Editor: Dánh
Cô gái nhỏ không chỉ cãi nhau với anh vì tên đàn ông khác, còn muốn chia tay với anh.
Sắc mặt Thương Yến hoàn toàn trầm xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt tức giận đến ửng đỏ của cô, lần đầu tiên cảm thấy bộ dáng mặt hồng hồng của cô không đẹp tí nào.
Anh lạnh giọng nói: "Em lặp lại xem."
Kiều Nguyệt càng nghĩ càng giận, chỉ cảm thấy trong lòng người đàn ông này có vấn đề, sai cũng không nhận. Tính cách cố chấp bướng bỉnh, lấy bản thân làm trung tâm, căn bản không nghĩ đến cảm xúc của người khác.
"Nói thì nói." Cô tức giận đến đôi mắt đều đỏ, "Em muốn chia tay với anh, em mới không gả cho anh, vĩnh viễn cũng không gả cho anh."
Ánh mắt Thương Yến dần lạnh như băng. Anh nhìn cô gái nhỏ, đột nhiên cảm thấy vị trí ở ngực rất khó chịu, đến hô hấp cũng khó khăn.
"Anh thả em xuống, thả em xuống!" Kiều Nguyệt ở trong lòng anh không ngừng vặn vẹo, "Em muốn chia tay với anh, hôm nay liền rời khỏi nơi này, sau này cũng không muốn gặp lại anh!"
Cô giận người đàn ông này một cây gân*, có sai cũng không chịu nhận, còn đẩy mọi trách nhiệm lên người người khác. Hiện tại cô hận không thể cắn chết anh.
* Một cây gân(一根筋): chỉ người cố chấp, thường chỉ nghĩ và thực hiện vấn đề theo cách của mình. Ngoài mặt xấu còn chỉ một mặt tốt là chuyên tâm, làm việc tập trung, không phân tâm.
Thương Yến mặt không biểu tình nhìn chằm chằm Kiều Nguyệt, tay càng dùng sức ôm chặt cô. Anh giơ tay nhéo cằm Kiều Nguyệt, tay dùng sức nâng lên, thanh âm không hề có độ ấm, "Kiều Nguyệt, thu lại lời em vừa nói đi."
Kiều Nguyệt ngẩn người, hai người ở chung lâu như vậy, cô vẫn là lần đầu tiên nghe Thương Yến gọi thẳng họ tên cô. Sắc mặt anh rất lạnh, ngữ khí nói chuyện cùng bộ dáng ngày thường dỗ cô cứ như hai người khác nhau.
Cô sợ bộ dáng bây giờ của Thương Yến, nhưng so với sợ hãi, tức giận trong lòng cô lại chiếm thế thượng phong.
"Sao em phải thu lại?" Kiều Nguyệt hừ lạnh nói, "Em cứ muốn chia tay với anh đó. Anh nói chuyện không giữ lời, dùng thân phận mình ép buộc người khác. Thương Yến, lần này em sẽ không tha thứ cho anh, em phải chia tay với anh, sau này cũng không gả cho anh."
Nhìn chằm chằm cô thật lâu, Thương Yến cười lạnh, thanh âm khàn khàn, ẩn ẩn mang theo tức giận: "Em không gả cho anh thì muốn gả cho ai? Lâm Thư Mặc?"
"Gả cho ai cũng không gả cho anh," Kiều Nguyệt dùng sức bẻ tay anh ra, "Lâm Thư Mặc tốt hơn anh, chỗ nào cũng tốt hơn anh."
Gân xanh trên trán Thương Yến nổi lên, nơi ngực ngày càng đau đớn. Anh ngây ra nhìn Kiều Nguyệt, hai mắt đỏ như máu.
Thật lâu sau, anh mới thấp giọng nhả ra một câu: "Em nằm mơ. Đời này em chỉ có thể gả cho anh."
"Em không gả, em không gả." Kiều Nguyệt tức giận đến đánh anh cào anh.
Thần sắc Thương Yến lạnh nhạt nhìn cô làm loạn, cuối cùng dùng sức nhéo cằm cô nâng lên, thanh âm lãnh đạm, không có phập phồng: "Kiều Nguyệt, từ ngày anh bắt đầu dưỡng em thì em chính là đồ vật của anh, trừ khi anh bỏ em thì em mới có thể rời đi."
Sức trên tay anh lớn, Kiều Nguyệt bị anh nhéo đau. Cô tức giận ngước mắt, đối mắt với Thương Yến, cả người đột nhiên lạnh lẽo, môi run rẩy, nói không nên lời lời.
Sắc mặt Thương Yến lạnh nhạt tiếp tục nói: "Anh có thể để Lâm Thư Mặc có thành tựu như hôm nay, thì cũng có thể khiến hắn ở trong vòng này mãi mãi không ngóc đầu lên được. Còn có ba và anh trai em, chỉ cần anh mở miệng thì mọi thành tựu trong công việc của họ sẽ lập tức biến thành bọt biển."
Đồng tử Kiều Nguyệt co lại, thân thể phát run, đầy mặt hoảng sợ nhìn người đàn ông xa lạ đến đáng sợ trước mặt.
Cô gái nhỏ đang sợ anh.
Nhận thức này khiến đầu quả tim Thương Yến phát đau, sức lực trên tay hơi thả lỏng. Muốn hôn cô, dỗ cô nhưng anh không thể.
Cô gái nhỏ không chịu gả cho anh, cô muốn gả cho người khác, gả cho dã nam nhân* khác.
*Dã nam nhân [野男人]: nghĩa xấu, thường để mắng người. Tư tưởng hành vi không tuân theo quy tắc đàn ông. (Nguồn: editor Hướng Nhật Quỳ của truyện 'Không ngọt bằng em')
Thương Yến ép bản thân phải bình tĩnh, "Kiều Nguyệt, trước kia anh quá dung túng cho em nên em mới quên thân phận của mình. Em chỉ là cô gái anh dưỡng, mọi thứ của cô đều là thuộc về anh, sau này em phải nghe lời anh."
"Em không cần anh bao nuôi, sau này cũng không cần anh bao nuôi." Kiều Nguyệt run rẩy rống lên với anh, liều mạng giãy giụa muốn thoát khỏi ngực anh, thanh âm mang theo giọng mũi dày đặc, "Khốn khiếp, ai muốn anh bao nuôi chứ, em không cần anh bao nuôi. Bây giờ em lập tức rời đi, vĩnh viễn không muốn gặp anh."
Thương Yến không muốn nghe cô nói chuyện. Mỗi câu cô nói đều khiến ngực anh đau đớn, hô hấp khó khăn.
Tay anh hơi dùng sức ném Kiều Nguyệt lên giường, lạnh giọng nói: "Từ hôm nay trở đi, nơi nào em cũng không được đi. Nếu em dám rời khỏi căn nhà này nửa bước, thì Lâm Thư Mặc, ba và anh trai em, anh đều sẽ khiến họ thân bại danh liệt."
Nghe xong lời anh nói, Kiều Nguyệt ngốc ngốc ngẩng đầu, thấy anh đầy mặt lạnh nhạt, ánh mắt nhìn cô cũng lạnh như băng.
Nước mắt Kiều Nguyệt nháy mắt chảy ra, cắn cắn môi, đỏ mắt khóc, quật cường nhìn chằm chằm anh không nói lời nào.
Thương Yến biết anh lại chọc cô gái nhỏ giận. Anh có trực giác, lúc này so bất cứ thời điểm nào trong quá khứ, cô gái nhỏ càng giận.
Nhưng chuyện này là cô gái nhỏ sai, anh không thể cúi đầu, không thể quá ... chiều cô.
Nước mắt cô gái nhỏ rơi quá nhiều, anh cực lực chịu đựng xúc động muốn dỗ cô, ngực đau đớn khó chịu.
Thương Yến xoay người, đi vài bước rời khỏi phòng, dùng sức đóng cửa lại.
Anh đứng ở cửa, nghe tiếng khóc đáng thương của cô gái nhỏ truyền ra từ trong phòng.
Cho dù không nhìn anh cũng có thể tưởng tượng ra, ngày thường hai tròng mắt sáng lấp lánh của cô gái nhỏ, giờ phút này chắc chắn vừa hồng vừa sưng, khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt. Chóp mũi nhỏ xinh chắc chắn đỏ rực.
Thương Yến bị khuôn mặt đáng thương hề hề của cô gái nhỏ trong tưởng tượng khiến cho tâm phiền ý loạn. Anh từng đồng ý với cô gái nhỏ, sau này sẽ không chọc cô giận nữa. Nhưng anh lại làm không được, anh vẫn chọc cho cô khóc.
Cô gái nhỏ không thích anh, không muốn gả cho anh. Có lẽ người trong lòng của cô gái nhỏ vẫn luôn là Lâm Thư Mặc. Dù sao thì bọn họ từ nhỏ lớn lên bên nhau, người đàn ông đầu tiên cô thích cũng là Lâm Thư Mặc.
Anh tìm qua rất nhiều ví dụ thực tế, con gái đối với mối tình đầu của mình đều sẽ nhớ mãi không quên, thậm chí sẽ nhớ cả đời.
Khóe miệng Thương Yến kéo kéo, nghe tiếng khóc ngày càng lớn của cô gái nhỏ, bước chân vội vàng rời đi.
///
Khi Hoắc Tiêu đuổi đến quán bar, đầu tóc hỗn độn, vẻ mặt chưa thỏa mãn dục vọng. Hắn cực nhanh quét một vòng, ánh mắt dừng ở nơi nào đó, nhấc chân đi về hướng đó.
"A Yến, nửa đêm tìm tôi có việc?" Hắn ngồi ở bên cạnh Thương Yến, cầm lấy ly rượu trước mặt một hơi uống hết.
Vừa ở trên giường thân thiết với một cô gái nóng bỏng mềm mại, lại bị một cuộc gọi từ Thương Yến kêu ra. Lấy hiểu biết của anh đối với Thương Yến, thời điểm này lại hẹn anh ra quán bar thì nhất định đã xảy ra chuyện rất nghiêm trọng.
Hắn nhìn thoáng qua Thương Yến, bị hơi thở lạnh băng phát ra từ người Thương Yến khiến cho thân thể nhịn không được phát run.
"Bồi tôi uống rượu." Thương Yến lạnh lùng nói một câu.
Hoắc Tiêu trong lòng "Lộp bộp" một chút. Hắn quen Thương Yến mười mấy năm, biết tính nết của anh. Loại chuyện mượn rượu giải sầu này sao có thể xảy ra trên người anh.
Thật sâu hít một hơi, Hoắc Tiêu lấy ly rượu từ trên tay anh ra, thần sắc cà lơ phất phơ trở nên đứng đắn, "A Yến, trước kia cậu chưa bao giờ như vậy."
Thương Yến trầm mặc, đầy mặt tự giễu.
Hoắc Tiêu cẩn thận nghĩ nghĩ, chắc chắn không phải chuyện công việc.
Hắn thử thăm dò hỏi: "Liên quan đến cô tình nhân nhỏ của cậu?"
Thần sắc Thương Yến âm trầm.
Quả nhiên.
"A Yến," Hoắc Tiêu nhưng thật ra nhẹ nhàng thở ra, "hai người cãi nhau?"
Thương Yến nhìn Hoắc Tiêu, chậm rãi gật đầu, ngữ khí lạnh lùng mở miệng: "Em ấy không muốn gả cho tôi."
Hoắc Tiêu không chút suy nghĩ lặp lại lời anh nói: "Ồ, cô ấy không muốn gả ... gả cho cậu?!"
"Từ từ!" Hắn trợn mắt há hốc mồm, khiếp sợ nói: "A Yến, thế mà cậu thật sự định cưới Kiều Nguyệt?!"
Thương Yến chau mày, rầu rĩ lặp lại: "Nhưng cô ấy lại không muốn gả cho tôi."
Cô gái nhỏ vẫn luôn thích người khác, vì tên đàn ông khác, cãi nhau với anh, không chịu gả cho anh.
Hoắc Tiêu nhìn bạn tốt, nói: "Cô ấy ngốc sao."
Thương Yến là thân phận gì, trên đời này thế mà có người phụ nữ không muốn gả cho anh, đầu óc Kiều Nguyệt có vấn đề sao.
"Hoắc Tiêu," Mặt Thương Yến không biểu tình liếc hắn một cái, "tôi không cho phép cậu mắng em ấy."
Ngoại trừ anh, ai cũng không được mắng cô gái nhỏ. Không, chính anh cũng không được mắng cô gái nhỏ.
Ngực Thương Yến buồn đau, vừa rồi anh đã dọa đến cô gái nhỏ.
Khóe miệng Hoắc Tiêu co rút. Nói một câu cũng không được, xem ra A Yến thật sự bị tiểu yêu tinh Kiều Nguyệt kia mê hoặc đến đầu óc choáng váng.
"Được." Hoắc Tiêu thở dài, vỗ vỗ bờ vai của anh, "Đến đến đến, nói với tôi xem vì sao cô ấy không chịu gả cho cậu."
Thương Yến lạnh mặt, nhìn chằm chằm cái ly rượu thật lâu, mới lời ít ý nhiều đem chuyện xảy ra giữa hai người họ nói một lần.
Nói xong, anh nhìn Hoắc Tiêu, chờ hắn phân tích.
Hoắc Tiêu sửng sốt hồi lâu, mới nói: "A Yến, cậu tìm người đi theo Kiều Nguyệt không có vấn đề gì, nhưng là ..."
Ngữ khí hắn hơi ngừng, đầy mặt rối rắm. Những người có gia thế như họ, muốn cưới một người vào cửa thì nhất định phải điều tra rõ ràng mọi thứ về người đó.
Nhưng giống Thương Yến như vậy, đem những chuyện này đều nói ra, gần như là không có ai.
Khụ khụ, Hoắc Tiêu nói: "A Yến, loại chuyện này ngầm làm là được, không cần phải nói cho Kiều Nguyệt. Cậu nghĩ xem, ai cũng không thích mình bị nửa kia tìm người đi theo. Nếu Kiều Nguyệt tìm người theo dõi cậu, cậu chắc chắn cũng sẽ tức giận."
"Vì sao tớ phải tức giận?" Thương Yến nhìn hắn, "Tôi thích Nguyệt Nguyệt tìm người đi theo tôi."
Nếu cô gái nhỏ tìm người đi theo anh, chứng minh cô gái nhỏ rất yêu anh. Vì sao anh phải tức giận?
Hoắc Tiêu: "..."
Khuôn mặt giật giật vài cái, hắn nhấc tay đầu hàng: "Được được được, chúng ta không nói chuyện này, nói chuyện cậu khiến Lâm Thư Mặc chia tay Kiều Nguyệt đi. A Yến, việc này cậu không nên nói cho Kiều Nguyệt. Cậu trực tiếp nói với cô ấy Lâm Thư Mặc lựa chọn sự nghiệp, vứt bỏ cô ấy, vậy là được rồi không phải sao? Không cần phải nói cho Kiều Nguyệt là cậu ép buộc Lâm Thư Mặc lựa chọn sự nghiệp."
Thương Yến trầm khuôn mặt: "Tôi đồng ý qua với cô gái nhỏ là vĩnh viễn sẽ không lừa em ấy."
Nhìn Thương Yến đầy mặt đương nhiên, Hoắc Tiêu đột nhiên thấy đồng tình Kiều Nguyệt.
Hắn lay vài cọng tóc, buông tay: "Nếu như vậy, không thì cậu bao nuôi người khác đi. Dù sao cô ấy không thích cậu, hai người cũng ở bên nhau thời gian dài như vậy rồi. Ôm cậu cũng ôm qua, ngủ cậu cũng ngủ qua, cũng không có cảm giác mới mẻ gì."
"Phụ nữ mà, chính là như vậy, cậu đổi một người mới, nhất định có thể rất nhanh quên đi Kiều Nguyệt."
Ánh mắt Thương Yến lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.
///
Khi Thương Yến về đến nhà đã là nửa đêm sắp sáng. Anh uống không ít rượu, đầu có chút choáng.
Giơ tay xoa xoa giữa mày, Thương Yến đẩy cửa phòng ngủ ra, tay chân nhẹ nhàng đi vào.
Anh đứng ở mép giường, nhìn cô gái nhỏ rúc thành một cục, tư thế bất nhã nằm trên giường, chăn trên người đã bị đá văng.
Thương Yến cong lưng, thật cẩn thận đắp chăn lên người cô.
Mặt cô gái nhỏ đỏ hồng, mí mắt hơi sưng. Anh giơ tay, cực nhẹ chạm vào. Cuối cùng không nhịn được, cúi đầu hôn vài cái lên mặt cô, tầm mắt đi xuống, nhìn đôi môi ửng đỏ của cô, ngậm vào tinh tế liếm.
"Khốn khiếp ..."
Cô gái nhỏ đột nhiên mở miệng, trong lòng Thương Yến căng thẳng, nhìn chằm chằm mặt cô không dám động.
Đợi thật lâu sau, anh biết cô gái nhỏ chỉ đang nói mớ, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
"Khốn khiếp ..."
Trong lòng anh mềm nhũn, nhìn khuôn mặt hồng hào của cô gái nhỏ, nghe cô nói mớ.
"Đáng ghét, em mới không muốn gả cho anh ..."
Sắc mặt Thương Yến ngây ra, thân thể dần cứng đờ.