm việc, anh và cô ta không hề tiếp xúc."
Kiều Nguyệt không thích Bạch Cẩn, nhưng người phụ nữ này nhìn qua làm việc rất tốt. Cô không thể vì bản thân không thích cô ta, vô cớ gây rối kêu Thương Yến đuổi cô ta.
"Anh còn muốn cùng cô ta tiếp xúc ngoài thời gian làm việc?" Kiều Nguyệt trừng anh, ôm cổ anh, cả người ghé vào ngực anh, nhỏ giọng nói: "Sau này anh không được thường xuyên tiếp xúc với cô ta, trong công việc cũng không được."
Thương Yến lập tức gật đầu, "Được, sau này dù trong công việc anh cũng không tiếp xúc với cô ta."
Sắc mặt cô gái nhỏ tốt lên, Thương Yến cũng thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi đầu, nhìn cô gái nhỏ mềm như bông ghé trên người mình, cẩn thận nghĩ lại lời nói hành động của cô lúc nãy, trong lòng đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ.
"Nguyệt Nguyệt," Thương Yến nâng mặt cô, thanh âm bí mật mang theo sung sướng, "có phải em đang ghen không?"
Lúc cô gái nhỏ nói về Bạch Cẩn mặt mày đều là tức giận, còn mềm mại kêu anh không được tiếp xúc với Bạch Cẩn, chắc chắn là đang ghen.
Tâm tình Thương Yến cực tốt. Cô gái nhỏ rất yêu anh mới không muốn anh có nhiều tiếp xúc với người phụ nữ khác.
"Em đang ghen đó thì sao? Tóm lại sau này anh tránh tiếp xúc nhiều với Bạch Cẩn." Kiều Nguyệt mặt đỏ hồng trừng anh, nghĩ nghĩ, lại bổ sung thêm: "Càng không được nhìn chằm chằm cô ta."
Ngực người phụ nữ đó lớn như vậy, lỡ Thương Yến bị mê hoặc thì làm sao? Người đàn ông này ngày thường thích cắn nơi đó của cô như vậy, mỗi lần cắn xong sẽ ôm cô nói nơi đó của cô vừa mềm vừa trắng, anh rất thích.
"Ừ, anh không nhìn chằm chằm cô ta." Sắc mặt Thương Yến nghiêm túc đảm bảo.
Anh nhìn cô gái nhỏ, trong lòng càng vui vẻ, cắn cắn tai cô, "Nguyệt Nguyệt, em thật sự đang ghen, anh rất vui."
Kiều Nguyệt nhỏ giọng nói thầm: "Có gì vui chứ?"
"Nguyệt Nguyệt," Thương Yến nắm lấy tay cô gái nhỏ, "em ghen chứng tỏ em thích anh."
Chỉ có thích anh thì cô gái nhỏ mới ghen.
Kiều Nguyệt ngẩng đầu hôn anh một cái, "Em chính là rất thích anh đó, nên sau này anh phải nghe em, không được nhìn người khác."
Cô gái nhỏ thế mà thẳng thắn thừa nhận.
Thương Yến sờ tai mình, "Nguyệt Nguyệt, anh cũng thích em, sau này anh sẽ nghe em, không nhìn người khác."
Kiều Nguyệt chui khỏi ngực anh, hừ vài tiếng, "Em tin anh."
Cô duỗi tay mở hộp giữ ấm, "Đây là cơm với canh em nấu cho anh, anh mau ăn lúc nóng."
Thương Yến nhìn thoáng qua, "Nguyệt Nguyệt, này đều là em tự tay nấu?"
"Đúng rồi." Kiều Nguyệt phồng mặt lên, duỗi tay đến trước mặt anh, "Hôm nay em bận cả ngày, tay đều đỏ hết, còn mệt nữa."
Thương Yến nắm lấy tay cô gái nhỏ, phát hiện lòng bàn tay trắng nõn của cô đỏ một mảnh.
Ngữ khí anh mang theo đau lòng, "Nguyệt Nguyệt, sau này em đừng nấu cơm nữa, để người giúp việc làm được rồi."
Kiều Nguyệt chính là muốn Thương Yến đau lòng cô. Thương Yến đối xử tốt với cô, cô cũng muốn đối xử tốt lại với anh.
"Em thích nấu cơm cho anh ăn." Kiều Nguyệt ôm cánh tay anh, "Anh là người đàn ông của em, em nguyện ý nấu cơm cho anh. Sau này em có thời gian đều sẽ nấu cho anh ăn."
Thương Yến ngơ ngẩn nhìn cô gái nhỏ. Giọng nói cô dịu dàng càng khiến cả người anh nóng bỏng, thể xác và tinh thần đều sung sướng.
"Nguyệt Nguyệt." Thương Yến thấp giọng gọi tên cô, nhịn không được hôn cô.
Kiều Nguyệt ôm anh, đón lấy nụ hôn của anh.
Hai người hôn nhau một lúc, Kiều Nguyệt dùng sức đẩy Thương Yến ra, nhỏ giọng nói: "Đồ ăn nguội rồi."
Mọi tâm tư của Thương Yến đều đặt lên người cô gái nhỏ, căn bản không quan tâm chuyện khác, "Nguyệt Nguyệt, anh còn muốn hôn em."
"Ăn cơm trước đi, lát nữa sẽ cho anh hôn."
Thương Yến đặt tay lên bụng cô gái nhỏ, đè nhẹ xuống, "Nguyệt Nguyệt, em đói rồi sao?"
"Em ăn rồi." Kiều Nguyệt đánh bay tay anh.
Cô cầm lấy đũa đưa cho Thương Yến, "Anh mau ăn đi."
Thương Yến tạm thời đè những tâm tư khác xuống, nhận đôi đũa trong tay cô gái nhỏ.
Nghĩ đến cô gái nhỏ lát nữa cho anh hôn, anh ăn đến vội vàng.
Kiều Nguyệt nhìn anh ăn vội vàng, chọc chọc tay anh, "Không phải bình thường anh để ý hình tượng lắm sao, ăn nhanh như vậy làm gì? Ăn từ từ thôi."
Động tác Thương Yến chậm dần.
Chờ anh ăn xong cơm trưa, hai người lại dính với nhau. Kiều Nguyệt ghé vào ngực anh, lẩm nhẩm lầm nhầm nói chuyện với anh, phần lớn nói về sinh hoạt của hai người.
Cô lúc trước không thích Thương Yến, chỉ muốn mau rời khỏi anh. Bây giờ cô thích anh rồi, toàn bộ đầu óc đều là chuyện sau khi kết hôn với anh.
Thương Yến yên tĩnh nghe cô gái nhỏ nói, chờ cô ngừng lại mới bám vào bên tai cô nói nhỏ: "Nguyệt Nguyệt, vừa rồi em đồng ý cho anh hôn."
"Bây giờ sắp hai giờ rồi, anh mau đi làm việc đi." Kiều Nguyệt đẩy anh.
Để anh hôn cô, chắc chắn phải hôn rất lâu, nói không chừng anh còn muốn cắn cô.
Mặt Kiều Nguyệt nóng lên. Cô là tới giám sát công việc của Thương Yến, không phải tới quyến rũ anh, khiến anh phân tâm.
Thương Yến tất nhiên không muốn bỏ qua cơ hội này, anh ôm cô gái nhỏ nhẹ giọng dỗ: "Chỉ mười phút. Nguyệt Nguyệt, anh chỉ hôn em mười phút rồi sẽ đi làm việc."
Ánh mắt anh dừng trên đôi môi hồng nhuận của cô, yết hầu hơi ngứa.
"Em còn không hiểu anh sao." Kiều Nguyệt không tự nhiên lẩm bẩm, "Miệng thì nói mười phút, cuối cùng không biết hôn bao lâu."
Nghe thanh âm mềm mại của cô gái nhỏ, Thương Yến ôm cô vào lòng, ngữ khí hơi khàn, "Nguyệt Nguyệt ..."
Anh cúi đầu hôn lên môi cô gái nhỏ, càng hôn càng sâu.
Khi cửa văn phòng bị người mở ra hai người cũng không hề phát hiện.
Thần sắc Thương Trị mệt mỏi. Mấy ngày nay, dù là trên tạp chí tài chính kinh tế, hay tin tức lá cải trên mạng, hắn đều đọc được tin đồn tai tiếng của Thương Yến.
Hắn đều cả bó tuổi, còn phải lo chuyện chung thân đại sự cho em trai mình. Dù như thế nào thì hôm nay Thương Yến nhất định phải cho hắn câu trả lời, mau cưới con gái nhà người ta về.
Đẩy cửa văn phòng ra, Thương Trị cố gắng để biểu tình trên mặt mình nhu hòa, nhẹ giọng nói: "A Yến, anh đến thăm em, em ..."
Lời hắn bị nghẹn lại, trừng lớn hai mắt, nhìn hai người đang hôn nhau say đắm trên sô pha.
Người em trai luôn luôn bình tĩnh lạnh nhạt, không dính khói lửa nhân gian, giờ phút này sắc mặt ửng đỏ, tay đang lộn xộn trên lưng con gái nhà người ta.
Trong đầu Thương Trị lập tức nhảy ra bốn chữ "bắt gian tại giường", đôi tay hơi run, sắc mặt hưng phấn đến đỏ bừng.
Hắn thanh thanh giọng, thanh âm nghiêm túc nói: "A Yến, em đang làm gì vậy?"
Kiều Nguyệt nghe có tiếng người nói chuyện. Cô sửng sốt vài giây, dùng sức đẩy Thương Yến ra, nhỏ giọng nói: "Được rồi, hình như có người tới."
Đang hưng phấn thì bị cắt ngang, trong lòng Thương Yến khó chịu, anh quay mặt đi, thấy Thương Trị đứng trước mặt mình, thần sắc ngẩn ra, ngữ khí thanh lãnh kêu: "Anh."
Thân thể anh hơi nghiêng, không có che lại Kiều Nguyệt trong ngực.
Mọi sự chú ý của Thương Trị đều đặt lên người Kiều Nguyệt. Khi thấy rõ mặt Kiều Nguyệt, thần sắc hắn mờ mịt, theo phản xạ mở miệng nói: "Nguyệt Nguyệt, sao con lại ở, ở ... Con là Kiều Nguyệt?!"
Thương Trị trợn mắt há hốc mồm, tầm mắt ở trên người em trai mình và Kiều Nguyệt đảo qua đảo lại, trên mặt một trận xanh một trận trắng, cắn răng nói: "Thương Yến, em lại đây!"
Thương Yến sờ mặt cô gái nhỏ, bình tĩnh đi về hướng anh mình.
Nhìn thoáng qua Kiều Nguyệt đang ngồi ngoan ngoãn trên sô pha, Thương Trị túm quần áo Thương Yến, thấp giọng rống anh: "Sao lại thế này?!"
Hắn sớm muộn có ngày bị em trai mình dọa chết.
Thương Yến nhíu mày: "Anh muốn hỏi cái gì?"
"Anh hỏi cái gì?" Thương Trị lạnh mặt, tức giận đến mặt trắng bệch: "Chuyện em với Kiều Nguyệt là như thế nào? Không phải em có bạn gái rồi sao? Thế vừa rồi em với Kiều Nguyệt đang làm gì? Em làm như vậy không thấy có lỗi với bạn gái em sao?!"
Sắc mặt Thương Yến kì quái, bình tĩnh nói: "Nguyệt Nguyệt chính là bạn gái em."
Thần sắc Thương Trị sửng sốt, "Kiều Nguyệt là bạn gái em?"
"Ừ."
Hắn hít một hơi thật sâu, "Cô gái trong tin đồn dạo thời gian này cũng là Kiều Nguyệt?"
"Ừ." Mặt mày Thương Yến lãnh đạm, "Vẫn luôn là Kiều Nguyệt."
Vẻ mặt Thương Trị không nỡ nhìn thẳng, cả giận nói: "Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt, gọi thân mật như vậy, nó là bạn học của Oánh Oánh, mới 18 tuổi, em một đống tuổi cũng xuống tay được?! Có phải em dùng thủ đoạn không trong sáng gì đó ép buộc con gái nhà người ta?"
Hắn nhớ rõ trước kia Kiều Nguyệt có người bạn trai rất yêu nhau.
*******************************
Lời editor: Thế là hết chương dự trữ r nhé =)) mng đợi tiếp nhenn hihii