Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

“Lục tổng.”

Trợ lý Trương thấy Lục Chinh đã về, liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hai hôm nay, Lục tổng của bọn họ cứ quái quái, tuy là ban ngày nhìn không có gì khác thường, công việc tập đoàn vẫn xử lý như cũ, mau chuẩn tàn nhẫn. Cơ mà đến tối lại chạy ra ngoài một mình, làm trợ lý Trương lo suốt thôi. Càng khiến người khác giận sôi là, Lục tổng tiêu sái ra ngoài thì thôi, còn bảo mình ở lại đối mặt với tên Nhị thiếu rác rưởi này.

Trợ lý Trương đúng là bị vị thần tượng này lải nha lải nhải, tra tấn gần chết, thà bạo gan đi làm mười dự án hợp tác cũng tuyệt đối không muốn bảo vệ tên Nhị thiếu này một đêm nào. anh ta đeo gọng kính mạ vàng kên lần nữa, nhìn vẫn là một phần tử tinh anh như xưa, chưa kịp đề cập tới lịch trình hôm nay với ông chủ, đã thấy cái vật thể vốn cuộn lại trong chăn vọt tới trước mặt Lục tổng.

Lục tổng cao lớn anh tuấn, khí thế bày rõ vẻ không vui, thế là nhấc chân đá cuộn chăn về với đất mẹ.

Lục Cảnh lăn theo chăn, quỳ rạp trên mặt đất, ngẩng đầu lên, sợ ngây người.

“anh!”

“Có chuyện thì nói.” Chẳng lẽ còn bảo anh mày đợi mày nhào vào ngực hở?

Trong lòng Lục tổng đang không vui.

anh nhíu mày, cảm thấy có chút mệt mỏi.

Hôm qua đợi ở đầu phố cả đêm, sau khi không chờ được cô bé tóc dài kia đúng là có phần tức giận, nhưng nhiều hơn là lo lắng.

một cô bé mềm mại xinh đẹp như trân bảo, giống như đưa một viên đường là lừa đi được, đối với Lục Chinh mà nói, một người ngốc nghếch, mềm yếu, ban ngày còn bị người có ý xấu theo dõi, nói chi đến buổi tối.

Sau khi tức giận, anh càng thấy lo lắng cho cô bé mà mình chưa biết tên kia, liệu có gặp nguy hiểm gì chăng, bởi vậy mới lái xe tới số 15 đường Hòe An, gõ tất cả cánh cửa cũ lầu ba. anh gõ rất lâu không thấy tiếng đáp lại, đá cửa hồi lâu mới đành lái xe quay về.

Qua một đêm, tây trang đen vương đầy mùi mốc meo, làm gương mặt anh tuấn của Lục Chinh càng thêm khó ở.

“Hôm nay cậu đi một chuyến tới số 15 đường Hòe An.” anh đi vào phòng Lục Cảnh, bực bội cởi tây trang, tiện tay vứt bừa trên sàn, ngồi dựa vào ghế tựa, đôi chân thon dài vắt chéo, lạnh lùng nói với trợ lý Trương.

Trợ lý Trương sửng sốt, đẩy mắt kính, nhưng vẫn gật đầu vô điều kiện, không nghi ngờ gì.

“Tôi đã biết.”

“Còn nữa, giúp tôi tìm một người.” không nhìn thấy cái người đã nói kia...Dù sao Lục tổng vẫn cảm thấy mình sẽ gặp lại cô bé ở đầu phố dài kia...Kẻ lừa đảo ngày nào cũng bán bùa, hôm nay Lục tổng cũng nhớ mang rõ tiền mặt rồi có được chưa?

Trong lòng anh thầm oán trách kẻ lừa đảo không tuân thủ lời hứa lại còn không chuyên nghiệp, lúc này mới gật đầu với trợ lý Trương, từ từ nói: “một học sinh cao trung, tóc dài, rất xinh đẹp.” anh nói rất đơn giản, trợ lý Trương đang nghiêm túc ghi lại khựng một chút, chỉ thấy giờ phút này đúng là bị ông chủ rác rưởi này ép chết mà. (ai hỏi kiểu này là chết với chụy.)

Dù có lương trăm vạn một năm cũng không đủ để anh ta chịu đựng được tên ông chủ rác rưởi này.

“Lục tổng, còn điểm gì đặc biệt hơn không?”

Lục tổng này liệu có biết cả thành phố này đều là học sinh cao trung không?

“cô bé ấy không giống mấy cô bé khác, cậu nhìn là biết.” Lục Chinh nghĩ tới tối hôm đó, cô bé ấy nghiêng đầu nhìn mình ngơ ngác, hừ một tiếng, dựa vào ghế tựa.

anh mình đột nhiên muốn tìm một cô bé cao trung, Lục Cảnh lăn tới bên chân anh, nơm nớp lo sợ, thò đầu từ trong chăn, cảnh giác quan sát khắp khuôn mặt soái khí đẹp trai, nghe tới đó liền thoáng kinh ngạc, vội lăn ra khỏi chăn, hỏi: “anh, có phải anh gặp được cô bé đó rồi không?” không phải đã nói chỉ là chuyện siêu nhiên à? Đại ca định làm gì? Chiêu quỷ à?

Tự tìm đường chết hở?

Vị thần tượng này bị tinh thần tự tìm đường chết đó làm sốc luôn.

“cô bé ấy không phải quỷ.” Lục Chinh cúi đầu nhìn ngón tay mình, bình tĩnh nói.

Cho dù đã qua rất lâu, nhưng cảm xúc khi ngón tay thô ráp chạm vào lòng bàn tay tinh tế mềm mại kia vẫn ở trong lòng anh, bồi hồi chưa tan.

Cảm giác mềm mại như thế, còn cả khi bọn họ chung xe, cô khẩn trương tới mức ngừng thở, đôi mắt mở to tròn xoe, thuần khiết như đứa trẻ sơ sinh.

anh không thích Lục Cảnh nói cô thành ma quỷ, sợ hãi không nói rõ, anh chợt nghĩ tới cái gì, theo bản năng nhặt áo vest trên sàn lên, lấy ra khỏi túi một cái bùa bình an được gấp gọn gàng.

Thấy tấm bùa bình an, ánh mắt anh bỗng dịu dàng, Lục Cảnh vừa nhìn bùa bình an đã lập tức kêu lên, kinh ngạc nói, “Đây không phải là bùa bình an mà cô bé ấy cho em à?” anh chàng té ngửa ra sau, dưới ánh mắt lạnh nhạt của Lục Chinh lại lặng lẽ bò qua một bên, lấy từ túi áo bị mình vứt xó kia... Ba tấm bùa...

Lục Chinh nắm chặt tấm bùa bình an lẻ loi trong tay, lại nhìn thằng em có ba tấm bùa như khổng tước xòe đuôi, gương mặt anh tuấn sầm lại.

“Sao em lại có ba lá bùa?” anh lạnh giọng hỏi.

Người đàn ông anh tuấn mang theo khí thế mạnh mẽ thò lại gần, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chặp vào cậu em, trong nháy mắt, căn phòng trở nên ngột ngạt.

Khí thế của Lục tổng ngập đầy phòng ngủ.

Trợ lý Trương mặt không đổi sắc, lặng lẽ lùi sau hai bước, e sợ ngọn gió bão cuồng phòng quét trúng mình.

Cái biểu cảm sinh động này cứ như là ông chủ nhà mình vừa phát hiện vợ mình trèo tường, đúng là y chóc biểu cảm lúc nãy của Nhị thiếu, không hổ là anh em ruột, ăn ý thế chứ lị.

Tranh cãi gia đình này không thuộc phạm vi công việc của trợ lý, muốn anh ta quản cả chuyện anh em bất hòa, đề nghị tăng lương. Huống chi trợ lý Trương thấy một tấm bùa với ba tấm bùa cũng giống nhau mà, chẳng nhẽ ba tấm an toàn hơn một tấm hỉ?

Ánh mắt anh ta nhìn lên trần nhà, Lục Cảnh đang quỳ rạp trên đất cũng lơ mơ theo, cúi đầu nhìn ba tấm bùa trong tay, lại nhìn một tấm trên tay Lục Chinh, oan ức nói: “Ba tấm ba trăm, em thấy không đắt nên mới mua mà.” Lúc ấy anh chàng chỉ muốn giúp đỡ việc buôn bán của bé ấy, ai biết sau lại xuất hiện chuyện ma quái đâu.

Càng quái lạ hơn là, Lục tổng sau khi nghe cậu em nói, trên gương mặt dần hiện lên biểu cảm đặc biệt...nhìn từ trên cao xuống...Dù sao cũng là quan sát biểu cảm của Nhị thiếu.

“Em tốn tiền?”

Mới mẻ quá hở, đầu năm nay ai lại cho không, Lục Cảnh gật gật đầu.

Lục tổng từ tốn dựa về ghế, môi mỏng hơi gợi lên, giống như đang cười, có chút ngạo nghễ vuốt ve tấm bùa bình an trong tay, từ từ nói, “anh không tốn.”

Lục Cảnh:...

Lục Cảnh tiếp tục ngơ ngác gật đầu, không suy nghĩ kĩ xem ông anh sao lại có cái tư thế ngạo nghễ này.

“anh, cho nên anh tìm cô bé kia là định làm gì?” Lục Cảnh thực sự không muốn nhớ lại chuyện xảy ra đêm đó, giờ nghĩ tới thấy rất kỳ lạ, cô bé kia hình như nói chuyện với thứ anh không thấy, anh chàng đi mãi không ra được con phố kia, còn có số 15 đường Hòe An khó hiểu kia nữa. Tuy là anh chàng hay cãi nhau ủm củ tỏi với anh mình, nhưng đúng là thật lòng lo lắng cho anh trai, nhíu mày nói: “Cho dù cô bé ấy không có uy hiếp gì, nhưng chuyện này không phải lật sang trang là được ư?” anh chàng một lòng muốn quên chuyện này đi, Lục Chinh lại hừ lạnh một tiếng.

“Việc này không liên quan đến em, cứ lo biểu diễn đi.

“Nhưng mà...”

Lục Cảnh mới nói tới đây, di động ở bên cạnh đã vang lên, anh chàng thuận mắt nhìn sang, thấy di động hiện lên cái tên quen thuộc. Đôi mắt sáng lên, bất chấp chút sợ hãi của bản thân, dưới ánh mắt lạnh tanh của Lục Chinh, cười tủm tỉm ôm chăn lên giường, mở miệng thăm hỏi: “Michelle, tinh thần thế nào rồi?”

anh chàng là người rất nhiệt tình, tính tình tùy tiện, còn đặc biệt quan tâm tới mấy cô gái gặp phải phiền phức, đối với Trần Hi cũng như vậy, đối với cô bạn gần đây tâm trạng không tốt cũng như thế, nhận được điện thoại của cô bạn, nghĩ tới chuyện gần đây cô bạn bị thất tình, liền nhỏ giọng an ủi.

anh chàng nhiệt tình thế mà Lục Chinh lại nhíu mày

Cái tên Michelle nghe quen quen nhỉ?

“Lục tổng, đây là người cùng Nhị thiếu tạo tin đồn khách sạn kia?” Trợ lý Trương rất có mắt nhìn mà giải thích.

Nhắc tới chuyện này, Lục Chinh lập tức nghĩ ra.

không lâu trước đó Lục Cảnh cùng cô người mẫu Michelle này lên đầu đề tạp chí lá cải, hai người ra vào khách sạn, bộ dạng thân mật bị chụp lại, máy ảnh độ nét cao, phóng to ra nhìn rất rõ. Khoảng thời gian đó đúng thực làm nổ giới giải trí, trời mới biết Lục Chinh tốn bao nhiêu tiền mới áp được, để không làm Lục Cảnh mang danh “hoa hoa công tử”.

Nghĩ tới đây, Lục Chinh có vài phần không vui với cô người mẫu này, nhưng lại thấy Lục Cảnh dụng tâm an ủi, anh không đành mở miệng đánh gãy cậu em, chỉ ngồi một bên yên tĩnh suy ngẫm chuyện của mình.

“Tra thêm cái cô Michelle này, nếu cô ta muốn tính kế Lục Cảnh, trực tiếp bảo cô ta cút đi.”

Tập đoàn Lục thị bao hàm toàn diện, đương nhiên cũng có công ty giải trí, còn là quy mô không nhỏ, đứng số một số hai trong giới giải trí.

Bằng không tên nhà giàu Lục Cảnh là Nhị thiếu không có mắt nhìn đây, được mọi mỹ nữ mơ ước tiếp cận, còn được danh xưng thần tượng chất cao, thật sự tưởng mình là người có năng lực thật đấy hở?

nói không chừng đã sớm bị mấy người đẹp kia ăn sạch sẽ từ lâu, ôm chăn khóc rưng rức tới sáng. (chuyện thằng anh ngày ngày bảo vệ trinh tiết cho thằng em)

“Tôi đã hiểu.” Trợ lý Trương yên lặng gánh vác trọng trách xua đuổi phụ nữ cho cái tên Nhị thiếu ăn hại này, mặt đơ đẩy mắt kính, nghiêm túc nói, “Lục tổng, lịch trình hôm nay của ngài có chút khẩn trương. 8 giờ họp hội nghị tập đoàn, 12 giờ có hẹn ăn cơm với tổng giám đốc tập đoàn Tống thị, buổi chiều ngài có hẹn với Khương tổng bất động sản Khương thị. Tối nay, tập đoàn Triệu thị có buổi tiệc rượu lúc 9 giờ...” anh ta không cần sổ ghi chú, đã đọc làu làu lịch trình hôm nay, Lục Chinh nghe thấy buổi tối còn tiệc rượu, đột nhiên nhíu mày.

“Hủy bỏ tiệc rượu với tập đoàn Triệu thị, tôi có việc bận.”

Trợ lý Trương muốn nói lại thôi.

“Lục tổng, vị đại gia nước ngoài của tập đoàn Triệu thị kia vừa về nước, đây là lần đầu tiên sau khi người này về nước mở tiệc rượu bộc lộ quan điểm, ngài không đi...Chỉ e không nể mặt lắm.”

Quy mô tập đoàn Triệu thị cũng không nhỏ, đặc biệt là người mới về nước, tương lai sẽ là người cầm lái tập đoàn Triệu thị, nghe nói rất quyết đoán, cũng có năng lực. Lục thị tuy là vì vài nguyên nhân mà không còn lui tới hợp tác với Triệu thị từ lâu, nhưng Lục Chinh không đi tới tiệc rượu chào đón thì cực kỳ không cho người ta mặt mũi.

không tốt à?

Dưới ánh mắt quan tâm của trợ lý Trương, Lục Chinh cúi đầu, vén tay áo sơ mi lên, lộ ra cánh tay với đường cong rõ nét, đột nhiên cười nhạo một tiếng.

“Cho hắn mặt mũi cái rắm!”