Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

cô gái nho nhỏ mềm yếu giơ tấm hình ký tặng, ánh mắt mong đợi nhìn cô nàng.

Đôi mắt trong veo tựa nước kia đang chờ đợi.

Khương Noãn cảm thấy mình phải chịu kích thích quá cường đại.

Cái này đúng khinh thường phú nhị đại!

không tốn tiền?

“Cậu có biết một tấm hình của Lục Cảnh ở trường bán được bao nhiêu không?”

Lục Cảnh là thần tượng xuất thế ngang trời trong hai năm gần đây, sở hữu một gương mặt đậm chất tiểu thịt tươi, kỹ thuật diễn còn không tệ, không nói đến kỹ thuật diễn, chỉ tùy tiện phát hành một album, mọi người theo đó mua về nhà để ủng hộ thần tượng, thuận tiện góp một viên gạch nơi góc nhà, nghe thử đều đột nhiên phát hiện, tiếng hát của thần tượng vậy mà rất êm tai.

Huống chi Lục Cảnh là người nổi tiếng, nhưng mấy bình luận tin đồn cũng rất ổn, sau khi nổi tiếng thì không có mấy tin đồn khó nghe loạn thất bát tao gì.

Người này mà không nổi thì đúng vô lý, cộng thêm Lục Cảnh càng lớn càng quyến rũ, có một gương mặt đẹp trai được con gái vô cùng yêu thích, cho dù có mỗi cái gương mặt bình hoa cũng đủ làm giới giải trí hỗn loạn, lại càng không cần đề cập tới mấy tài năng của anh, bởi vậy fans Lục Cảnh trong trường cũng không ít.

... Đều là fans bạn gái.

Nhưng tuy là Lục Cảnh sủng fans, có thể kiếm được hình ký tặng cũng đâu dễ.

“không biết.” Trần Hi lắc lắc đầu nhỏ.

cô không chú ý tới mấy minh tinh trong giới giải trí, cũng chẳng biết mấy cô gái nhà giàu sẽ trả bao nhiêu cho thần tượng.

Khương Noãn cười lạnh, từ trên cao nhìn xuống cô gái ngốc chỉ biết đọc sách kia.

“một ngàn.” cô nàng hơi hếch cằm, bộ dạng rất kiêu ngạo.

Nhưng mà cô nàng sẽ không bán hình ký tặng với giá một ngàn, bộ dạng đắc ý lúc này là do tình cảm hâm mộ mà fans dành cho idol.

“Ồ.” Trần Hi rũ đầu nhỏ, phát hiện hình ký tên của Lục Cảnh đúng là lời thật, ngang ngửa với tiền phát báo hai tháng của cô, trong lòng có chút rối rắm.

Giờ trong tay vẫn còn một tấm, rốt cuộc là nên bán đi hay giữ lại làm kỷ niệm cho thời thiếu nữ tươi đẹp nhỉ? cô gục đầu nhỏ, ngây người, Khương giáo bá cảm thấy uy nghiêm của mình càng bị khiêu khích thêm. cô nàng hít sâu một hơi, duỗi tay một phát bắt lấy Trần Hi, mặt lạnh lùng nói: “Tôi mua.” Tay cô nàng với vào cặp sách lấy bóp tiền, nhưng Trần Hi lại lập tức tỉnh táo lại, lắc đầu mạnh, “Tặng cho cậu mà.”

“Tôi nói, sức kiên nhẫn của tôi có hạn thôi.”

“Tặng cho cậu!” Trần Hi ngẩng đầu, ngơ ngác nói.

Gương mặt xinh đẹp của cô vì ngại ngùng mà đỏ lên, đôi mắt sáng lấp lánh, giống như có ánh nước chớp động.

“Cậu!”

“Tặng cho cậu.” Trần Hi thấy mình đã nói vài lần, có chút ấm ức, vô cùng đáng thương mà gục đầu nhỏ xuống.

Thấy cô gục đầu từng chút một, vô cùng đáng thương mà rúc trong đồng phục, trông rất dễ bắt nạt. Khương Noãn vừa quay đầu lại, thấy đám đồng bọn của mình ở mấy hàng sau, ánh mắt cả lũ sáng ngời, hiển nhiên là hóng hớt lần thứ tư trong tuần mình bị mời phụ huynh... Cái gì chứ, nếu mà vượt chỉ tiêu, có khi nào bị mẹ già dịu dàng đánh gãy chân luôn không?

Hừ lạnh một tiếng, cô nàng duỗi tay giật lấy tầm hình ký tên kia, hung tợn dọa dẫm: “Cậu đừng có hối hận!”. cô nàng vừa cúi đầu, đã thấy cô gái nhỏ mềm mại đang ngẩng đầu, nở một nụ cười thuần khiết vui vẻ với mình. Trong lòng mắng một trăm lần tiểu ngu xuẩn, cầm tấm hình đi ra đằng sau.

“Đại tỷ, chị vừa làm gì Trần Hi thế?”

cô nàng vừa ngồi ở một góc vắng lặng cuối lớp, một nữ sinh tóc vàng lượn tới, hừng thú bừng bừng hỏi.

“Còn có thể làm gì, bắt nạt nó chứ sao.” Khương Noãn gác một chân lên ghế, cười hờ một tiếng, bóp hộp thuốc trong tay, không động đậy. Thấy cô gái nhu nhược kia đang vùi đầu uống canh gà, lập tức không kiên nhẫn nói, “Đúng là đồ đầu đất.”

cô nàng ném bộp bức ảnh lên bàn, vênh mặt nói, “Đây là thứ vừa đoạt từ tay nó.” Tấm ảnh được Lục Cảnh ký tên lập tức khiến cả lũ sôi trào, nữ sinh tóc vàng mắt sáng rực, hứng thú lật xem tấm ảnh cả mấy phút, kích động hỏi, “Đại tỷ, chị có chán không?”

“Cái gì mà chán hay không chán?”

“Chị bắt nạt nó đủ rồi, có phải nên...”

Cũng không phải học bá nào cũng được người ta vừa mắt.

Trần Hi lớn lên xinh đẹp, tính cách trước mặt giáo viên luôn ra vẻ ngoan ngoãn, thành tích tốt, đoạt được học bổng, là nhân vật trời cao được giáo viên khen không dứt miệng.

Đối với nhóm học dở, chính là loại con nhà người ta đáng ghét nhất.

Đặc biệt là Trần Hi lại có bộ dạng con nhà nghèo, dùng thành tích tốt để nhập học thì không thể là kẻ có tiền được, những người như vậy không được mấy người có tiền có quyển để vào mắt.

Thấy bọn họ tức mà không dám nói gì đúng là vô cùng thú vị, cũng coi như đám học dở xả được nỗi tức với đám học giỏi.

Chỉ là lúc trước Trần Hi vừa mới vào cao trung đã bị Khương Noãn quy định phạm vi hoạt động, là một giáo bá nổi danh ở trường, Khương Noãn bắt nạt thì được, người khác đừng hòng, thế là cô nàng cứ không biết mệt mà bắt nạt Trần Hi ba năm, còn người khác đến góc áo Trần Hi còn chưa chạm được.

Ai mà ngứa mỏ chạy tới bắt nạt một chút, sẽ bị Khương Noãn đánh gần chết mới thôi... Con mồi của giáo bá, phàm nhân có thể nhúng chàm à? Cái này bảo mặt giáo bá để ở đâu? Bởi vậy mấy băng nhóm nữ sinh luôn muốn bắt nạt Trần Hi, nhưng Khương Noãn quá bưu hãn, cho nên chỉ đành im lặng nhẫn nại, phải nhẫn nại...

Khương Noãn cứ không biết chán đấy.

Khương Noãn nghe được giọng nữ sinh tóc vàng hào hứng bừng bừng, quay sang, ánh mắt lạnh băng nhìn cô ta một cái.

Nữ sinh tóc vàng ngừng cười, nhỏ giọng nói xin lỗi.

“không có lần sau.” Khương Noãn vỗ vỗ góc áo, thấy Trần Hi đã uống xong canh gà, rụt rè bỏ bình giữ nhiệt vào trong ngăn bàn mình, mới hừ một tiếng, dựa vào ghế lẩm bẩm, “Gần đây chẳng có gì vui.”

Thành tích cô nàng không tốt, nhưng trong nhà có tiền, bất động sản Khương thị là nhà buôn bán bất động sản nổi tiếng nhất thành phố, cô nàng cũng không thiếu tiền, cũng chẳng cảm thấy nhất định mình phải có thành tích xuất sắc, đặc biệt hơn người. Chẳng qua bố mình chắc là chỉ tốt nghiệp cấp ba, bởi vậy vô cùng nhiệt tình với đại học, mình không được, liền hy vọng con gái mình được.

cô nàng vừa nghĩ tới cảnh ngày nào cũng bị bắt đi học liền thấy đau cả tim.

“Sau khi tan học đi quán bar được không?” Nữ sinh tóc vàng vội hỏi.

Ngoài cô ta còn mấy nữ sinh khác vây xung quanh Khương Noãn, ríu rít cười nói.

“không thú vị. Nhàm chán.” Khương Noãn không vực được tinh thần, nói.

Tóc cô nàng cắt ngắn, lộ ra vài phần lợi hại xen mạnh mẽ, mặc một chiếc quần dài hơi bó khoe đôi chân dài thẳng tắp hút mắt, càng làm cô nàng thêm phần xinh đẹp thu hút. Dù đang lười biếng dựa vào bàn, bộ dạng uể oải cũng làm cho mấy nam sinh không sợ chết quay đầu lại để nhìn. Thấy bộ dáng cô hoàn toàn không hào hứng, mấy nữ sinh liền sôi nổi đề nghị.

“đi đua xe? Đại tỷ đã lâu không chạm vào xe mô tô rồi.”

“Hay là đi quan hệ hữu nghị.”

“Thử chơi Bút Tiên đi.”

Khương Noãn đang chán nản nghe, nghe tới đó đột nhiên mở mắt.

“Bút Tiên?” cô nghe gần đây thành phố đang nói mấy chuyện kỳ lạ, thấy có chút thú vị.

Mấy người giàu, lại sống quá hạnh phúc an nhàn, đương nhiên là muốn tìm một chút kích thích. Cái gì mà đua xe với chả quan hệ hữu nghị, tuy là ban đầu thấy hứng thú, nhưng cuối cùng đều giống nhau. thật ra Bút Tiên làm Khương Noãn thấy giật mình, cô nàng cảm thấy có chút kích thích, nhưng mà nghe nói trò chơi phổ biến trong nhóm con gái này khá kinh dị, làm cô hơi chần chừ.

cô cảm thấy không ổn lắm.

“Đại tỷ, sợ rồi à?”

“Tao muốn thử xem.”

“Thử đi.”

“Ai sợ!” đã làm lão đại không được sợ, sợ thì sao có thể dẫn dắt người ta, mấy nữ sinh đều phải chơi, mặt Khương Noãn trầm xuống, “Chơi luôn!”

Dù sao cũng nghe trong trường có nhiều người chơi trò này rồi, lúc cô chán cũng có nghe người ta hào hứng kể trò chơi này không có gì nguy hiểm, chỉ là trò giải trí bình thường mà thôi.

Thành phố nào mà chẳng có mấy chuyện kinh dị.

Đều là mê tín phong kiến!

Hơn nữa... Mấy nữ sinh đều muốn chơi trò này, cô nàng đâu thể từ chối tham gia, bảo họ tự chơi thử đi.

Dù sao cũng phải ở dưới mí mắt cô nàng mới thấy yên tâm được.

Có điều cô nàng mới nghe qua trò Bút Tiên này chứ chưa biết chơi thế nào.

“Để em.” Nữ sinh tóc vàng lúc nãy mới mạo phạm cô nàng, vội lấy lòng nói.

Mấy nữ sinh đều đồng lòng gật đầu, trong mắt hiện lên vài phần hưng phấn.

“Em nghe nói phải đợi đến tối, ở trong phòng học trống.” Nữ sinh tóc vàng thấy Khương Noãn hơi im lặng, vội vàng nói, “Đương nhiên nếu đại tỷ thấy sợ hãi...”

“Tao sợ cái gì.” Tuy là trường học vào buổi tối thường vắng tanh, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt mong đợi của đám bạn, Khương Noãn hơi do dự, vẫn gật đầu đồng ý.

cô nàng nhẹ vỗ bả vai nữ sinh tóc vàng, nhỏ giọng nói, “Trần Mỹ Mỹ, chuyện này giao cho mày. Chờ đến tối, chúng ta thử xem, nếu ai sợ thì không cần ở lại. Đừng miễn cưỡng làm gì, dù trong lòng sợ hãi cũng không sao.” cô nàng nghiêm túc dặn dò, mấy nữ sinh kia cũng không coi Bút Tiên là cái gì to tát, tuy là Bút Tiên cứ phim này nối phim kia, nhưng mà không phải cuối cùng đều là phát hiện nữ chính bị tâm thần phân liệt à...

Mấy nữ sinh cười hi hi ha ha đồng ý.

Mấy cô gái nọ giỡn chẳng kiêng dè gì, tới khi vào lớp, bắt đầu tiết 1, Khương Noãn mới quay về chỗ.

Thấy Trần Hi ngồi bên cạnh đang cầm sách ngẩng đầu chăm chú nghe giảng, còn thường thường gật đầu nhỏ tỏ vẻ mình rất nghiêm túc, Khương Noãn co rút khóe miệng.

cô nàng lặng lẽ nhìn cổ tay gầy gò của Trần Hi, đáy lòng lạnh lùng hừ thêm một tiếng.

“Canh gà uống xong chưa?” cô nàng biết rõ còn cố hỏi, nhỏ giọng nói.

“Uống xong rồi, rất ngon.”

“Ngốc nghếch.” Khương Noãn xùy một tiếng, lộ ra vài phần lạnh lùng, thấy Trần Hi dựng sách lên, núp phía sau dùng ánh mắt mong đợi nhìn mình, giống như đợi mình nói thêm câu gì đó, cô nàng giật giật khóe miệng, nhưng cuối cùng vẫn nhíu mày nói, “Nếu có người dám bắt nạt cậu, cứ nói với tôi.”

cô nàng cảm thấy câu này còn có tầng nghĩa khác, không thể để con mồi hiểu lầm, vội vàng chữa lại: “Đối tượng tôi bắt nạt không cho phép kẻ khác chạm vào, biết không?” Thấy Trần Hi ngoan ngoãn gật đầu, cong cong đôi mắt, Khương Noãn bĩu môi, thuận tiện nghe được thầy toán thổi phồng điểm của Trần Hi tới mức max, trong lòng lại thấy bực bội thêm...

cô nàng muốn rít một điếu.

Loại bực bội này làm Khương Noãn mặt mày âm trầm, tỏa ra khí thế đừng chọc bà mày.

Trần Hi chớp chớp mắt, không nói thêm gì, yên tĩnh tiếp tục đọc sách dưới sự khích lệ dào dạt của thầy giáo.

Gần đây, cảm xúc của Khương Noãn cứ lung tung rối loạn, ngày nào cũng ép cô xử lý các loại nước canh, trong lòng cô thật sự rất cảm kích.

Năm nay cô học năm ba, sắp phải thi đại học, hy vọng mình có thể hoàn thành lời hứa với ông ngoại, thi đại học thật tốt, sau này trải qua cuộc sống yên bình hạnh phúc.

Đây là ước định giữa cô và ông ngoại, dù cho ông không nhìn thấy, cô vẫn hy vọng bản thân có thể làm được.

Giờ thành tích Trần Hi đã rất tốt, đủ để thi đậu đại học mình thích, nhưng cô vẫn mong mình không bị tụt xuống, cố gắng mỗi ngày học tập thật tốt.

Thầy giáo đang giảng bài trên bảng, Trần Hi nghe cả buổi sáng, tới tận lúc ăn cơm trưa, thấy Khương Noãn cùng mấy bạn nữ trong lớp đi rồi, nhấp nhấp khóe miệng, cảm thấy cả một bình canh gà sáng nay ăn no căng cả bụng, giờ không thấy đói tý nào.

Trưa đến cô không ăn cơm, tuy là trường học miễn giảm học phí, đồng phục hay phí dụng gì đó, nhưng ăn cơm vẫn phải tự bỏ tiền ra.

Trần Hi không thể bỏ được.

Trước khi ông mất đã bị một trận bệnh nặng, còn nằm viện rất lâu, Trần Hi tiêu hết tiền tiết kiệm trong nhà, còn thiếu nợ những người hảo tâm một số tiền lớn.

cô không muốn yên lòng thoải mái, lấy cớ giờ mình còn là học sinh mà thiếu nhiều tiền như thế.

cô thà một ngày làm nhiều việc, ăn mặc cần kiệm, cũng mong nhanh chóng trả sạch tiền.

Nghĩ tới đây, Trần Hi lại không nhịn được mà nghĩ tới đêm qua gặp được anh trai kỳ lạ tốt tính kia.

Ba trăm tệ, đúng thực rất hào sảng.

Có tiền!

Là người tốt!

P/s: bỗng dưng muốn ship Khương Noãn với Trần Hi ghê, cái sự bảo vệ cục súc suốt ba năm này làm mình quắn quéo hết cả lên