Hạt Tử dùng mũi chân nâng cằm hắn, cười rộ nói: “Ôi, là Vu chưởng môn này.”

Vu Khâu Phong toàn thân run rẩy, hai mắt rời rạc, giống như thần chí không rõ lắm, cố gắng ngẩng đầu nhìn Hạt Tử, đứt quãng nói: “Ta… ta không phải… không ở chỗ ta… không ở ta…”

Hạt Tử lắc đầu kề sát đến mà thì thầm bên tai hắn: “Kỳ thật đêm hôm đó ngoài Thái Hồ Triệu gia trang tổng cộng đã chết ba người, một là trang chủ Đoạn Kiếm sơn trang Mục Vân Ca, một là nhi tử bảo bối Vu Thiên Kiệt của ngươi, còn một kẻ… các ngươi đều không biết, hắn chết trong một địa huyệt, là Quỷ Lưỡi Dài của Quỷ cốc, Vu chưởng môn muốn nghe đây là chuyện thế nào chứ?”

Lúc hắn nhắc tới ba chữ “Vu Thiên Kiệt”, cả người Vu Khâu Phong co rúm một thoáng như cá mắc cạn sắp chết, tròng trắng cũng sắp trừng lồi ra, nhìn chằm chằm Hạt Tử.

Chỉ nghe Hạt Tử nói: “Các ngươi đều sớm biết sự tồn tại của Lưu Ly giáp từ trước khi đi Động Đình, vì thế ngươi kêu con trai bảo bối chờ ở Thái Hồ, dõi chặt tiểu quỷ Trương gia, thừa cơ rình Lưu Ly giáp, không nghĩ tới… tên Mục Vân Ca kia, lại dưới cơ duyên xảo hợp phát hiện Triệu gia cũng có một mảnh Lưu Ly giáp, hắn nhân đêm trộm mất, Vu Thiên Kiệt tự cho là chỉ có mình theo dõi hắn, kỳ thật… đêm đó còn hai người khác theo dõi Mục Vân Ca.”

Vu Khâu Phong giống như đã nghĩ rõ điều gì, lại giống như điều gì cũng chẳng nghĩ rõ, hắn cảm thấy hết thảy đều trở nên vớ vẩn, giống như trong minh minh có một bàn tay như vậy âm thầm nắm giữ, mỗi người họ đều chỉ là quân cờ giãy giụa không thôi trên bàn cờ to lớn kia.

“Một kẻ là Hỉ Tang Quỷ Tôn Đỉnh, sở dĩ chưa kịp lấy đi Lưu Ly giáp là bởi vì hắn cảm giác được sự tồn tại của một người khác, một người lúc ấy hắn không chọc được – Vô Thường Quỷ Mạnh Huy đại biểu cho cốc chủ Quỷ cốc, không khéo… đó cũng là một vị khách khác của ta. Đứa con tự cho là thông minh kia của ngươi đần độn cầm đi Lưu Ly giáp trên người Mục Vân Ca, đang hưng phấn muốn rời khỏi thì bị Lão Mạnh cho người giết, người nọ chính là một viên đại tướng từng dưới trướng Tiết Phương, về sau trở giáo trong nội đấu Quỷ cốc – Quỷ Lưỡi Dài.”

Hạt Tử dừng một chút, mặt Vu Khâu Phong đầy nước mắt nước mũi, các loại chất lỏng không rõ xuôi theo khuôn mặt phủ đầy bụi bặm phong sương kia chảy xuống, có vẻ vừa ghê tởm vừa đáng thương.

Hạt Tử nói: “Lúc ấy càng không khéo là, vị Quỷ chủ thần thông quảng đại kia chính vào thời điểm trăng treo đầu cành cùng tiểu tình nhân gặp mặt, cho nên Lão Mạnh không dám lộ diện, Quỷ Lưỡi Dài trở giáo dùng tuyệt kỹ của chủ tử cũ giết Vu Thiên Kiệt giá họa, muốn cố ý khiến Quỷ chủ lầm đường, ai ngờ vị đại nhân kia đi thật sự quá nhanh, nhanh đến mức khiến Quỷ Lưỡi Dài không kịp trốn tránh, vì thế… hắn liền to gan lớn mật động sát ý, kết quả ư…”

Hạt Tử khe khẽ cười khẩy một tiếng, đẩy Vu Khâu Phong ra, xiêu vẹo dựa lên chiếc ghế mây bên cạnh chẳng biết Độc Hạt kiếm từ đâu cho hắn, khá cảm khái thở than: “Người thế nào đáng buồn nhất? Chính là kẻ không biết mình mấy cân mấy lạng, vọng súc đại chí – Vu chưởng môn, ngươi biết cùng một trái tim, sinh trong ngực ngươi và sinh trong ngực ta, có gì khác biệt chứ?”

Hắn nhẹ nhàng chỉ ngực mình, cao cao tại thượng mà nhìn Vu Khâu Phong bằng vẻ thương hại, lắc đầu thở than: “Sinh trong ngực ta, đó chính là dã tâm, sinh trong ngực ngươi, đó chính là si, tâm, vọng, tưởng.”

Vu Khâu Phong thần sắc thanh minh một chút, bỗng nhiên mở miệng hỏi nhỏ như muỗi: “Ta… Hoàng đạo nhân, Phong Hiểu Phong… mọi người chúng ta, tin tức mơ hồ không rõ nhận được lúc trước, kỳ thật đều là ngươi… đều là ngươi…”

Trên mặt Độc Hạt lộ ra nụ cười dè dặt, nói: “Không sai, khó được Lão Mạnh là khách của ta, muốn lợi dụng ta bất động thanh sắc giết người, Triệu Kính là khách của ta, muốn lợi dụng ta kiềm chế Lão Mạnh cộng sự của hắn, Tôn Đỉnh cũng là khách của ta, muốn lợi dụng ta tạo ra đủ loại giả tượng để đem chuyện hắn làm giá họa hết cho Tiết Phương đến nay không biết tung tích, mượn quy củ của Quỷ cốc và tay Quỷ chủ để trừ kẻ địch lâu năm… Ta ấy à, vốn là người làm ăn dựa vào giết người và bán đồ để lập nghiệp, không đục nước béo cò vớt một khoản thì làm sao xứng đáng với danh hào Độc Hạt này, Vu chưởng môn, ngươi nói phải chứ?”

Hắn lắc đầu đứng dậy, một Độc Hạt lập tức tiến đến, khoác một tấm áo choàng lên người hắn, Hạt Tử không nhìn Vu Khâu Phong nữa, nói: “Tứ Quý trang mai danh ẩn tích mười mấy năm, nghe nói là đã làm chó săn cho triều đình. Ha… Họ thì tính là gì? Trước mắt võ lâm này, chính là nằm trong tay ta… Vu chưởng môn, ngươi thật là vận khí tốt, đến nông nỗi này rồi mà còn có thể gặp được ta, đáng tiếc ta cũng không thể phát từ bi, Lão Mạnh và Triệu Kính đều bảo ta diệt trừ ngươi, ta thật sự không nhẫn tâm đâu… Nhưng có biện pháp gì đây? Chỉ đành tận khả năng để ngươi được làm quỷ minh bạch, không cần cảm kích.”

Hắn vừa dứt lời thì đã đi đến nơi rất xa, Độc Hạt phía sau lập tức đuổi theo, Vu Khâu Phong toàn thân chấn động mạnh, cúi đầu – một cái móc Hạt Tử từ sau lưng đâm xuyên thân thể hắn đến trước ngực, đâm thủng y sam rách nát, lộ ra mũi nhọn màu lam nhạt.

Đau đớn kịch liệt bao phủ lấy hắn, Vu Khâu Phong gào rú thảm thiết, Độc Hạt áp giải hắn mặt không biểu cảm rút móc kia ra, kéo bay một mảng lớn máu thịt, sau đó chẳng thèm nhìn hắn, quay người đuổi theo đồng bạn.

Vu Khâu Phong toàn thân run rẩy, hắn biết mình sắp chết, hắn cả đời này chưa từng tuyệt vọng như vậy, cảm giác đau nhức chậm rãi trở nên trì độn, bắt đầu là chết lặng, sau đó cả người rét run, hắn giãy giụa trừng hai mắt thật to, nhưng tầm mắt vẫn tối đi – giống như có một sức mạnh không thể kháng cự đang kéo hắn xuống.

Tay Vu Khâu Phong vô ý thức túm cỏ mọc dưới đất, nhổ tận gốc cỏ kia, nắm lấy như co giật, bỗng nhiên, hắn thấy một đôi giày dừng lại trước mắt, Vu Khâu Phong cố gắng ngẩng đầu, nhưng không nhìn rõ là ai, miệng phát ra mấy âm nát vụn: “Cứu… cứu… cứu…”

Người nọ dường như ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, mở miệng nói: “Bình Giang liễu sắc thanh, hoa nguyệt dao tương thủ. Tuế tuế phục niên niên, phùng thử… phùng thử cái gì?”

Vài câu từ ngữ nhẹ nhàng bâng quơ kia giống như sấm sét, nháy mắt nổ tung bên tai hắn, Vu Khâu Phong ngỡ ngàng ngẩng đầu, vẫn chẳng nhìn rõ diện mạo người nọ, giống như sinh ra ảo giác, ngay cả người nói chuyện là nam hay nữ cũng không phân rõ lắm, chỉ láng máng nhớ… có một cô nương thích mặc lục y, cười “khanh khách”.

Liễu Thiên Xảo, một nữ nhân khó coi biết mấy, còn si tâm vọng tưởng cùng mình như thế nào, nàng ta là một kẻ ngốc, một cây quạt, một bài từ, là có thể dụ được nàng quyết một lòng.

“Phùng thử… băng tiêu hậu.” Những câu hắn sớm quên lãng, thuận miệng ngâm ra ấy, bỗng nhiên thức tỉnh trong ký ức vào khoảnh khắc sinh tử giao nhau, “Kỉ hồi thương hải bình, sơn tuyết… biệt vân tụ. Nhất nhãn… nhất nhãn vạn niên khinh, duy thử tâm… duy thử tâm… như… cựu…”

Chớp mắt đã vạn năm, chỉ có lòng này là vẫn như xưa.

Hắn chỉ thuận miệng nói, nàng ghi khắc đến chết. Hắn cả đời tính kế người khác, bị người khác tính kế, chỉ từng có một nữ nhân như vậy thật lòng với hắn, vuột mất là chẳng còn nữa.

Môi Vu Khâu Phong khe khẽ hé ra rốt cuộc bất động, ngón tay bấm cỏ xanh dính đầy nước bùn, hai mắt vô thần nhìn một bên, đồng tử đã tan, mang theo thề non hẹn biển hắn không biết chân tình giả ý, chiếu rọi con đường u minh thập vạn nghiêm ngặt âm lãnh.

Bụi về bụi, đất về đất.

Chu Tử Thư ngồi xổm bên cạnh hắn một hồi, cúi mắt giống như đang cân nhắc điều gì, sau đó thở dài đưa tay vuốt mắt hắn, nói không có thành ý lắm: “Đa tạ ngươi đã cho ta biết.”

Liền đứng dậy đi theo tung tích của Độc Hạt.

Triệu Kính tập kết các lộ anh hùng Trung Nguyên, lấy danh hào “giúp đỡ chính đạo, báo thù rửa hận”, muốn tái chiến Phong Nhai sơn. Thề ước “không được vào, không được ra” ba mươi năm trước đã phá tan, trong thế đạo yêu nghiệt ra hết này, phải bắt đầu một hồi tẩy trừ triệt triệt để để.

Mà cùng lúc đó, một nhân vật rất lâu không xuất hiện trong tầm mắt mọi người đã đến Phong Nhai sơn.

Phong Nhai sơn non cao chót vót, vờn quanh tứ phía, giữa có Thanh Trúc lĩnh.

Đang vào đầu hạ, cỏ cây mới bắt đầu xanh um tươi tốt, chim tước hoành hành, một con đường nhỏ quanh co vào thẳng trong cốc, nếu không phải có bốn chữ “sinh hồn dừng bước” to đùng ở lộ khẩu thì quả thực như là một thế ngoại đào nguyên phong cảnh ưu mỹ.

Đây chính là Quỷ cốc.

Một bóng người trường thân ngọc lập xuất hiện lân cận bảng đá ấy, ngửa đầu nhìn một hồi, trên mặt thoáng hiện lên một chút ý cười.

Chính là Ôn Khách Hành, không biết y đi đường nào mà đến Quỷ cốc trước một bước so với tất cả mọi người, tay dắt một thớt ngựa toàn thân đen tuyền, súc sinh kia như có linh tính, sốt ruột chậm bước ở nơi tiếp cận bảng đá, giống như không muốn đi vào.

Ôn Khách Hành cười cười, đưa tay cọ mặt ngựa, nhất tịnh tháo hết cương yên, vỗ người nó một cái nói: “Đi đi.”

Con ngựa kia như thông nhân tính, chớp đôi mắt to nhìn y một hồi, chạy chậm vài bước, giống như lại có chút lưu luyến quay đầu nhìn nam nhân lần nữa, thấy y phất tay với mình, lúc này mới rảo bước chạy đi.

Ôn Khách Hành đứng tại chỗ một hồi, cười lạnh nói: “Sinh hồn dừng bước…” Y khoát tay, trong tay áo giống như có một luồng kình phong, sắc bén sượt qua đá phiến, “ầm” một tiếng, bốn chữ bị y chà mất ba, mảnh vụn ào ào rơi xuống, một tiếng nổ kia giống như cuốn theo tiếng gió xâm nhập Quỷ cốc, vang vọng không ngừng.

Giây lát, một bóng xám từ trống rỗng chui ra, tiếng kêu trong miệng cực chói tai, như là quạt sắt cạ vào nhau, khiến người ta nổi da gà, hắn nói the thé: “Kẻ nào cả gan xông vào…”

Đoạn còn lại bị kẹt trong họng, bóng xám nọ đứng ở nơi cách Ôn Khách Hành ba trượng, thấy rõ là ai đến, nháy mắt sinh ra vẻ mặt cực sợ hãi không thể tên, cơ hồ thanh không thành điệu: “Cốc, cốc, cốc, cốc chủ.”

Hắn lập tức phản ứng lại, quỳ rạp đầu giống như sắp vùi xuống đất, run giọng nói: “Cung nghênh cốc chủ.”

Ôn Khách Hành chẳng buồn nhìn hắn, miệng nói nhàn nhạt: “Lão Mạnh và Tôn Đỉnh về chưa? Bảo họ đến gặp ta.”

Y không hề chờ tiểu quỷ này trả lời, tự đi qua trước mặt hắn, nhưng tiểu quỷ áo xám kia lại như là đã trải qua một trường hạo kiếp sinh tử, mãi khi y đi rất xa mới nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên, lưng đã ướt sũng mồ hôi lạnh.

Trên mặt hắn chậm rãi lộ ra biểu cảm oán độc, đứng dậy ẩn vào rừng một cách im ắng – cốc chủ Quỷ cốc, đó mới là kẻ điên thật ác ma thật, y hỉ nộ vô thường, một khắc trước còn cười khanh khách nói chuyện với người ta, một khắc sau đầu đối phương khả năng đã bị y lấy mất.

Trừ Tử Sát y nuôi từ nhỏ, rất nhiều năm qua chẳng ai dám thở mạnh một tiếng trước mặt y, bởi vì y là kẻ điên, y không yêu gì hết, giống như không có dục vọng, cả người như một cỗ máy chỉ biết giết chóc.

Không ai có thể lấy lòng y, không ai biết y đang nghĩ gì, không ai biết y muốn gì, không ai biết y khi nào khó dễ, không ai biết làm sao tránh thoát một kích của y.

Người ngoài hoàn toàn không biết gì về điều này, nhưng nơi đây là đất của ác quỷ.

Không có đạo nghĩa, không có nhân tính, chỉ có cá lớn nuốt cá bé – y mạnh, cho nên y có thể làm gì tùy thích, dù y chỉ đứng nhìn phong cảnh, làm việc nhà, cũng sẽ khiến người ta như lâm đại địch.

Bởi vì thông thường mà nói, sói không có lòng nhẫn nại để làm việc nhà với thỏ.

Nhưng cho dù kẻ điên này thoạt nhìn không giống người, y chung quy cũng là người, tiểu quỷ áo xám ánh mắt lóe lóe – trước mắt kẻ điên này đã tự mình đi đến tử lộ, chỉ là y còn chưa tự biết thôi.

Không đến ba khắc, Lão Mạnh chạy tới điện Diêm La, trong đại điện không hề có những kẻ nhàn tạp, chỉ có mình Ôn Khách Hành, một thị nữ xa lạ đứng bên cạnh, Ôn Khách Hành đã thay bộ quần áo gió bụi mệt nhoài, khoác trường bào màu tối, uể oải ngồi trên chiếc ghế rộng lớn.

Tóc y xõa xuống như là mới gội, thị nữ bên cạnh đang cẩn thận chải.

Non nửa khuôn mặt Ôn Khách Hành giấu dưới mái tóc đen nhánh, khóe miệng hãy còn mỉm cười, đỏ thắm, trường bào kia được thắt qua loa bằng một chiếc đai lưng màu đỏ sậm, cả người lại có vài phần yêu khí.

Trong lòng Lão Mạnh thầm mưu tính y, biết mình nắm chắc thắng lợi, nhưng nhìn bộ dáng của y, không biết vì sao lại sinh ra mấy phần hàn ý từ trong xương cốt, miễn cưỡng trấn định tâm thần, tất cung tất kính quỳ xuống, cúi mắt tránh né ánh mắt của Ôn Khách Hành, cất cao giọng nói: “Cung nghênh cốc chủ.”