Editor: tiểu mao

Đêm khuya, đen kịt.

Đèn đường nhạt nhòa ở phía rất xa nơi đầu phố nổi lên một chút ánh sáng.

trên đường phố yên tĩnh, không người không xe, yên lặng không tiếng động.

Đây là lần thứ tám Lục Cảnh lái chiếc xe thể thao xa hoa 400 vạn mới mua, đi qua đầu phố này, trên gương mặt tinh xảo đều là mồ hôi lạnh.

Quái.

rõ ràng là một con phố bình thường không có ngã rẽ nào, mỗi lần anh chàng về nhà đều đi con đường này, sao lúc này đi mãi không ra được?

Giống như là vừa lái là chạy ngay đến đầu phố, nhưng mà rõ ràng giao lộ phải ở trước mắt, nhưng kiểu gì cũng không đi tới được.

anh chàng im lặng, trong xe vang lên bài hát trong album mới nhất của mình, theo fans hâm mộ Lục Cảnh miêu tả là tiếng ca tựa “tiếng trời”, mỗi lần luôn khiến Lục Cảnh nghe vô cùng say mê, nhưng ngay lúc này đây, ở trên con đường dài yên tĩnh, không hiểu sao lại làm Lục Cảnh thấy lạnh sống lưng.

âm hưởng tiếng ca của chàng trai réo rắt đầy thâm tình làm anh chàng không tự chủ mà rùng mình một cái, kỳ lạ là anh chàng lại nhìn quanh xe một vòng, trong xe chỉ có mình anh chàng, nhưng lại khiến anh chàng cứ cảm giác như còn ai đó cũng ở đây. anh chàng cảm thấy có lẽ mình bị lạc đường rồi, yên lặng một lát, lặng lẽ đóng radio lại, dừng xe.

Cảm thấy nên tự đi hỏi đường để tránh lạc đường tiếp, nhìn về trước, ánh mắt bỗng dại ra.

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt nơi giao lộ, có một quầng sáng nho nhỏ, giống như một cô bé đang ngồi xổm.

cô lẻ loi ngồi ở đó, đầu rũ xuống, mái tóc đen nhánh thật dài cũng rũ theo, mặc một bộ đồng phục, nhìn qua vô cùng cô đơn.

Lục Cảnh do dự nhìn đồng hồ trong xe.

Giờ đã mười giờ tối rồi, có phải cô bé này gặp phải rắc rối gì không?

Là một idol chất lượng cao*, thường xuyên quyên tiền, là một tiểu soái ca ở trên thảm đỏ, gặp phụ nữ sẽ lễ phép nhấc váy giúp hoặc chủ động mở cửa xe các kiểu, Lục Cảnh suy nghĩ, quyết định vươn tay giúp đỡ cô gái nhỏ.

*có bản ghi là Ưu chất ngẫu.

Đương nhiên, nếu nhà cô bé ở gần đây, giúp anh thoát khỏi con đường mê mang này thì lại càng tốt.

anh tắt máy, mở cửa xe bước xuống, trên mặt lộ ra nụ cười khoe vẻ đẹp trai, đầy quan tâm mà bước tới.

rõ ràng là cách cả đoạn đường, vậy mà có vẻ anh đi vài bước đã tới dưới cột đèn, tuy là trong lòng có chút kỳ lạ, nhưng mình là Lục Cảnh soái khí đẹp trai, được fans gọi là vẻ đẹp ba ngàn năm mới gặp, trên mặt vẫn hiện ý cười đầy quan tâm.

anh chàng đẩy chiếc kính râm hàng hiệu sang quý trên mũi lên, để phòng ngừa lỡ bị fans phát hiện mà gây ra hiệu ứng náo loạn đường phố gì đó... Giờ đang tối khuya đấy, lỡ gặp được fans gây hỗn loạn không phải là làm bậy à. Đem bản thân che chắn đến mức không nhận ra được đó là đại minh tinh, Lục Cảnh mới khom người xuống ngồi đối diện với cô bé đang ngồi dưới ánh đèn đường, đáng thương mà co lại một khối, nhìn qua là một cô gái nho nhỏ, dịu giọng hỏi: “Bạn học nhỏ, em có cần anh giúp gì không?”

cô bé nhỏ hơi giật mình, co rúm lại một chút, dường như có chút sợ.

“Đừng sợ, chú... anh không phải người xấu.” Tươi cười trên mặt Lục Cảnh càng thêm soái khí.

Giọng anh chàng trẻ trung lại dịu dàng, cô gái nhỏ hình như lại run thêm một chút, từ từ ngẩng mặt lên.

Đôi mắt dưới kính râm đột nhiên co lại.

Con đường dài yên tĩnh đen kịt, đèn đường cũng có chút ảm đạm, nhưng ngay lúc này, gương mặt xinh đẹp của cô gái rực rỡ tựa minh châu, đâm vào mắt anh chàng phát đau.

Đây là một gương mặt vô cùng trẻ tuổi xinh đẹp, môi đỏ hồng, một đôi mắt ôn thuận, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn còn mang chút đáng yêu của trẻ con, kết hợp giữa đơn thuần đáng yêu với xinh đẹp bức người, cho dù là Lục Cảnh đã nhìn quen mỹ nữ phong tình vạn chủng trong giới giải trí, cũng phải thừa nhận cô bé thuần khiết ngoan ngoãn trước mặt, dù chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, vẻ đẹp đã khiến nhật nguyệt ảm đạm thất sắc. Nhưng mà Lục Cảnh cũng chẳng phải là người gặp sắc nảy lòng tham, anh chàng nhìn cô bé xinh đẹp tới mức làm người ta đỏ mặt, liền nhíu nhíu mày, quan tâm hỏi: “Em không sao chứ?”

Tuy là an ninh trong nước rất tốt, nhưng một cô gái xinh đẹp yếu đuối, nhìn qua không có sức phản kháng, gần nửa đêm mà ngồi trên đường không người qua, luôn khiến người ta rất lo lắng.

cô bé xinh đẹp nắm bộ đồng phục đã cũ nhưng được giặt rất sạch, nhấp nháy khóe miệng, đôi môi đỏ hồng khẽ cắn, lộ ra vài phần do dự.

“anh không phải người xấu, có phải em gặp phải chuyện gì không?”

Lục Cảnh quên luôn việc mình còn đang bị lạc đường, kiên nhẫn mà soái khí, giống như chàng hoàng tử cứu nàng công chúa đang gặp nạn.

Bên người anh chàng, một cô gái nhìn qua chỉ mười sáu mười bảy tuổi, mặc một cái váy dài màu trắng, tóc dài bay bay đang bụm mặt, bị cảm động đến phát khóc luôn.

“Lục Cảnh thật tốt, thật lương thiện.”

Tiếng cô nàng kêu khóc làm gương mặt cô bé mặc đồng phục hơi thay đổi. cô ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn quái nhân đối diện mình đang nhẹ mỉm cười... Mười giờ tối lái xe mà còn đeo kính râm, luôn rất quái lạ.

“Cảm ơn anh, em không sao.” cô nhỏ giọng nói, có vẻ như ít nói chuyện với người khác, đôi tai trắng như tuyết bắt đầu đỏ lên, đôi mắt hơi mở to, giống như con thú nhỏ ngơ ngác nhìn người thanh niên ăn mặc áo da tinh xảo trước mắt, chiếc quần da thật dài khoe đôi chân thon dài, trên mặt đeo cái kính râm nhìn rất ngầu, đang mỉm cười với mình.

Theo bản năng cào mặt đất trước mặt, cô chậm rãi đứng lên, nhỏ giọng nói: “Vị trước mặt này... Đại ca...” cô có vẻ như không biết xưng hô thế nào với người thanh niên trước mặt, Lục Cảnh không khỏi nở nụ cười.

Nhìn cái cặp sách to bên chân cô, cảm thấy học sinh bây giờ đúng là quá đáng thương.

Nhìn mà coi, ngày nào cũng phải mang nhiều sách vở như vậy, làm một idol chất lượng cao, xin bày tỏ lo lắng với tuổi xuân của các em.

“Trần Hi, giúp tôi đi.” cô gái váy trắng kia vừa lôi kéo cô bé tóc đen vừa nhỏ giọng khóc.

cô nàng khóc cực kỳ đáng thương, còn xoa xoa tay lộ vài phần cầu xin, cô bé tên Trần Hi khẩn trương mà nắm chặt cặp sách trong tay, ngửa đầu nhìn chàng trai quái lạ đẹp trai cao hơn mình rất rất nhiều kia. cô theo bản năng quay sang nhìn cô gái váy trắng một cái, lúc này mới hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói với Lục Cảnh: “Xin anh hôm nay đừng đi con đường này.”

cô không thể nói ra lý do, bởi vậy đặc biệt khẩn trương, nếu một người nghe được lời này chắc sẽ coi cô là bệnh nhân tâm thần.

Nhưng Lục Cảnh lại ngây ra một chút, vuốt cằm lẩm bẩm nói: “không sai, con đường hôm nay luôn khiến người ta lạc đường.”

Trần Hi không nói gì.

cô cảm thấy dù hôm nay không có ai ngăn cản thanh niên này thì anh chàng nhất định cũng sẽ lạc đường.

Tối khuya rồi mà còn đeo kính râm, không lạc đường mới là lạ.

Nghĩ tới đây, Trần Hi theo bản năng mà nhìn cô gái váy trắng đang lau mắt chờ mong nhìn mình.

“Tôi rất thích Lục Cảnh, Lục Cảnh là người cực kỳ tốt, vô cùng dịu dàng, rất sủng fans nữa.” cô gái váy trắng xoa xoa tay quay vòng quanh Trần Hi, xoay tới mức Trần Hi hoa cả mắt, lúc này mới ngại ngùng đưa ra một yêu cầu nho nhỏ, thấp giọng nói: “Hihi, tôi biết cô là người tốt nhất mà, cô mà xin chữ kỹ của Lục Cảnh...” Đột nhiên cô nàng ngồi xổm trên mặt đất òa khóc, khóc không ra hơi nói, “Tôi còn chưa có chữ ký của Lục Cảnh. Tôi rất thích anh ấy!” cô nàng cũng chả thèm để ý thể diện, cứ mặc váy mà lăn lộn trên mặt đất, nhìn qua là kiểu nếu không có chữ ký thề chết không bỏ qua.

Trần Hi bị khóc đến đau cả lỗ tai, ngửa đầu, vô cùng đáng thương mà nhìn anh trai quái lạ đẹp trai đang mỉm cười với mình.

“Em...” cô rũ đầu nhỏ, có chút ngại ngùng mân mê cặp sách.

anh chàng thường xuyên gặp được mấy nữ sinh nhỏ ngại ngùng kiểu này, một idol chất lượng cao có kinh nghiệm phong phú với việc sủng fans, trong nháy mắt đã hiểu ra.

“Muốn xin chữ ký đúng không?” Vẻ đẹp của anh đã làm điên đảo bao nhiêu thiếu nữ mơ mộng trên thế giới này, không ngờ ngay đầu phố cũng vô tình gặp được fans của mình, Lục Cảnh thật thỏa mãn, chỉ cảm thấy chỉ số nổi tiếng ở trong nước đã lên tầm cao mới, không chút keo kiệt mà rút vài tấm ảnh từ trong túi áo da, chọn một tấm đẹp trai nhất, móc bút ký tên rồng bay phượng múa lên trên.

Ngón tay thon dài của anh chàng kẹp tấm ảnh, ánh mắt sủng nịnh lộ ra sau kính râm, đưa cho cô bé xinh đẹp tóc đen.

“Cầm đi.” anh chàng dịu dàng nói.

Trần Hi do dự một chốc.

“Cần, phải bỏ tiền ạ?”

...

Chẳng nhẽ đây là phương thức mới khiến cho idol hứng thú với mình?

thật là những cô gái mơ mộng!

Lục Cảnh im lặng một lúc, khó khăn nhả chữ: “Ký tên không cần tiền.”

cô bé tóc đen lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, để cặp sách vì lúc nãy quá khẩn trương mà ôm vào ngực về lại trên đất, đưa hai tay nhận ảnh, nhìn nhìn, xem xét tấm ảnh, là một chàng trai anh tuấn đẹp trai cười tựa cảnh xuân sáng lạn.

cô gái váy trắng một phát từ trên đất nhảy dậy, gào một tiếng ghé đầu vào vai Trần Hi nhìn, tiện đà hét chói tai: “Đẹp trai quá!” cô nàng hạnh phúc cùng xem bức ảnh này với Trần Hi, rồi khóc lên, sụt sịt nói, “Tôi đã nói mà, Lục Cảnh rất rất tốt.”

cô nàng khóc tới nỗi hận không thể nước mắt nước mũi một phen, đầu Trần Hi càng đau tợn, sờ túi tiền trong đồng phục, nghĩ tới cái quẹt trong cặp không tiện lấy ra bây giờ, vội vàng nhỏ giọng nói: “cô đừng khóc nữa. Lát về tôi đốt cho cô.” Giọng cô nhỏ, nhưng lỗ tai Lục Cảnh lại run lên, cúi người lại gần, dưới tiếng thét chói tai muốn đâm thủng màng nhĩ của cô gái váy trắng, tò mò hỏi: “Ai khóc vậy?”

cô gái váy trắng lập tức ngậm miệng.

Trần Hi vội kinh hoảng mà lắc đầu, đôi mắt to tròn mang theo hoảng sợ nhìn chàng trai trước mặt.

Lục Cảnh theo bản năng lộ ra nụ cười đẹp trai chuẩn thần tượng.

“Còn chuyện gì cần anh giúp không?” Lần này hỏi xong, nhất định phải đến phiên anh hỏi đường...

cô bé tóc đen hơi do dự, nhìn anh trai quái đản trước mặt thực sự có lòng tốt, chần chừ một chút mới chậm rì rì đi tới trước mặt anh, từ từ kéo xuống khóa áo đồng phục có phần dài rộng.

“Có người nói anh là người tốt...” Giọng cô có chút ngượng ngùng, chất giọng trong đêm yên tĩnh vô cùng êm tai.

Lục Cảnh theo bản năng mà rùng mình.

“Từ từ, có chuyện gì cứ từ từ nói...” yêu thương nhớ nhung gì đó, anh có tiết tháo cả đấy.

cô gái nhỏ kéo xuống một phần khóa kéo, từ trong đồng phục lặng lẽ lấy ra mấy tờ giấy vàng được xếp gọn, thần thần bí bí nhích lại gần Lục Cảnh đang khẩn trương từ chối, kinh hoảng, ngượng ngùng, rối rắm có nên cầm thú hay không nên cầm thú, cái đầu nhỏ nhìn trái phải một phen, lúc này mới hiện lên nụ cười nho nhỏ.

“Đại, đại ca, mua bùa chú không?”