Editor: Dánh
Đợi thật lâu Thương Yến cũng không thấy Kiều Nguyệt sờ anh, mà chỉ ngây ngốc nhìn mình.
Thương Yến nóng vội, tay cô gái nhỏ nhỏ nhắn mềm mại, sờ anh nhất định rất thoải mái.
"Nguyệt Nguyệt," Ngữ khí Thương Yến hơi khàn, đôi tay nâng mặt cô, tận lực mềm nhẹ lau khô nước mắt cô, lại cúi đầu hôn hôn. Anh kéo bàn tay trắng nõn của cô sờ soạng ngực mình vài cái, thanh âm vội vàng thúc giục cô: "Anh cũng muốn bị chiếm tiện nghi, em nhanh sờ anh đi."
Tay cô mềm như vậy, vừa sờ ngực anh vài cái đã khiến thân thể anh cảm thấy vô cùng thoải mái.
Sắc mặt Kiều Nguyệt trướng đến đỏ bừng, dùng sức giật tay về, la lên: "Ai muốn sờ anh chứ, đồ không biết xấu hổ."
Trên đời này sao lại có người đàn ông như vậy, trong lòng biến thái còn hỉ nộ vô thường, da mặt lại dày lại không biết xấu hổ!
Kiều Nguyệt đẩy anh ra, "Anh mau chóng rời khỏi phòng tôi."
Thương Yến bắt lấy tay cô, kỳ quái nói: "Là em nói anh chiếm tiện nghi của em, nên anh mới cho em sờ lại."
Tâm tư con gái thật khó đoán. Anh dưỡng một cô đã thấy khó dỗ, Hoắc Tiêu lại có thể cùng lúc dưỡng vài cô, hắn là làm sao dỗ hết?
Kiều Nguyệt trừng anh, lần đầu tiên cảm thấy bất lực. Đầu óc người đàn ông này thật sự không bình thường, hay anh đang cố tình chơi cô?
"Thân thể đàn ông cùng phụ nữ sao giống nhau?" trong lòng Kiều Nguyệt bực bội, "Anh mau chóng rời khỏi phòng tôi, tôi muốn đi ngủ."
Khuôn mặt Thương Yến trầm xuống, "Không giống nhau chỗ nào? Anh sờ em, em cũng sờ anh, chúng ta đều chiếm tiện nghi của nhau, vậy là huề."
Anh lần nữa kéo tay Kiều Nguyệt đặt trên mặt mình, thanh âm lạnh lùng: "Em sờ anh nhanh lên."
Kiều Nguyệt nghe ra sự lạnh lẽo trong giọng anh, co rúm người lại, giọng nói nức nở: "Tôi, tôi không sờ. Thương Yến anh buông tôi ra, buông ra."
Cô không chịu sờ anh, kiên nhẫn của Thương Yến đều hao hết. Anh duỗi tay kéo Kiều Nguyệt vào ngực, cúi đầu hôn môi cô, tay nhéo nhẹ cằm cô.
Cằm Kiều Nguyệt tê rần, theo bản năng mở miệng muốn kêu lên. Miệng cô vừa hơi mở ra, liền có thứ gì xông vào.
Kiều Nguyệt bị hôn đến cả người nhũn ra, đầu lưỡi tê dại, Kiều Nguyệt yếu ớt đấm lưng anh.
Thương Yến càng hôn càng sâu, anh cảm thấy vẫn không đủ, tay hơi vội vàng đem cô trên dưới sờ soạng một lần. Trên đời này sao lại có cô gái hợp ý anh như thế, thân thể trắng nõn mịn màng, thanh âm cũng mềm mại dễ nghe.
Hiện tại lại giống con mèo nhỏ, mềm mại ngoan ngoãn nằm yên trong ngực anh, tùy anh hôn môi vuốt ve.
"Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt." Nụ hôn anh dừng lại, chống vào trán cô, thân mật kêu tên cô.
Anh không biết làm sao mới có thể biểu đạt tâm tình vui sướng của bản thân, chỉ biết từng cái từng cái mổ lên môi cô, nói nhỏ bên tai cô: "Nguyệt Nguyệt, chỉ cần em ngoan ngoãn, anh sẽ luôn dưỡng em."
Ánh mắt Kiều Nguyệt dần dần tỉnh táo, tay cô chống ngực Thương Yến, lấy hết can đảm nói: "Ai muốn anh dưỡng, tôi không muốn bị anh dưỡng."
Thương Yến cho rằng cô đang giận dỗi, sờ sờ mặt cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Nguyệt Nguyệt ngoan, đừng nháo, anh có mua quà cho em."
Anh đem quà mình mua đưa cô, mở ra: "Em nhìn xem có thích không?"
Kiều Nguyệt ngơ ngác nhìn món quà.
"Hôm đó em cúp điện thoại của anh, có phải vì do anh nói sẽ đưa em nhà với xe khiến em không vui?" Thương Yến xoa xoa đầu cô, "Về sau em muốn cái gì tự mình mua, thẻ anh đưa em cứ quẹt thoải mái."
Kiều Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, thấy ánh mắt nghiêm túc của anh. Anh thật sự nghĩ là hôm đó cô cúp điện thoại của anh là vì chuyện đưa nhà với xe khiến cô không vui. Cô rốt cuộc xác nhận, mạch não người đàn ông này có chút khác người.
Thương Yến ôm cô từ phía sau, một tay đặt trên bụng cô, nhẹ nhàng xoa eo cô, tay kia cầm lấy món quà, mở hộp lấy vòng cổ trong hộp ra, "Em thích không?"
Vòng cổ này là anh mua được trong bữa tiệc từ thiện ở Mỹ. Hoắc Tiêu nói không cô gái nào không thích trang sức, anh cũng muốn cô gái anh có một chiếc vòng cổ.
Kiều Nguyệt nhìn vòng cổ trên tay Thương Yến, mặt trên nạm đầy kim cương, còn có viên đá quý màu lam cực to sắp làm mù mắt cô.
Mặt cô nghẹn đến đỏ bừng, đẩy tay anh ra, "Tôi không thích."
Thương Yến nhíu mày. Cô gái nhỏ rõ ràng rất thích, vì sao lại nói không thích?
Anh cúi đầu, nhìn trên cổ cô đang đeo chiếc vòng cổ rẻ tiền, tay vừa dùng sức liền giật đứt nó, ngữ khí nhẹ nhàng dỗ dành, "Sau này đừng mang thứ rẻ tiền như vậy, anh mua cho em mấy món khác."
Sắc mặt Kiều Nguyệt sửng sốt, nhìn vòng cổ bị anh giật đứt, nước mắt lập tức chảy ra, tức giận đến cơ thể run rẩy.
Đến khi trên tay cảm thấy nóng ướt, Thương Yến hoảng loạn xoay Kiều Nguyệt lại, thấy mặt cô đầy nước mắt liền gấp đến sau lưng chảy mồ hôi. Luống cuống tay chân giúp cô lau nước mắt, nhưng càng lau nước mắt càng nhiều. Thương Yến hoảng đến lạnh giọng nói: "Không được khóc."
Kiều Nguyệt vẫn khóc đến dữ dội, cô cầm lấy vòng cổ bị đứt. Đây là món quà Lâm Thư Mặc mua cho cô bằng tiền lương đầu tiên, cô đã đeo hai năm.
Lau lau nước mắt, Kiều Nguyệt cẩn thận nắm vòng cổ, mắt hồng hồng, cắn chặt răng nói: "Tôi không thích món quà anh đưa."
Thương Yến thấy cô không khóc nữa, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, duỗi tay muốn ôm cô vào lòng, "Không thích thì anh lại mua món khác tặng em."
Cô né tay anh duỗi tới, sắc mặt Kiều Nguyệt nghiêm túc nhìn anh, "Chú, chú đưa cái gì tôi đều không thích, bởi vì tôi không thích chú, không muốn bị chú bao nuôi."
Kiều Nguyệt vừa dứt lời, không khí chung quanh liền trở nên lạnh lẽo. Thân thể khẽ run, cô nắm chặt vòng cổ trên tay, kiên định nói: "Tôi là bạn học của Oánh Oánh, chú là chú của cô ấy, ở trong lòng tôi chú cũng như chú tôi, tôi xem chú là trưởng bối. Tôi, tôi đối với chú không có tình yêu nam nữ."
Thương Yến thu tay, lạnh mặt nhìn Kiều Nguyệt. Thân thể cô gái nhỏ run rẩy, cô đang sợ hãi, thanh âm cũng run rẩy nói không thích anh. Thì ra cô gái nhỏ không muốn bị anh dưỡng. Biểu tình anh ngơ ngác, trong lòng suy sụp, vô cùng không thoải mái.
"Chú, tôi đã có bạn trai, chúng tôi rất yêu nhau. Tôi rất thích anh ấy, sau này cũng sẽ gả cho anh ấy. Nếu tôi vô tình có hành động khiến chú hiểu lầm, tôi xin lỗi chú." Kiều Nguyệt nhìn Thương Yến, "Thẻ chú đưa tôi, tôi chưa dùng qua lần nào, lần sau sẽ đem trả chú. Chú, chú hãy bao nuôi người khác đi, có rất nhiều người muốn được chú bao nuôi."
Tim Thương Yến càng ngày càng không thoải mái. Cô gái nhỏ không chỉ không muốn bị anh dưỡng, còn bảo anh dưỡng người khác.
Em ấy nói đúng. Có rất nhiều người nguyện ý muốn được anh dưỡng, anh vì sao không dưỡng người khác, nhất định phải dưỡng Kiều Nguyệt?
Tim Kiều Nguyệt căng thẳng đập cực nhanh, cô gắt gao nhìn chằm chằm Thương Yến, phòng bị anh có hành động gì. Dù sao suy nghĩ của người đàn ông không giống người bình thường.
Cô tưởng là Thương Yến sẽ tức giận, nhưng anh chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi rời phòng.
Kiều Nguyệt ngẩn người, không nghĩ mọi chuyện thuận lợi như vậy.
...
Ngày hôm sau, cô vẫn cùng Thương Oánh Oánh nói sẽ dọn về kí túc xá ở.
"Nguyệt Nguyệt, có phải hay không là do chú tớ? Xin lỗi, chú tớ là như vậy đó nhưng chú ấy không phải người xấu đâu." Thương Oánh Oánh kéo tay cô, "Cậu thật sự phải về trường? Chú tớ sáng sớm hôm nay đã rời nhà, bảo là công ty có việc nên sẽ không dọn về ở."
Trong lòng Kiều Nguyệt xấu hổ, cô lắc đầu, đỏ mặt nói: "Cảm ơn cậu Oánh Oánh, Thư Mặc sắp về nước, tớ muốn về trường ở luôn tiện đợi anh ấy."
"Ồ, thì ra là bạn trai sắp về." Thương Oánh Oánh cố ý kéo dài giọng chọc cô, "Thế thì tớ không giữ cậu nữa."
Hai người lại cười đùa một lúc, Thương Oánh Oánh mới để tài xế đưa Kiều Nguyệt về trường.
Bạn cùng phòng kí túc xá đều về nhà, Kiều Nguyệt về lấy ít đồ rồi đến ở chung cư Lâm Thư Mặc thuê.
Sau khi Kiều Nguyệt gọi điện thoại về nhà, cô đi tắm rồi đến nhà ăn trường học ăn cơm. Buổi tối, cô một mình đến thư việc học bài, đến 9 giờ mới về.
Sân trường trong kỳ nghỉ thực yên tĩnh. Kiều Nguyệt đi trên đường, đột nhiên nghĩ đến mấy chuyện ma quái nơi sân trường, trong lòng ớn lạnh, không tự chủ bước nhanh hơn.
Đến dưới lầu chung cư, cô còn chưa kịp thở phào thì thấy chiếc xe đang ngừng trước chung cư. Bên cạnh xe hơi, một người đàn ông đang cúi đầu đứng, lúc thấy rõ mặt người đàn ông, Kiều Nguyệt cả người cứng đờ không dám động đậy.
Thương Yến nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn về phía Kiều Nguyệt. Cô gái nhỏ cách anh rất gần, ánh mắt hoảng sợ nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Anh cả ngày hôm nay chỉ cần có thời gian rảnh đều nhớ cô, thậm chí trong lúc bận thì mặt cô cũng xuất hiện trước mặt anh. Anh rất nhớ cô.
Anh chưa bao giờ nhớ một người đến mức này, loại cảm giác này khiến anh mất phương hướng. Đến khi anh tỉnh táo lại thì đã lái xe đến trường cô.
Thương Yến theo bản năng tiến lên, duỗi tay muốn ôm cô. Kiều Nguyệt hoảng sợ lùi ra sau, lắp bắp nói: "Chào, chào chú."
Anh dừng lại, anh rất không thích cô kêu anh "Chú".
Tay Kiều Nguyệt run rẩy lấy thẻ trong ví ra, trực tiếp ném về Thương Yến, "Đây, đây là thẻ của chú."
Cô nói xong liền chạy vào chung cư.
Mở cửa vào nhà, đóng cửa khóa trái. Kiều Nguyệt đến bên cửa sổ nhìn xuống lầu, khi thấy xe Thương Yến không còn ở dưới lầu, cô ngồi xổm trên mặt đất thở phào nhẹ nhõm.
...
"Thương tổng, anh về nhà hay về công ty?" Hạ Trình lái xe, nhỏ giọng hỏi.
Không khí bên trong xe an tĩnh. Thật lâu sau Thương Yến mới trả lời: "Đi Thịnh Nhạc."
Sắc mặt Hạ Trình ngẩn ra, cuối cùng không nói gì.
Hoắc Tiêu sớm ở Thịnh Nhạc chờ Thương Yến. khi thấy anh đẩy cửa tiến vào, Hoắc Tiêu đẩy người phụ nữ trong ngực ra, cười hì hì tiến lên, "A Yến, lần này cậu thật sự đến nha?"
Thương Yến nhìn hắn một cái, tùy ý ngồi xuống. Hoắc Tiêu sớm quen tính anh, ngồi bên cạnh anh, cười hắc hắc, "A Yến, cậu nên sớm đến đây chơi thử, gọi đây là thiên đường nam nhân cũng không quá ha ha ha."
Kéo kéo cà vạt, sắc mặt Thương Yến không kiên nhẫn. Lúc người phụ trách đến thấy Thương Yến, sắc mặt hắn ngẩn ra nhưng mau chóng khôi phục lại, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp, "Thương tổng, ngài đến rồi."
Thương Yến cúi đầu không nói gì. Người phụ trách nhìn về phía Hoắc Tiêu xin giúp đỡ.
"A Yến, đến rồi thì phải chơi cho đã. Tôi biết vài người trong giới giải trí, tuyến mười tám đến tuyến một* đều có, bảo đảm mỗi người đều là cực phẩm." Hoắc Tiêu cười làm mặt quỷ.
*Convert là "mười tám tuyến đến một đường đều có", không biết dịch đúng không. Nếu sai các bạn sửa giúp mình nhé.
Ghế lô yên tĩnh vài giây.
"18 tuổi." Thanh âm Thương Yến trầm thấp lãnh đạm, hắn nhẹ nắm chặt ly rượu, mặt mày bực bội, "Tính cách ngoan ngoãn nghe lời, thân thể trắng nõn mịn màng, thanh âm mềm mại dễ nghe."
Giờ phút này trong đầu anh đều là khuôn mặt Kiều Nguyệt.