Lãnh Hàn Băng lạnh lùng nhìn thanh niên đối diện, cơ thể của nàng vẫn kiệt sức không cách nào cử động.

- Ta đã nói là không cần.

- Bạch đạo hữu không muốn biết bên trong là thứ gì sao ?- Ta không quan tâm.

- Đây là huyết sát phong dịch, khó khăn lắm ta mới xin được vài bình đó.

Nàng nhìn bình phong dịch trên tay hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao tên khốn này lại bị huyết sát phong truy sát, muốn thu được một bình phong dịch thì đám huyết sát phng phải mất mấy tháng trời vậy mà hắn lấy một lúc vài bình, đáng đánh.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt tức giận của nàng xem như không thấy.

- Bạch đạo hữu mau mau hồi phục, chúng ta còn phải nhanh chân lên đường, ở lâu trong hoang nguyên cũng không tốt.

Hắn nói xong thì rời đi, nữ tử chợt gọi lại.

- Đứng lại.


- Hôm qua đạo hữu chỉ giúp ta rút lui cùng lắm thì nhận thêm một bình, không thể thương lượng.

Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng do dự một lúc rồi nói.

- Lúc đó là ngươi ôm ta tới đây sao ?- Nếu ta nói hôm qua ta bắt được một đầu yêu ngưu sao đó để đạo hữu lên lưng cho nó mang tới đây, đạo hữu có tin không ?- Cút.

Lâm Phong lắc đầu rời đi, hắn có nói thế nào thì nàng cũng sẽ không tin, có câu nữ nhân chỉ tin vào những lời mà họ muốn nghe và sự thật là trong quá trình vận chuyển nàng đúng là hắn có chiếm một ít tiện nghi, chỉ một ít thôi.

Vài ngày sao, trong lúc Lâm Phong đang nhàm chán bước đi thì nhìn thấy một cảnh tượng ngày đêm mong nhớ, một cái lồng thất sắc bao trùm một mãnh thiên địa.

- Phong linh hú hú hú… cuối cùng cũng tìm được thành trì.

Lâm Phong hưng phấn nhảy lên, bộ dáng như khỉ trèo cây, Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh ngẫn người, ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa niềm vui hiếm thấy, cuối cùng nàng cũng tìm được đường về nhà.

trong lúc hắn đang vui sướng thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử đừng hú nữa, lão phu cảm thấy thành trì này có vấn đề.

- Lão đầu, có thể lão chưa biết mỗi cái phong linh đều có hình dáng khác nhau, cho dù cùng là tiểu linh mạch cũng không giống nhau.

- Lão phu không nói hình dáng, từ đây đến nơi đó chỉ mấy chục dặm nhưng không thấy bóng dáng của tu sĩ, tiểu tử ngươi không thấy lạ sao ?Hắn nghe lão nói liền tỉnh ngộ, đúng vậy nơi này hình như không có khí tức của tu sĩ.

- Chẳng lẽ nơi này cũng gặp phải thú triều ?- Nếu ở đây cũng gặp phải thú triều, vậy đại sự không ổn rồi.

- Ý của lão là tất cả thành trì đều bị yêu thú tập kích sao ?- Hi vọng lão phu đoán sai.

Lâm Phong nghe lão nói cảm giác như có hàng vạn con yêu thú chạy qua, nếu mọi chuyện diễn ra như ở Thương Vân thành thì có khả năng trên đại lục chỉ có hắn và băng nữ còn sống, chẳng lẽ trách nhiệm vĩ đại duy trì nòi giống nhân tộc lại rơi xuống đôi vai nhỏ bé của hắn sao?Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh nhìn bộ dáng vừa vui, vừa buồn, vừa cam chịu của lưu manh, mày liễu khẽ nhíu, không biết hắn lại lên cơn gì nữa đây.

- Ngươi đứng đây làm gì, mau đi thôi.

- Ta nói nè Bạch đạo hữu, phong linh này có chút không ổn.

- Không ổn chỗ nào ?Lâm Phong nghiêm mặt, bắt đầu phổ cặp tri thức cho nàng.

- Thứ nhất, xung quanh thành trì thường có rất nhiều yêu thú nhưng nơi này thì không, thứ hai là từ khi chúng ta đến đây chưa từng nhìn thấy bóng dáng tu sĩ, thứ ba cũng là điều quan trọng nhất, ta cảm giác không ổn.


- Dựa vào cảm giác của ngươi ?- Đúng vậy, chuyện tâm linh không đùa được đâu.

- Ngươi…Lãnh Hàn Băng siết chặc nắm tay, không biết đã là lần thứ bao nhiêu nàng tức giận, điều thứ nhất, thứ hai có thể cho qua chỉ có cái cuối cùng là không thể kiềm chế.

- Ngươi không đi thì ta đi.

- Đợi đã.

Lâm Phong vội đuổi theo nhưng hắn chỉ có thể dùng lời lẽ khuyên nàng, còn động thủ đánh nhau thì quân tử không đánh nữ nhân.

Nữa ngày sao, hai người tiến tới bên cạnh phong linh, bọn họ đi vài vòng quan sát xung quanh phát hiện truyền tống trận đã bị phá nát không cách nào tiến vào bên trong.

Lâm Phong nhíu mày, nơi này đúng là không có một con yêu thú, như vậy suy đoán của lão đầu hơn phân nữa đã linh nghiệm, toàn bộ yêu thú đã tiến vào bên trong phong linh.

Sắc mặt Lãnh Hàn Băng lạnh thêm vài phần, một dự cảm không tốt xuất hiện trong đầu nàng, nơi này cũng xuất hiện thú triều không chừng thánh cung đã xảy ra chuyện.

- Ta phải trở về.

- Ta cũng muốn trở về nhưng đâu phải cứ muốn là được.

Thương Vân thành đã bị phá tan nát, bây giờ hắn đã trở thành một tên vô gia cư, sao này chỉ có thể chuyển hộ khẩu sang nhà vợ.

Nghĩ đến đây hắn lại nhớ tới Liễu mỹ nhân, không biết giờ này nàng thế nào cũng không biết nhà nàng có lớn hay không, nếu không đủ chỗ lại phải đi mua một căn nhà mới.

- Sao nghĩ kiểu gì cũng tốn linh thạch vậy nè.

Hai người lại tiếp tục lên đường, yêu thú xung quanh thành trì có lẽ đã chui hết vào phong linh nên nơi này trở nên hoang vu đến tĩnh lặng, đi nữa ngày đường vẫn chưa thấy được một đầu yêu thú.

Cùng lúc đó, bên ngoài Lạc Nhạn cốc, một thiếu nữ nhìn thấy ký hiệu trên một khối hắc thạch liền hưng phấn nhảy lên.

- Phụ thân, mẫu thân mau tới đây, ta tìm được ký hiệu của tỷ tỷ rồi.

Hai bóng người xuất hiện trước mặt nàng, ánh mắt nhìn vào ký hiệu trên hắc thạch.

Mỹ phụ mừng rỡ nhìn nam nhân bên cạnh.


- Không sai, đây là ký hiệu của thánh cung, ở nơi này chỉ có Hàn Băng là biết được.

- Mau đi thôi.

Bọn họ đã tìm suốt ba ngày xung quanh Thương Vân thành cuối cùng cũng tìm được dấu vết, mọi người hướng theo ký hiệu bay đi nếu không có gì bất thường thì vài ngày nữa là tìm được người.

Nhưng người tính không bằng trời tính, bọn họ đuổi theo mấy ngày thì bị mất dấu, vị trí hiện tại chính là nơi Lâm Phong bị huyết sát phong truy đuổi.

- Sao nơi này lại không còn ký hiệu, chẳng lẽ tỷ tỷ muốn trêu chúng ta sao ?Lãnh Phi Dao buồn bực lên tiếng, trò này lúc trước nàng từng dùng trong bí cảnh làm cho mọi người phải tốn công đi tìm, cuối cùng còn bị chửi một trận, không ngờ tỷ tỷ lại bắt trước, chẳng lẽ tỷ tỷ cũng muốn ăn chửi sao ?Mỹ Phụ lo lắng nhìn phu quân.

- Có khi nào…Nam tử lắc đầu.

- Nơi này không có dấu vết giao chiến, có lẽ mọi chuyện không quá nghiêm trọng, chúng ta ở đây chờ người của thánh cung đến sao đó chia nhau ra tìm.

Lãnh Tuyên nhìn Hoang Nguyên vô tận trong lòng không bình tĩnh như vẻ ngoài, nơi này tuy không có vết tích chiến đấu nhưng vẫn còn một khả năng là nữ nhi đã bị một đầu yêu cầm tấn công, nếu là giao chiến trên không thì sẽ không để lại dấu vết trên mặt đất.

Ở một nơi cách đó rất xa, Lâm Phong vẫn chưa biết được chuyện tốt mà hắn làm đã kiến bao người phải lo lắng, nếu hắn không xin ít phong dịch thì có lẽ đã được thánh cung đến cứu, đúng là tham thì chịu.

Hai người đi được một lúc thì đến trước một vách đá, phía trên cao có một hang động giống như hang yêu thú, nhìn kích thước hang động thì con yêu thú này cũng không lớn lắm.

Lâm Phong quay qua nhìn nữ tử bên cạnh.

- Để ta lên đó xem trước, ổn thì đêm nay ở lại đây.

Lãnh Hàn Băng vẫn im lặng, từ sao khi xảy ra chuyện của huyết sát phong thì nàng gần như không tương tác với hắn.

Hang động không tính là lớn chỉ cao hơn trượng, những hang thế này thường không sâu bao nhiêu.

.