Núi xanh thăm thẳm, liễu rủ như chân mày, đi xuyên qua nhiều lớp rừng rậm là thấy làng mạc nằm giữa núi đồi và làn khói bếp lượn lờ bay lên.

Thẩm Lang Hồn đi với Liễu Nhãn bảy tám ngày trong rừng rậm, nhờ Ngọc Đoàn Nhi dẫn đường và chỉ bảo nên đã bình yên ra khỏi rừng, hơn nữa vết thương trên người Liễu Nhãn cũng lành được bốn năm phần rồi, không còn thoi thóp như trước.
Ra khỏi rừng rậm ngút ngàn, Thẩm Lang Hồn nhìn sắc trời, thấy ánh ban mai bắt đầu ló rạng.

Tuy vết thương của Liễu Nhãn đã bắt đầu khá hơn nhưng hành động vẫn bất tiện, Thẩm Lang Hồn lại kéo lê hắn dọc đường, giờ cả người bốc mùi hôi tanh, ruồi muỗi trong rừng vây quanh hắn không ngừng vo ve nom rất đáng sợ.

Thẩm Lang Hồn thản nhiên liếc nhìn Liễu Nhãn rồi nhấc hắn lên, tung người bay ra khỏi rừng cây, nhẹ nhàng thả hắn ở cửa thôn, nở một nụ cười vô cùng ác độc rồi nhanh chân biến đi.
Chỉ một lúc sau có người dẫn bò từ trong thôn ra, đi được mấy bước bỗng thét lên: "Cái thứ gì đây?" Mấy con bò vàng đi qua bên người Liễu Nhãn, kêu lên ò ò rồi ị mấy đống phân bên cạnh hắn.

Liễu Nhãn chậm rãi ngồi dậy, dưới ánh ban mai, chỉ thấy gương mặt hắn lồi lõm nham nhở bê bết máu khô, vết thương còn chưa lành hẳn, đỏ lòm nhức mắt.

Vậy mà đôi mắt hắn lại đong đầy ánh sáng, con ngươi đen tuyền lấp lánh, khiến người chăn bò hét lên thảm thiết: "Ngươi...!ngươi là cái thứ gì? Còn...!còn sống không đó?"
Liễu Nhãn không trả lời, chỉ nhìn người chăn bò bằng ánh mắt lạnh lùng, khiến hắn ta phải lùi vài bước, dè dặt đi vòng qua người hắn rồi ba chân bốn cẳng chạy về thôn, mặc kệ mấy con bò đứng đó.
Chẳng bao lâu sau người trong thôn ùn ùn kéo ra, cầm đầu là một người to béo, cái miệng oang oang: "Đây là sơn yêu mà ngươi nói đấy à? Tên sơn yêu này trộm gà trộm vịt trong thôn lại còn trộm cả quần áo đàn bà, hôm nay chắc chắn là bị người ta tóm được tẩn cho một trận mới thành ra thế này.

Mọi người đã ai bị nó trộm đồ chưa?"
Người trong thôn nhao nhao la hét, hùa theo cú đấm mở màn của tên cầm đầu, bảy tám gã hán tử trẻ tuổi lực lưỡng nghiến răng nghiến lợi vây quanh Liễu Nhãn thượng cẳng chân hạ cẳng tay, những tiếng bốp bốp bịch bịch cứ vang lên không ngừng.

Thì ra thôn này vốn nghèo khó, hàng năm chẳng trồng được bao nhiêu lương thực ngũ cốc, nhưng khổ nỗi mấy năm nay liên tục bị trộm.

Thi thoảng lại có nhà kêu lương thực dự trữ cả năm trong một đêm đã không cánh mà bay, khiến người ta vô cùng căm hận.

Ngoại trừ ngũ cốc, tên trộm kia còn chôm cả quần áo phụ nữ, có lúc lại xông vào nhà có chút của ăn của để trộm cả đồ trang sức vàng bạc, đồ đạc chỉ hơi đáng tiền thôi cũng lấy.

Trong một đêm mấy năm về trước, có người vô tình chạm mặt tên trộm kia, hóa ra là một con sơn yêu mặt mày quái dị, từ đó cả thôn run rẩy sợ hãi, không dám mở miệng ra oán trách chuyện trộm cướp nữa.

Mà hôm nay kẻ chăn bò kia lại gặp một "sơn yêu" ở cửa thôn, hẳn là tức nước vỡ bờ?
Dưới những cú đấm đá bình bịch nặng nề của những kẻ kia, Liễu Nhãn chỉ cảm thấy ngũ tạng đảo lộn, khí huyết sôi trào, miệng vết thương trên người nứt ra, đoạn chân gãy đau nhức không chịu nổi.

Hắn không thốt ra nửa lời, chỉ nhắm mắt chịu đựng, trước mắt chợt hiện lên một hình ảnh xưa cũ.
Đó là chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi, năm ấy hắn mười hai tuổi, lần đầu tiên gặp Đường Lệ Từ mười tuổi là ở một con hẻm nhỏ nằm giữa những tòa cao ốc mọc như rừng trong thành phố.

Khi đó y đang bị người ta giẫm đạp trên đất, một đám choai choai mười bảy mười tám tuổi đang vây quanh y đấm đá.

Bởi vì Đường Lệ Từ vô cớ ăn trộm ví tiền của người ta, bị phát hiện thế là ăn no đòn.

Đến bây giờ hắn vẫn nhớ như in vẻ mặt hưng phấn và điên cuồng của đứa trẻ bị đạp trên đất kia, y không hề thấy đau, chỉ thấy vui vẻ và rất k.ích thích, có chết cũng chẳng sao...!Có lẽ nét cười ấy đã khơi lên cơn tò mò của hắn, thế là hắn xông vào cứu người, kết quả ăn đòn chung với Đường Lệ Từ, bị người ta nhổ cho mấy bãi nước bọt.


Sau chuyện lần đó, họ trở thành bạn bè dính nhau như hình với bóng.
Từ ngày sinh ra đến năm hai mươi tư tuổi, Liễu Nhãn vẫn luôn là một người tốt quá đà.

Đến bây giờ hắn vẫn không nghĩ ra vì sao mười mấy năm nay mình chưa từng cảm thấy Đường Lệ Từ tà ác quái gở, mà chỉ tò mò về nụ cười hưng phấn và để tâm đến ánh mắt trống rỗng của y, còn thêm một phần quan tâm, sợ y tự hủy hoại chính mình, nên sau đó có thể làm bạn với y chừng ấy năm.

Hắn vẫn luôn đóng vai trò như một quản gia, nhìn y làm càn, thu dọn mớ hỗn loạn mà y để lại, khuyên y quay đầu, rồi sau đó lại nhìn y làm bậy...!Đó là một vòng tuần hoàn ác tính, mãi cho đến ngày Đường Lệ Từ thay đổi hoàn toàn.

Sau đó hắn lại không đọc ra tâm tư của y nữa, nhìn y giống như nhìn một món hàng giả được chế tạo cầu kỳ, hoàn mỹ không tỳ vết, mà ngôn từ cử chỉ của món hàng giả này lại vô cùng xuất chúng và làm người ta nghiêng ngả.

Nhưng không còn lộ ra nét dữ tợn và điên cuồng, không nói và làm những chuyện khùng điên quái dị, cũng không có nghĩa là hàng giả có thể biến thành hàng thật.
Điều đó chỉ có thể chứng minh Đường Lệ Từ đã trưởng thành rồi, không còn phơi bày sự trống rỗng của mình ra nữa.

Y từ chối kết nối với bất kỳ ai, y có thể một thân một mình làm bất cứ chuyện gì y muốn làm.
Không cần dựa vào ai nữa.
Kể từ khi ấy, Đường Lệ Từ đã rời bỏ thế gian này.

Cho đến cái ngày y muốn kéo mọi người chết chung, hắn mới một lần nữa cảm nhận được nỗi trống rỗng trong lòng y sâu đến đâu và đã phồng ra lớn đến nhường nào.

Không ai cứu được y, từ khi sinh ra y đã là một đứa trẻ tà ác, cho dù lưu lạc đến thời đại hoang vu không quen biết ai này, y vẫn hại chết bạn bè để đổi lại hào quang trên người hôm nay.

Dù đi đến đâu, Đường Lệ Từ vĩnh viễn là con cưng của trời, vĩnh viễn khiến người ta tin phục, vĩnh viễn không sai.

Quyền lực, thế lực, tiền tài, vầng hào quang khổng lồ vượt lên trên tất cả...!đó chính là những gì y mong muốn, không ai thay đổi được.
Hận một người, có thể hận đến chừng nào? Liễu Nhãn lạnh lùng nhìn những đòn đấm cú đá của mọi người, đó chính là hình phạt của địa ngục, nhưng hắn không hề cảm nhận được đau đớn, vì toàn bộ tâm tư đều đã dùng để hận...!Hận mình năm xưa đã quá ngu xuẩn, hận Đường Lệ Từ ác độc, hận trời xanh tàn nhẫn, hận Đường Lệ Từ tạo nghiệt thì chẳng hề gì, mà sao đến lượt hắn giết người lại phải chịu đòn trừng phạt này? Dựa vào đâu? Vì Đường Lệ Từ còn dối trá ác độc, khôn khéo tâm cơ hơn hắn vạn lần sao? Hắn thật sự rất muốn vượt qua y ở những phương diện này, đáng tiếc từ đầu đến cuối hắn không phải kiểu người ấy.

Hại chết ngàn vạn người đã chết từ lâu thì đã làm sao, nếu như có thể khiến y phiền não đau khổ....
"Này! Ăn trộm quần áo của các người là ta, sao lại đánh hắn?" Phía xa truyền đến một giọng nữ già nua, thôn dân lập tức dừng tay rồi lùi lại mấy bước.

Liễu Nhãn đưa tay lên lau đi vết máu nơi khóe miệng, nhìn đôi giày thêu hoa màu nâu kia.

Đôi giày ấy cũ lắm rồi nhưng vết chỉ thêu còn mới tinh, hiển nhiên đôi giày đó ban đầu vốn không thêu hoa, mà sau này mới được người ta thêu lên.

Có thể thấy chủ nhân đôi giày này rất thích chưng diện, nhưng đó lại là giày của Ngọc Đoàn Nhi.
Đám thôn dân chỉ thấy một bóng xám nhảy vọt ra từ trong rừng, đến khi nhìn rõ mới biết trước mặt là một bà lão mặt mũi nhăn nheo, bên ngoài khoác một tấm áo tím, mặc váy dài màu nâu.

Trong đám đông bỗng có người hét lên: "Má nó chứ, đấy là quần áo của vợ ta!" Mọi người lập tức xôn xao, ai nấy trợn mắt lên nhìn bà lão đột ngột xuất hiện này, trong lòng không khỏi đoán già đoán non phải chăng bà lão này với tên sơn yêu nằm dưới đất kia bắt tay nhau cùng ăn trộm ngũ cốc và quần áo? Bà lão lại còn mở miệng bênh tên sơn yêu kia, nhất định là đồng bọn với nhau!
"Người này không lấy bất cứ vật gì trong thôn các ngươi, ta từng lấy ba bộ quần áo, lúc mẹ ta còn sống cũng từng hái đào dại với hạnh dại ở thôn của các ngươi." Ngọc Đoàn Nhi chắn trước mặt Liễu Nhãn: "Không phải hắn làm, muốn đánh thì đánh ta là được rồi."

Eo nàng nhỏ nhắn, da thịt trên ngón tay nhẵn nhụi trơn mềm, trắng như tuyết như ngọc.

Hai tên thôn dân lăm lăm gậy gỗ định lao lên đánh, nhưng nhìn kỹ người nàng thì càng nhìn càng rợn tóc gáy: "Ngươi...!Ngươi rốt cuộc là người hay quỷ! Ối mẹ ơi!"
Một trong hai người vứt gậy gỗ đi: "Đây là quỷ chém đầu! Nữ quỷ gắn đầu bà lão! Mọi người mau chạy đi, ma quỷ hiện hình giữa ban ngày đó!" Đám thôn dân lập tức la hét thất thanh, chạy loạn bốn phía, trốn sạch không còn một bóng người.
Ngọc Đoàn Nhi đỡ Liễu Nhãn lên, thở dài.

Liễu Nhãn lạnh lùng hỏi: "Ta bị đánh liên quan gì đến cô?"
Ngọc Đoàn Nhi nói: "Người trộm đồ vốn là ta, bọn họ đánh ngươi đương nhiên là bọn họ sai.

Nhưng ngươi đúng là tên khốn đấy à? Bị người ta hiểu lầm sao không giải thích?"
Nghe giọng nàng có vẻ oán trách, Liễu Nhãn đột nhiên cười nhạt: "Cô chỉ đang trông chờ vào loại thuốc có thể cứu mạng cô mà thôi, nếu như ta chết thì cô mãi mãi không biết đó là thuốc gì!"
Hắn quay đầu đi, tuy gương mặt máu thịt bầy nhầy không nhìn ra thần sắc, nhưng nhất định là vô cùng khinh bỉ.
Ngọc Đoàn Nhi nhíu mày: "Ta đã quên cái thuốc gì gì đó từ lâu rồi! Gương mặt một người bị hủy hoại thế này thì đáng thương lắm, huống hồ ngươi lại còn tàn phế nữa, cho dù ngươi có ăn trộm thật thì bọn họ cũng không nên đánh ngươi."
Liễu Nhãn quay đầu lại, nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ quái: "Thì ra cô đã quên từ lâu rồi à? Vậy cô đi theo ta làm gì? Trở về rừng cây của cô đi."
Ngọc Đoàn Nhi lắc đầu: "Ngươi không đi được, người kia lại vứt bỏ ngươi không thèm quan tâm, một mình ngươi ngồi đây chẳng phải rất đáng thương sao? Hơn nữa ngươi vừa bẩn vừa thối thế kia, ta giúp ngươi tắm rửa, đưa ngươi về rừng cây được không?"
Nàng càng nói càng vui vẻ: "Ta đưa ngươi vào rừng, chúng ta trốn đi không ai thấy nữa, mặt mũi khó coi chừng nào cũng chẳng còn quan trọng."
Liễu Nhãn lạnh lùng hỏi: "Ta là kẻ đại ác giết người vô số, cô không sợ à?"
Ngọc Đoàn Nhi nhìn hắn chằm chằm: "Ngươi không đi lại được, ngươi muốn làm chuyện xấu thì ta sẽ đánh ngươi."
Nói rồi vươn tay nhấc Liễu Nhãn lên, lao nhanh về phía rừng cây.

Đi mới được vài bước, thấy Liễu Nhãn cao hơn mình quá nhiều, đi lại không tiện, Ngọc Đoàn Nhi liền bế hắn lên tung người nhảy vài bước, xuyên qua lớp lớp cây rừng, nhanh chóng đến bên một cái hồ.
Đây là đầu nguồn của một con suối, chỗ nước sâu thì lăn tăn sủi bọt.

Nước hồ trong veo thấy đáy, dưới đáy hồ toàn là những tảng đá lớn màu nâu, sáng bóng lạ thường, chỉ những nơi cách thật xa nguồn suối mới có rong bèo.

Ngọc Đoàn Nhi nhấc Liễu Nhãn lên thả vào hồ nước, ngắt một cành rong nở hoa trắng bên bờ, xé quần áo hắn ra rồi bắt đầu lau chùi người hắn.

Liễu Nhãn ban đầu còn kháng cự, cuối cùng hừ một tiếng rồi nhắm mắt buông xuôi.
Một lúc sau, Ngọc Đoàn Nhi đã lau chùi hết những vết máu và bụi bẩn trên người Liễu Nhãn, lộ ra làn da mịn màng trắng như tuyết.

Bàn tay nàng dần dần chậm lại, ngơ ngẩn nhìn phần vai và lưng trắng bóng của Liễu Nhãn.

Da thịt trắng tái mang theo nét ảm đạm, phần vai và lưng không gợn chút tỳ vết của hắn không hiểu sao lại toát ra vẻ đẹp âm u sầu thảm.

Người này rõ ràng đang ở ngay trước mắt, nhưng lại giống như chìm dưới vực sâu, nằm trong địa ngục...!"Trước đây chắc là ngươi đẹp trai lắm nhỉ?" Nàng nhỏ giọng hỏi.
Liễu Nhãn thản nhiên đáp: "Không." Ngón tay Ngọc Đoàn Nhi vẽ theo đường chân mày của hắn: "Có phải vì trông ta rất xấu xí, ngươi sợ ta chạnh lòng nên mới lừa ta không?" Nàng khẽ thì thào: "Trước kia ngươi nhất định rất đẹp trai, tiếc là ta không được thấy."
Liễu Nhãn tóm lấy tay nàng, lạnh lùng hỏi: "Trước kia ta đẹp trai thì cô định làm gì? Dụ dỗ ta à?"

Ngọc Đoàn Nhi mở to hai mắt: "Ta chỉ nghĩ trước kia ngươi rất đẹp trai mà bây giờ biến thành như vậy thì thật là..." Nàng chuẩn bị nói thêm ba chữ "đáng thương lắm" thì bị Liễu Nhãn cầm tay kéo lại gần, một đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thẳng nào nàng, "Ta đáng thương nhưng ít ra còn sống được rất lâu, còn cô thì sắp chết rồi."
Ánh sáng trong mắt Ngọc Đoàn Nhi lập tức lụi đi, nàng thở ra một hơi thật dài.

Liễu Nhãn hất tay nàng ra, cất giọng lạnh như băng: "Đi tìm giúp ta một bộ quần áo."
Ngọc Đoàn Nhi đứng như trời trồng, trong mắt lóe lên vẻ giận dữ, hiển nhiên vô cùng bất mãn với câu nói vừa rồi của Liễu Nhãn.

Liễu Nhãn nằm ngửa trong nước, dù chân không cử động được nhưng vẫn đưa cánh tay ra sau lưng quẫy nước, trông có vẻ tự do tự tại.
Một lúc lâu sau, Ngọc Đoàn Nhi mới mở miệng: "Ngươi đúng là một kẻ đại ác."
Liễu Nhãn lạnh lùng hỏi: "Cô muốn giết ta à?"
Ngọc Đoàn Nhi lại đáp: "Một kẻ đại ác bị hủy dung xấu xí như vậy, lại còn biến thành tàn phế, trong lòng nhất định vô cùng khổ sở.

Ta không trách ngươi, ở đó đợi ta đi tìm quần áo cho ngươi."
Nói xong nàng khẽ mỉm cười, quay người bỏ đi.

Liễu Nhãn bỗng nhoài người lên trong nước, nhìn theo bóng lưng của cô gái kỳ lạ kia, trong lòng chợt nổi giận đùng đùng.

Hắn nhặt một hòn đá dưới nước ném lên bờ, một tiếng "rào" vang lên kéo theo bọt nước văng tung tóe, hòn đá vậy mà không bay nổi lên bờ.
Một lúc lâu sau, Liễu Nhãn ngâm mình trong nước lạnh, dần dần cảm thấy rét run.

Nếu muốn lên bờ thì áo quần rách nát không đủ che thân, mà nếu tiếp tục ở lại dưới nước thì ngày càng lạnh buốt.

Đúng lúc này, trong rừng cây có bóng người lấp ló, Liễu Nhãn nín thở lặn xuống nước, vì dáng vẻ của hắn bây giờ không tiện gặp người, càng không có sức tự vệ.

Sau khi chìm vào trong nước, hắn từ từ lặn ra sau một tảng đá lớn rồi thò nửa đầu lên mặt nước, lẳng lặng nhìn vào rừng cây.
Trong rừng ló ra một gã đàn ông trung niên, đỉnh đầu hơi hói, vốn đội một cái mũ nhưng lúc này mũ cũng lệch sang một bên.

Gã cúi thấp người luồn qua bụi cây, nhìn trái nhìn phải trông lén la lén lút.

Liễu Nhãn hơi nheo mắt lại, nơi đây cách thôn xóm khá xa, gã chạy đến chỗ vắng vẻ này làm gì? Nhìn ngó một lúc, người này đột nhiên đứng thẳng lên, sau lưng gã vác theo một bọc quần áo, trong ngực ôm vật gì đó.

Gã nhẹ nhàng đặt vật kia xuống đất, vứt bọc quần áo sang một bên, bắt đầu cởi đồ.

Liễu Nhãn cau mày, tên này...
"Oa..." Cái "vật" mà gã đàn ông trung niên kia vừa đặt xuống đất bỗng khóc òa lên, nghe chất giọng giống một cô bé bảy tám tuổi.

Gã đàn ông trung niên kia vội vàng cởi quần áo, mặt cười dâ.m đãng: "Bé cưng đừng khóc, chú sắp chơi với con ngay đây." Nói rồi lao người đến, cô bé kia lại càng khóc to hơn, nghe vô cùng thê thảm.
Chợt nghe một tiếng "rào", dường như trong nước có thứ gì đó trồi lên.

Gã đàn ông kia xoay người lại thì thấy hồ nước sau lưng dâng lên một xoáy nước, giống như có vật gì đó đang bơi đến rất gần, lại đột nhiên chìm xuống.

Hắn xì một tiếng, vẫn cười dâ.m đãng, "Chỗ này có cá to lắm, đợi chúng ta chơi xong chú sẽ dẫn con đi bắt cá."
Cô bé kia gào lên: "Con không muốn! Con muốn về nhà! Con...!ưm ưm" nghe tiếng thì cô bé đã bị bịt miệng.
"Giữa ban ngày ban mặt, trời đất sáng trưng, trước khi làm gì cũng không thèm nhìn ngó xung quanh.


Ở nơi rừng sâu núi thẳm là đất ma quỷ hoành hành mà làm cái chuyện này, đúng là không biết điều." Một giọng nói lạnh lẽo trầm thấp thong thả vang lên: "Tội ác trên đời có trăm ngàn loại, đê hèn nhất chính là loại như ngươi." Gã đàn ông trung niên kia nhảy dựng lên, chỉ thấy dưới hồ nước trong veo thấy đáy lộ ra một mớ tóc đen bồng bềnh trôi như hoa cúc.

Có người chầm chậm trồi lên từ đáy hồ, cái đầu kia ló ra khỏi mặt nước, lồi lõm chằng chịt đỏ lòm nhức mắt, hình như không có mũi miệng.

Hồn vía hắn lập tức bay lên mây, rú lên một tiếng thê thảm rồi trần tru./ồng chạy vọt ra khỏi bụi cây, khi tới thì chậm chạp mà lúc đi lại nhanh như tên bắn.
"Mẹ, con muốn gặp mẹ..." Cô bé nằm trên mặt đất vẫn còn khóc, khóc đến nghẹn ngào không thở nổi, vô cùng đáng thương.

Liễu Nhãn đứng trong nước im lặng một hồi rồi lạnh lùng nói: "Có cái gì mà khóc? Tự mặc quần áo vào rồi mau mau về nhà đi."
Cô bé nằm trên đất bị hắn dọa sợ ngây người, cuống cuồng mặc quần áo vào, ngồi bệt ra đất nhìn hắn mãi không chịu đi.

Liễu Nhãn ngâm mình trong nước nhìn cô bé kia, tuổi chừng tám chín, vóc dáng hơi nhỏ nhưng gương mặt trông rất thanh tú, đúng là có dáng dấp mỹ nhân.

Hai người nhìn nhau một lúc rồi hắn hỏi: "Sao ngươi chưa đi?"
Cô bé kia hỏi ngược lại hắn: "Ngươi là yêu quái à?"
Liễu Nhãn chớp mắt, hờ hững đáp: "Ờ."
"Đây là lần đâu tiên ta gặp yêu quái, ngươi không giống lời bà nội kể."
Liễu Nhãn không đáp, cô bé kia lại tiếp: "Ngươi còn xấu hơn bà nội kể."
Liễu Nhãn hờ hững nói: "Còn không mau về nhà đi, ở lại thêm lát nữa rồi gặp tên người xấu kia thì ta không cứu nổi ngươi đâu."
Cô bé kia đứng dậy, nhặt một hòn sỏi từ dưới đất rồi đột ngột ném vào người Liễu Nhãn.

"Bộp" một tiếng, hòn sỏi ném trúng trán hắn, cô bé giật nảy mình, sau đó bật cười khanh khách rồi nhanh chóng bỏ chạy về phía thôn làng.
Liễu Nhãn vẫn ngâm mình trong nước, khóe môi nở một nụ cười lạnh nhạt, đây chính là người đời, là chúng sinh.

Hắn chầm chậm ngâm mình xuống hồ chừa mỗi cái đầu, cả người vốn đã rét run cầm cập, lúc này thân lạnh mà lòng càng thêm lạnh.

Thế gian này vốn chẳng còn gì cứu nổi, có thể hại chết từng người một mới là chuyện vui tai vui mắt vui lòng.

Người đời dốt nát, bạc bẽo, ích kỷ, hèn hạ, ngu đần...
Một bàn tay thò vào trong nước lôi hắn đang ướt sũng lên, Ngọc Đoàn Nhi nhíu mày hỏi: "Ngươi đang làm gì đấy?"
Đầu ngón tay Liễu Nhãn lướt qua cổ tay nàng, tuy không có nội lực nhưng cũng làm cổ tay nàng tê rần, đành phải buông ra.

Liễu Nhãn nằm ngửa trên mặt nước, nhẹ nhàng quẫy nước ra xa, "Quần áo đâu?"
Ngọc Đoàn Nhi chỉ túi quần áo trên mặt đất: "Mấy thứ này ở đâu ra?"
Liễu Nhãn phớt lờ nàng coi như không nghe thấy, lặp lại câu hỏi, "Quần áo đâu?"
Ngọc Đoàn Nhi nổi giận hỏi: "Mấy thứ này ở đâu ra?"
Hai tay Liễu Nhãn vung lên, lại trôi ra xa hơn.

Ngọc Đoàn Nhi tính tình dễ chịu, nổi giận một hồi cũng bỏ qua, lấy một bọc vải đen từ trong ngực: "Lại đây, quần áo của ngươi này."
Liễu Nhãn vịn vào tảng đá đỡ người lên, hắn cứ đinh ninh mình sẽ trông thấy một mảnh vải rách hình dáng kỳ lạ, nhưng không ngờ Ngọc Đoàn Nhi lại hai tay dâng lên một tấm áo khoác lụa đen, chất lụa tuy hơi xỉn nhưng vẫn gọn gàng sạch sẽ.

Ngắm nghía tấm áo khoác kia vài lần, hắn từ bờ hồ bên kia chầm chậm bơi tới, tuy hai chân không cử động được nhưng hắn vẫn đủ sức tự kéo mình lên thảm cỏ, phủ tấm áo khoác kia lên bờ vai còn ướt đẫm, nơi chưa thấm nước còn có thể tung bay theo gió, lộ nguyên phần ngực.

Ngọc Đoàn Nhi dường như không hề cảm thấy nhìn một gã đàn ông ăn mặc mát mẻ là chuyện gì đáng ngại ngùng: "Đây là quần áo của cha ta.".