Nghĩ như vậy, vậy mà Diệp Tiếu lại cảm giác được khí huyết cuồn cuộn, khó có thể ức chế. Theo bản năng hít một hơi thật sâu, bình phục tâm cảnh, lúc này mới có thể đè nén tinh lực đang xôn xao. Nhưng cặp mắt hắn cũng càng ngày càng sáng.Thời khắc này Diệp Tiếu còn chưa biết, đến tột cùng Tử Khí Đông Lai Thần Công bản thân mình tu luyện lợi hại đến mức nào, càng không biết, nếu hắn thật sự tu luyện tới đỉnh phong sẽ vượt qua cảnh giới Trường Sinh bất tử bất diệt mà hắn nghĩ xa tới cỡ nào!Lúc này Diệp Tiếu chỉ biết bản thân mình lại trở nên bẩn thỉu, trên người sền sệt, một tầng mồ hôi mỏng mang theo màu nâu nhạt; đây là dấu hiệu tạp chất ở sâu trong thân thể bị tống ra.Đương nhiên đây là chuyện tốt, là hiệu quả do bản thân đột phá Địa Nguyên cảnh nhất phẩm bước vào đệ nhị phẩm tẩy tinh phạt tủy!Đương nhiên là chuyện tốt!Thế nhưng trong thời gian ngắn như vậy, liên tục hai lần tẩy tinh phạt tủy, hiệu quả tốt tới có chút quá phận!Diệp Tiếu đứng dậy, chỉ cảm thấy xương cốt cả người răng rắc răng rắc rung động, hắn thẳng lưng mà đứng, rõ ràng cảm giác được dường như bản thân mình lại cao hơn một chút?Đợi khi tắm rửa xong, vệ sinh sạch sẽ thân thể đang bẩn thỉu, soi gương nhìn nhìn, hắn không khỏi chép miệng, cảm thán từ trong thâm tâm: "Thực đúng là quá đẹp trai! Tương lai không biết có vị cô nương nào đốt hương tám kiếp mới có thể gả cho ta..."Trùng hợp một cách kỳ lạ, đúng lúc này quản gia đi tới cửa, nghe được những lời này, hắn ta không khỏi lảo đảo một cái, thiếu chút nữa đã té ngã trên đất. Trong lúc nhất thời, vị quản gia đại nhân trầm ổn nghiêm túc vạn sự không hoảng hốt này cũng không khỏi méo miệng lác mắt, cả người co quắp...Hắn ta kiểu...Lão phu vào nam ra bắc ba mươi năm, lâm thương kiếm vũ mười tám năm, thật chưa thấy người nào có thể tự luyến như thế..."Thực đúng là thiên hạ nhất tuyệt!" Quản gia phát ra một tiếng cảm thán từ nội tâm."Cái gì thiên hạ nhất tuyệt?" Diệp Tiếu đang đẩy cửa đi ra ngoài cũng đúng lúc nghe được những lời này, tùy miệng hỏi.Tuy có được trí nhớ của Diệp Tiếu trước kia, nhưng hiểu biết của hắn đối với thế giới này vẫn rất nông cạn, có cơ hội đương nhiên phải hỏi thêm vài câu vì sao!"Ừm, ách, là như thế này..." Quản gia không chút hoang mang, nói: "Thiếu gia, hiện tại Linh Bảo Các có một nhóm đan vân thần đan, thực sự là thiên hạ nhất tuyệt.""Đan vân thần đan?" Diệp Tiếu bĩu môi. Đan vân thần đan? Có gì phải ưa thích, chẳng qua chỉ là đạo cụ để bản thiếu gia vơ vét của cải mà thôi."Thiếu gia, trong khoảng thời gian này, ngài tận lực không nên đi ra ngoài." Vẻ mặt quản gia rất trịnh trọng, nói: "Theo ta được biết, hiện tại trên giang hồ đã là phong vân dũng động, các đại môn phái, kể cả môn phái lánh đời, các đại thế gia… đều phái nhân vật trọng yếu ra roi thúc ngựa tới kinh thành. Trong một hai tháng kế tiếp, tất nhiên kinh thành sẽ gió nổi mây phun..."Nhìn thoáng qua Diệp Tiếu, quản gia có một câu không tiện nói ra khỏi miệng: Loại người hoàn khố như ngươi chính là đối tượng những người kia chỉ cần tiện tay cũng có thể diệt sạch. Ừm, ta muốn nói ngộ nhỡ ngươi có xung đột với người ta.Ở quan trường, ở thế tục, ít nhiều gì cũng có người quan tâm tới quyền thế uy hách của Lam đại tướng quân; nhưng nếu gặp phải hạng liều mạng giang hồ hoặc truyền nhân của siêu cấp thế gia, người ta làm thịt ngươi cũng đơn giản tùy ý tựa như niết chết một con rệp..."Sao có thể không ra ngoài, hiện tại vừa lúc ta muốn đi ra..." Diệp Tiếu nhíu mày."Tốt nhất không nên." Quản gia cũng chau mày, hơi nóng nảy khuyên can.Hiện tại các đại gia tộc kinh thành đều gọi người trở về, nhất là đám hoàn khố bình thường làm việc không đáng tin, gần như đều đã bị cấm túc, hơn nữa mỗi nhà đều đang tỉ mỉ chuẩn bị, nghĩ xem phải làm thế nào để tiếp đãi những thế ngoại cao nhân này...Vào thời điểm ấy, Diệp công tử không biết trời cao đất rộng ngươi đi ra ngoài, thật sự là ngọn đèn sáng trong đêm tối, là bia ngắm sống sáng loáng.Nổi bật đến cực điểm.Diệp Tiếu thở dài: "Yên tâm, ta đi ra ngoài không gây sự là được..." Đẩy cửa ra nghênh ngang rời đi."Ngàn vạn lần phải khiêm tốn." Quản gia há miệng căn dặn, nhưng trong lòng lại thầm nhủ: Tiểu tổ tông của ta... Ngàn vạn lần đừng gây chuyện..."Biết biết. Tuyệt đối không gây chuyện!" Diệp Tiếu há miệng đồng ý, người thì đã đi xa.Hai người đều không nghĩ tới, chuyến đi này Diệp Tiếu tuyệt không phải hạng không gây sự như hắn đã đảm bảo; cũng không khiêm tốn như quản gia nói, mà hắn kéo ra một chuyện kinh thiên động địa!Diệp Tiếu thản nhiên đi ra cửa, trong túi có tiền, dĩ nhiên hắn định đi dạo khu mua bán dược liệu; hiện tại cũng chỉ có nơi này mới là quan trọng nhất với hắn.Nhất là sau khi nếm thử ngon ngọt của linh khí do không gian hấp thu dược liệu chuyển hóa thành, Diệp Tiếu càng thêm tự tin hơn gấp trăm lần, quả thực là một khắc cũng không thể chờ đợi nổi.Diệp Tiếu vẫn cho rằng: Mặc kệ là vị diện gì, là Thiên Vực hay là thế tục, tăng thực lực lên vĩnh viễn là mục tiêu hàng đầu!Diệp đại thiếu cũng không nói cho có, trên đường hắn cũng rất khiêm tốn, tuyệt không gây chuyện thị phi; thật sự là vì hiện tại hắn cũng không có tâm tình gây sự.Như thế dần dần đi tới gần khu buôn bán dược liệu, từ xa xa đã ngửi được mùi dược liệu nồng đậm.Hai mắt Diệp Tiếu sáng ngời, chà xát hai tay đi tới.