Thôn Phong Gia cách thôn Lý Trang cũng khá xa, tuy rằng Phong Huống nhanh chóng chạy xe đưa Diệp Thiên trở về, nhưng khi về đến Lý Trang, ánh trăng đã lên rất cao!

- Ồ? Nhà của mình có khách …

Vừa mới đi vào cổng thôn, Diệp Thiên liền thấy đèn trong sân sáng rỡ, phải biết rằng, mùa hè ở nông thôn nhiều muỗi, ngọn đèn lại đặc biệt hấp dẫn loại côn trùng này, cho nên không phải khách đến, thông thường đến buổi tối không ai thắp đèn.

- Cha, ai tới vậy?

Diệp Thiên từ trên xe ngựa nhảy xuống, đẩy cỏng đi vào, trong tay còn nắm chặt túi xách nhỏ, ở trong đó chính là một khoản tiền cực lớn.

- Ôi, là thầy Vu ạ!

Kỳ thật người khách tới cũng không tính là khách, lão đạo sĩ thường xuyên ra vào thì không cần nhiều lời, hai người Vu Hạo Nhiên và Diệp Đông Bình là bạn đánh cờ, uống rượu hữu, bình thường đều đã quen thân.

Lúc này trên bàn trong sân bày một đĩa lạc rang, còn có một đĩa rau xào tai lợn, Diệp Đông Bình, lão đạo sĩ và Vu Hạo Nhiên ba người, đang uống chút rượu và nói chuyện phiếm.

- Nhóc, sao về muộn như vậy?

Nhìn thấy Diệp Thiên đi vào, Diệp Đông Bình lại dọa nạt và quở mắng con vài câu. Sau khi nhìn thấy mặt Liêu Hạo Đức, vội vàng đứng lên nghênh đón:

- Liêu tiên sinh cũng tới, mời ngồi, mau ngồi đi ...

- Diệp tiên sinh, không mời mà tự đến, làm phiền rồi...

Thấy trong sân có vài người đang ngồi, Liêu Hạo Đức cũng không nói thêm cái gì, nhận cái ghế Diệp Đông Bình đưa tới và ngồi xuống.

- Đã đến rồi, Liêu tiên sinh nếu không chê, cũng uống vài chén? Đây là rượu gạo nhà tự cất ...

Diệp Đông Bình tuy rằng không biết vì sao Liêu Hạo Đức đến, nhưng người tới chính là khách, vẫn nhanh nhẹn đặt chén ở trước trước mặt Liêu Hạo Đức. Nguồn: http://truyenfull.vn

- Được, rất nhiều năm tôi không được uống rượu gạo quê ...

Liêu Hạo Đức cũng không khách khí, sau khi ngồi xuống quay đầu nhìn Phong Huống phía sau, cậu ta cũng là người nhanh trí, người khác chưa nói liền hiểu ý xoay người đi ra.

Người lớn nói chuyện, khiến Diệp Thiên cảm giác không được tự nhiên, nháy nháy mắt vài cái với Vu Thanh Nhã đang đứng sau Vu Hạo Nhiên, mở miệng hỏi:

- Vu Thanh Nhã, lên núi thích không?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vu Thanh Nhã đỏ lên, gật gật đầu, nói:

- Thích, nhưng mà, sau này không thể lại đi nữa ...

- Sao lại không thể đi nữa, mấy ngày nữa mình dẫn bạn đi, táo dại trên núi ăn ngon lắm!

Nghe được lời nói của Vu Thanh Nhã, Diệp Thiên cảm giác tiểu nha đầu này có chút kỳ quái, nhưng nó cũng không còn để ý, đưa mắt nhìn về phía lão đạo sĩ đang ngồi ăn lạc uống rượu, hỏi:

- Sư phụ, sao người cũng xuống núi vậy?

Lão đạo sĩ tức giận trừng mắt nhìn Diệp Thiên một cái, chỉ chỉ mấy cái rương còn chưa kịp để vào phòng đang để trong góc sân, nói:

- Nói thừa, không xuống núi thì sư phụ con đang ở nơi nào? Đúng rồi, những bảo bối kia ta để ở trong nhà con mấy hôm ...

Nói chuyện, lão đạo đem ánh mắt nhìn về phía Liêu Hạo Đức, đột nhiên ngây ngẩn cả người.

- Tiểu ... Tiểu Diệp Tử, con … con tìm được cho ông ta rồi sao?

Giờ phút này, những đau khổ, sầu não trên mặt Liêu Hạo Đức đã mất hết, ấn đường tỏa sáng, cả người thoạt nhìn tinh thần sảng khoái, đúng là mọi việc trước mặt thuận lợi vô cùng, nếu không phải Diệp Thiên giúp ông ta tìm được chỗ chôn mẹ, nhất định không tướng mạo thế này.

- Hắc hắc, là sư phụ dạy thật là giỏi, con dùng địa bàn suy diễn một hồi, không phí bao nhiêu công sức liền tìm được rồi...

Diệp Thiên không muốn chuyện "Mai rùa" trong đầu bị người ta biết được, nghe vậy cười ha hả, ngay lập tức thổi cho cái mũi lão đạo sĩ phồng thật to.

Không như người bên ngoài, lão đạo sĩ biết rõ có vấn đề trong chuyện này, nghe Diệp Thiên nói xong, mặt lạnh băng, nói:

- Ít tâng bốc ta đi, ta ... ta cũng phải phí rất nhiều công sức mới có thể suy diễn ra phong thuỷ ở đó. Con ... rốt cuộc là làm như thế nào mà con làm được?

- Sư phụ, chính là con dựa theo ngày sinh tháng đẻ và ngày tháng mất mà suy đoán thôi. Đây không phải đều là sư phụ dạy hay sao?

Là đệ tử bình thường hay nghịch ngợm gây chuyện, Diệp Thiên biết, nhất định phải bám vào thuyết pháp này, cho dù lão đạo sĩ có hoài nghi, cũng chỉ bế tắc.

Quả nhiên, nghe lời nói của Diệp Thiên, lão đạo sĩ không tiếp tục hỏi nữa, miệng mơ hồ thì thào lẩm bẩm không rõ:

- Đây ... chẳng lẽ thật sự là tổ sư gia hiển linh sao?

Diệp Thiên nghe được lời của lão đạo sĩ, bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ:

- Nói tổ sư gia hiển linh cũng không sai, một cú đập kia đâu phải nhẹ...

Nghe thấy Diệp Thiên cùng lão đạo sĩ đối thoại, Vu Hạo Nhiên - người vẫn một mực giữ im lặng, bỗng nhiên mở miệng nói:

- Diệp Thiên, mặc dù nói văn hóa cổ nhân có chỗ tốt, nhưng cũng không thể bỏ gốc lấy ngọn, vẫn cần học giỏi tri thức trong sách vở mới được ...

Từ sáng, khi Diệp Thiên dẫn Liêu Hạo Đức lên núi, Vu Hạo Nhiên đã nghe được thông tin từ miệng Diệp Đông Bình, thấy tình hình trước mắt, hắn cũng đoán ra vài phần, rất có thể Diệp Thiên đã giúp được Liêu Hạo Đức.

Nhưng ở những năm tám mươi lưu hành một câu, đó là "Học giỏi số - lý - hoá, đi khắp thiên hạ cũng không sợ". Mặc dừ Vu Hạo Nhiên cũng nghiên cứu về văn hóa Kinh Dịch, hơn nữa cũng không bài xích loại trí tuệ cổ nhân đúc kết ra, nhưng vẫn không muốn nhìn thấy học trò mê muội nó.

Người dân thường đôi khi cũng cực đoan, từ đầu thế kỷ, sau khi văn hóa Tây Phương du nhập, rất nhiều người đã coi truyền thống văn hóa Trung Quốc hình thành mấy ngàn năm qua không đáng một đồng, dường như chỉ có văn hóa Tây Phương mới là ngành nghiên cứu.

Hơn nữa phong thuỷ tướng thuật kỳ lạ, thần bí, nhiều người vì không biết, tranh luận rất nhiều, luôn luôn coi là truyền thống văn hóa cũ kỹ, và trong mười mấy năm, nó đã bị đả kích đến nỗi thương tích đầy mình.

Cho nên Vu Hạo Nhiên có thái độ này, cũng xem như so sánh công bằng, nếu đổi thành thầy của ông ta, nói không chừng lập tức sẽ gắn cho Diệp Thiên cái danh tiểu quỷ, phong kiến mê tín.

- Con biết, thưa thầy, con nhất định học tập tốt, mỗi ngày một tiến bộ ...

Lời của bậc thầy, Diệp Thiên luôn nghe theo, nhưng vừa tỏ thái độ xong, bản tính lập tức liền hiển hiện ra.

- Thầy Vu, sang năm hãy cho con danh hiệu ba tốt đi, năm nào con cũng xếp nhất lớp mà!

Diệp Thiên có thông minh hơn nữa, thì cũng chỉ là đứa bé, luôn có tâm lý hiếu thắng, hàng năm nhìn thấy bạn bè thành tích học tập không bằng nó lấy được giấy khen, nói không ghen tỵ, tuyệt đối là giả.

- Nhóc con, có thể một tuần không bị gọi vào văn phòng, giấy khen sẽ sớm thuộc về con ...

Nghe thấy Diệp Thiên nói vậy, Vu Hạo Nhiên cũng dở khóc dở cười, tiểu quỷ này mấy ngày hôm trước còn ăn trộm bao cao su của một cô giáo trong trường, vừa lấy từ ban kế hoạch hoá gia đình về, đi thổi thành bóng chơi, khiến cho cả truờng đều biết.

Chuyện này cũng làm cho co giáo còn chưa có con kia, nghỉ dạy hơn một tuần, học sinh như vậy, cho dù học tập tốt nữa, cũng không lấy được giấy khen ba tốt.

Nghĩ đến những trò nghịch ngợm của Diệp Thiên, Vu Hạo Nhiên cũng nhịn không được bật cười lên, tiện đà thở dài một tiếng.

- Ôi, nhưng cho dù học kỳ sau con đổi tính, thầy cũng không thể cho con giấy khen ba tốt được ...

- Dạ? Thưa thầy, vì cái gì ạ?

Mặc dù Diệp Thiên không muốn làm học trò tốt theo khuôn phép cũ, nhưng nếu nó cố gắng ,à cũng không lấy được giấy khen ba tốt, thì nó không cam lòng.

- Hả? Thầy Vu, thầy muốn đi xa? Rời Mao Sơn?

Nhìn chằm khuôn mặt Vu Hạo Nhiên, sắc mặt Diệp Thiên đột nhiên biến đổi.

Vu Hạo Nhiên nhìn Diệp Thiên một cách kỳ quái, nói:

- Làm sao con biết? Thầy mới nói chuyện này với cha con thôi, chuyện này... cũng là con nhìn ra ?

Diệp Thiên nghe vậy chỉ chỉ vào vỏ lạc còn trên miệng Vu Hạo Nhiên, nói:

- Thầy Vu, đường pháp lệnh chỗ này nổi lên, điềm báo gần đây phải đi xa, con nói không sai chứ?

- Thật ... thật đúng là thần rồi?

Lời nói của Diệp Thiên làm cho Vu Hạo Nhiên trợn mắt há hốc mồm, vốn là còn muốn tiếp tục khuyên nhủ Diệp Thiên vài câu rằng phải chăm chỉ học tập, thế nhưng lúc này cũng không nói ra được, đứa nhỏ này không khỏi có một chút yêu nghiệt!

Vu Hạo Nhiên đột nhiên đứng dậy, quay sang phía lão đạo sĩ chắp tay, mở miệng nói:

- Lý đạo trưởng, trước kia đắc tội nhiều, mong ngài đừng trách!

Là một giáo viên nhân dân, trước kia Vu Hạo Nhiên không ít lần cùng lão đạo sĩ tranh luận, trong lời nói cũng không mang cung kính, Nhưng sự thật thắng hùng biện, biểu hiện của Diệp Thiên, khiến Vu Hạo Nhiên phải thay đổi cái nhìn về phong thuỷ tướng thuật.

- Không có gì, người đời có nhiều hiểu lầm đối với chúng tôi, Vu cư sĩ không cần đa lễ...

Lão đạo sĩ vuốt chòm râu, lộ ra một bộ dạng cao nhân, nhưng kỳ thật trong lòng cũng khiếp sợ không hiểu gì, xem ra... Sau này chính mình thật đúng là không còn cái gì để dạy cho Diệp Thiên rồi.

- Diệp Thiên, vậy ... con có thể nhìn ra, thầy Vu muốn đi đâu sao? Chuẩn bị làm cái gì sao?

Nói thành thật, Vu Hạo Nhiên cũng đã ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, lần này rời Mao Sơn đi, trở lại nơi đã sống từ nhỏ, trong lòng cũng có vài phần không yên, không nhịn được liền hỏi.

- Thầy ơi, thầy muốn đi Thượng Hải, con thấy cái trán thầy rất đầy, Thiên Thương trơn tru, việc này sẽ được phúc, sau này... sau này hẳn là thành "hộ cá thể"?

Diệp Thiên nhìn kỹ mặt Vu Hạo Nhiên, miệng nói, kỳ thật cũng trong đầu thấy được, nhưng nó không hiểu lắm danh từ từ " thương nhân thành công" này, tự mình chỉ có thể lý giải là "hộ cá thể".

- Vậy ... vậy ...

Nghe Diệp Thiên nói xong, ngoài vẻ khiếp sợ, Vu Hạo Nhiên cũng không nói ra được một câu nào.

Diệp Thiên nói không sai, Vu Hạo Nhiên vốn là người Thượng Hải, trong nhà ông là cả, trước giải phóng nhà ông có xí nghiệp nổi tiếng ở Thượng Hải, tuy rằng sau thời kiến quốc đã bị sa sút không ít, nhưng vẫn còn giữ được một ít của cải.

Từ khi cải cách mở cửa tới nay, bác của Vu Hạo Nhiên lại nắm nghiệp cũ, sáng lập một xưởng dệt, hơn nữa có một số bà con trước kia, bạn bè ở nước ngoài, vài năm ngắn ngủn, xưởng dệt đã có quy mô khá lớn.

Ai ngờ ngay khi bác của Vu Hạo Nhiên đang làm ăn lên, lại lâm bệnh nặng, cấp cứu tuy rằng sinh mệnh không lo, nhưng dù sao tuổi tác đã cao, sai khi hết bệnh thì sức lực cũng không được bằng lúc trước, nghĩ kỹ, liền quyết định đem của cải giao cho con cháu trong nhà xử lý.

Nhưng người nhà họ Vu còn lại trong nước không nhiều, hơn nữa ngoài Vu Hạo Nhiên là con trai ra, còn lại đều là con gái, cho nên trước đó không lâu, bác của Vu Hạo Nhiên đã đích thân từ Thượng Hải tới đây, nói chuyện với ông ta rât nhiều.

Hôm trước Vu Hạo Nhiên tìm đến nhà Diệp Đông Bình, nói đúng ra là trưng cầu ý kiến người bạn, còn hôm nay đến, cũng đã định sẽ từ giã Diệp Đông Bình.